Chương 115: Bộ công pháp trị giá một tỷ

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 115: Bộ công pháp trị giá một tỷ

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong biệt thự.
“Diệp thiếu, đang viết thiệp mời sao?” Từ Nguyên Thanh cười tươi hỏi.
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy! Nhưng ta không quen ai nên viết đại hai cái tên.”
“Ta đến là muốn thương lượng với Diệp thiếu chuyện Đại Hoàn Đan một chút, Đại Hoàn Đan này, ngươi xem có thể bán cho ta vài viên không?”
Mộ Liên Bình nhờ Từ Nguyên Thanh hỏi chuyện Tục Kinh Đan với Diệp Phàm, nhưng Từ Nguyên Thanh lại càng muốn hỏi về Đại Hoàn Đan hơn! So với người nhà họ Mộ không thân thiết, Từ Nguyên Thanh đương nhiên quan tâm cháu ngoại mình hơn.
Từ Nguyên Thanh cảm thấy Mộ Liên Bình quá thật thà, trước đây Diệp Phàm đưa cho hai viên Đại Hoàn Đan, vậy mà lại nộp hết lên trên, đó chính là thứ tốt mà!
Mộ gia nhiều người như vậy, tư chất của cháu trai ông ở Mộ gia cũng không tính là quá tốt, cho dù gia chủ Mộ gia nguyện ý dùng Linh Diễm Quả đổi Đại Hoàn Đan với Diệp Phàm, liệu có đến tay cháu ngoại ông hay không thì chưa biết được.
Diệp Phàm nhìn Từ Nguyên Thanh, cười tươi rói hỏi: “Vì Mộ Liên Bình sao?”
Từ Nguyên Thanh gật đầu: “Đúng vậy.”
Tuy rằng Mộ Liên Bình chưa nói, nhưng Từ Nguyên Thanh ít nhiều cũng rõ ràng, cháu ngoại ông vẫn còn ấm ức trong lòng, muốn tìm Dương Lãnh Tuyết của Dương gia báo thù, nhưng với thực lực của cháu ngoại, trong tình hình hiện tại thì không thể nào.
Tuy rằng Từ Nguyên Thanh cũng căm ghét Dương Lãnh Tuyết đến tận xương tủy, nhưng lại không thể không thán phục thực lực của Dương Lãnh Tuyết.
“Hắn có dùng đan dược nữa cũng không có tác dụng bao nhiêu, tốt nhất vẫn nên đổi một bộ công pháp khác.” Diệp Phàm nói.
Từ Nguyên Thanh nghi hoặc hỏi: “Đổi công pháp?”
Từ Nguyên Thanh thầm nghĩ: Diệp Phàm nói nghe thật dễ dàng, truyền thừa cổ võ từ xưa đến nay, rất nhiều công pháp đã bị thất lạc, hiện tại có rất nhiều bộ tàn khuyết không trọn vẹn, muốn tìm được một bộ công pháp thích hợp để tu luyện càng khó. Bản thân Từ Nguyên Thanh cũng chỉ chuyên tâm vào y thuật, không tu luyện cổ võ.
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy.”
“Công pháp của Mộ gia không tốt sao?”
Diệp Phàm nhún vai: “Công pháp của Mộ gia cũng không tệ, nhưng không thích hợp với hắn. Thể chất của hắn không hợp với công pháp đang tu luyện, ban đầu thì không rõ ràng, nhưng càng về sau, tiến độ tu luyện càng khó khăn. Nếu ta đoán không sai, thực lực của hắn đã chững lại mấy năm nay rồi.”
Diệp Phàm ban đầu cho rằng Mộ Liên Bình không có linh căn, sau đó mới phát hiện, Mộ Liên Bình không phải là không có linh căn, mà là có băng linh căn. Một tu sĩ có băng linh căn mà lại tu luyện công pháp cổ võ thuộc tính hỏa, có thể đạt đến cảnh giới như Mộ Liên Bình đã là điều vô cùng khó khăn.
Từ Nguyên Thanh đột nhiên mắt mở lớn. Khi Mộ Liên Bình còn nhỏ, tu luyện chăm chỉ, tốc độ tu luyện cũng không thua kém mấy so với những người cùng thế hệ, nhưng càng về sau lại càng tụt lại. Từ Nguyên Thanh ban đầu nghĩ rằng tư chất của Mộ Liên Bình không tốt, bây giờ nghe Diệp Phàm nói vậy lập tức hiểu ra phần nào.
“Chỉ là công pháp không dễ tìm a!” Từ Nguyên Thanh nói.
“Công pháp sao, chỗ ta có một cuốn, chỉ xem ông có mua nổi hay không.” Diệp Phàm lấy ra một cuốn sách cổ. Cuốn sách cổ trên tay Diệp Phàm thực chất là một bộ công pháp cổ võ bình thường do chính Diệp Phàm viết ra, sau đó tìm người làm cũ đi.
Từ Nguyên Thanh hơi nghi hoặc nhìn Diệp Phàm: “Ngươi xác định công pháp này thích hợp với cháu ngoại ta sao?”
“Chẳng lẽ ông còn lo lắng ta lừa ông sao? Ông đã từng cứu mạng Vân Hi, ta lừa ai chứ không lừa ông!” Diệp Phàm nói.
Từ Nguyên Thanh: “……”
“Thứ này cần bao nhiêu tiền?” Từ Nguyên Thanh hỏi.
Diệp Phàm không chút nghĩ ngợi liền đáp: “Một tỷ!”
Từ Nguyên Thanh đột nhiên mắt mở lớn: “Một tỷ!” Thằng nhóc Diệp Phàm này muốn vắt kiệt tiền của ông ta sao?
“Ta không có nhiều tiền như vậy!” Từ Nguyên Thanh kỳ thật là người rất có đầu óc làm ăn. Hai mươi năm trước, Từ Nguyên Thanh đã mua rất nhiều bất động sản, vậy nên tiền mặt trong tay Từ Nguyên Thanh không nhiều, nhưng tài sản cố định thì không ít. Nhưng ngay cả tính thêm số bất động sản này cũng chỉ khoảng ba bốn trăm triệu mà thôi.
Diệp Phàm gật đầu: “Cái này ta đã sớm đoán được.”
Diệp Phàm xoẹt một tiếng, xé cuốn sách cổ thành hai nửa. Từ Nguyên Thanh nhìn một màn này, suýt chút nữa đã chạy đến giật lại, “Không cần! Diệp thiếu có gì cứ từ từ nói!”
Diệp Phàm nhìn vẻ mặt như sắp hỏng mất của Từ Nguyên Thanh, nhíu mày lại: “Từ đạo trưởng, ông kích động thế làm gì?”
Từ Nguyên Thanh: “……”
Diệp Phàm chỉ vào phần mỏng này: “Đây là phần thứ nhất, trị giá ba mươi triệu, ông có thể cầm về thử hiệu quả một chút. Phần còn lại khi nào gom đủ tiền rồi tính tiếp. Đương nhiên, nếu ông cảm thấy không có hiệu quả, vậy không mua cũng được, trả lại cho ta cũng được. Ta là người làm ăn đàng hoàng, sẽ không ép mua ép bán.”
Từ Nguyên Thanh: “……” Hù chết ông rồi, ông còn tưởng Diệp Phàm muốn hủy luôn cuốn sách cổ chứ. Chỉ là thằng nhóc này không thể nhẹ nhàng hơn chút được sao? Công pháp cổ võ rất quý giá a, vậy mà lại tùy tiện xé toạc ra như vậy!
“Diệp thiếu, thứ này rất quý giá, sao ngươi có thể làm như vậy?” Từ Nguyên Thanh nhíu chặt mày hỏi.
Diệp Phàm cười cười: “Cũng chẳng quý giá là bao! Một tỷ thôi mà.”
Từ Nguyên Thanh: “……”
……
Từ Nguyên Thanh ngơ ngác cầm nửa cuốn công pháp về Bạch gia.
“Ngoại gia gia, mọi chuyện thế nào rồi?” Mộ Liên Bình hỏi.
“Chuyện? Chuyện gì?” Từ Nguyên Thanh nghi hoặc hỏi.
Mộ Liên Bình kích động nói: “Ngoại gia gia, chính là đan dược a!”
“Con nói Tục Kinh Đan? Quên mất rồi!” Từ Nguyên Thanh nói.
Mộ Liên Bình nhíu chặt mày: “Quên rồi? Ngoại gia gia, sao người lại quên được?”
Từ Nguyên Thanh xấu hổ cười cười: “Diệp Phàm giới thiệu cho ta thứ khác, ta liền không lo lắng nữa.”
“Diệp thiếu giới thiệu cho ông thứ khác sao? Là cái gì vậy?”
“Công pháp a!”
“Là công pháp sao!” Mộ Liên Bình thờ ơ gật đầu.
“Là công pháp đặc thù cho con.”
“Ngoại gia gia, công pháp của Mộ gia đã rất tốt rồi.” Cổ võ lưu truyền đến nay, những bộ truyền thừa hoàn chỉnh đã không còn nhiều, công pháp của Mộ gia đã là công pháp cao cấp, rất nhiều thế lực đều thèm muốn.
Từ Nguyên Thanh gật đầu: “Diệp Phàm cũng nói công pháp của Mộ gia không tồi, nhưng công pháp của Mộ gia không thích hợp với con, vậy nên tu vi của con mới trì trệ không tăng trưởng được. Nếu con đổi một bộ công pháp khác, thực lực có thể tăng trưởng nhanh chóng.”
Mắt Mộ Liên Bình bỗng sáng rực, “Thực sự là như vậy sao?”
Từ Nguyên Thanh lấy nửa cuốn công pháp ra: “Đây là một phần, con có thể cầm đi xem thử. Phần sau vẫn còn ở chỗ Diệp Phàm, nếu con cảm thấy công pháp này không tồi, ngoại gia gia sẽ tìm cách mua nốt cho con.”
Mộ Liên Bình nghe vậy vội vàng nhận lấy.
……
Võ gia.
Đường Ninh cầm thiệp mời, nhìn Võ Tư Hàm: “Ngươi nói xem, Diệp Phàm cùng Bạch Vân Hi đính hôn có phải là nói đùa không?”
Võ Tư Hàm cười cười: “Yên tâm đi! Không phải nói đùa đâu.”
Đường Ninh thở phào nhẹ nhõm: “Không phải nói đùa thì tốt quá. Ngươi biết không, Diệp Phàm còn gửi thiệp mời cho cả Giang Hải Lâm, Chu Trọng Thu, Tiền Dụ và Tống Bá Huy. Nếu đây chỉ là nói đùa, thì kết cục sau khi trò đùa này kết thúc chắc chắn sẽ rất lớn.”
Sau lưng tứ công tử của Thương Thành đều có đại gia tộc chống lưng phía sau. Nếu hôn lễ của Diệp Phàm bị hủy bỏ, e rằng sẽ trở thành trò cười một thời gian dài.
“Ta gặp được Chu lão, hắn cũng nhận được thiệp mời. Nhưng người gửi là Bạch gia, Bạch gia sẽ không nói đùa.” Võ Tư Hàm nói.
Đường Ninh tràn đầy kinh ngạc: “Bạch gia lại đồng ý chuyện này.”
Thời điểm Diệp Phàm mới bắt đầu nói muốn theo đuổi Bạch Vân Hi, Đường Ninh còn cảm thấy hắn đang nói đùa. Cho dù hiện tại đã nhận được thiệp mời, Đường Ninh vẫn cảm thấy chuyện này có chút không chân thực.
“Nương, cái này có gì kỳ quái đâu. Bạch tam thiếu rất thích tiểu thúc a! Tiểu thúc ngầu như vậy, ai cũng sẽ thích.” Võ Hào Cường ôm ly sữa bò uống, ngoài miệng còn dính một vòng sữa trắng quanh miệng.
Đường Ninh tức giận trừng mắt nhìn Võ Hào Cường: “Đi đi đi đi, chuyện gì con cũng nói được.”
“Hình như biểu đệ vẫn chưa gửi thiệp mời cho bên Diệp gia.” Võ Tư Hàm nói.
Đường Ninh nhíu mày: “Phải vậy không? Như vậy có ổn không?”
Võ Tư Hàm lắc đầu: “Cứ để nó tùy hứng đi.”
“Ông già Diệp gia chắc là tức đến hộc máu.” Đường Ninh nói.
Trong lòng Võ Tư Hàm không khỏi có chút vui mừng khi người gặp họa, “Ông già Diệp gia kia vẫn luôn ôm dã tâm muốn Diệp gia phát triển rực rỡ. Kết quả, có mắt không biết nhìn ngọc quý, bỏ lỡ Diệp Phàm, lãng phí, đánh mất một cơ hội phát triển!”
Diệp Chí Trạch được Liêu Đình Đình coi trọng, khiến cho Diệp lão gia tử đánh giá cao Diệp Chí Trạch. Hiện tại thì sao? Liêu Đình Đình còn chẳng bằng một ngón tay của Bạch Vân Hi.
Hiện tại Võ gia phát triển không tồi, tạo ra khoảng cách lớn với ba đại gia tộc còn lại. Ông già Diệp gia kia chắc là đã ghen ghét đến chết rồi.
……
Võ Tư Hàm đoán không sai, hiện tại Diệp gia đã loạn đến mức không nhìn thấy trời đất.
“Ca, Diệp Phàm và Bạch Vân Hi sắp đính hôn rốt cuộc có phải là sự thật không?”
“Chắc là đúng rồi, thiệp mời cũng đã gửi đi hết rồi.”
“Đồ không biết xấu hổ! Đính hôn với đàn ông mà cũng dám làm lớn chuyện như vậy, thật biến thái! Không biết Bạch Vân Hi đang nghĩ cái gì?” Diệp Ánh Lan tràn đầy không vui oán trách.
Diệp Chí Trạch nắm chặt nắm tay, trong lòng tràn đầy phẫn hận. Bạch tam thiếu chính là nhân vật mà toàn bộ Diệp gia chỉ có thể nhìn mà không tài nào với tới được. Vậy mà lại đính hôn với đại ca phế tài của hắn.
Hiện tại lão gia tử cả ngày chỉ nghĩ cách làm sao để hàn gắn lại quan hệ với Diệp Phàm. Ánh mắt nhìn huynh đệ bọn họ cứ như nhìn kẻ thù vậy.
“Không biết Bạch Vân Hi coi trọng Diệp Phàm ở điểm nào, thiếu gia hào môn như hắn lại chỉ biết đắm mình trong trụy lạc!”
Diệp Ánh Lan gật đầu: “Còn không phải sao, đúng là có bệnh!”
Diệp Phàm này mời hết cả đám người Giang Hải Lâm, cố tình lại không mời người Diệp gia bọn họ, thật quá đáng!
Khoảng thời gian này nghe không ít lời bàn tán về việc Diệp Phàm có tiền đồ như thế nào. Vương Hiểu Phỉ mỗi lần ra ngoài đều bị châm chọc mỉa mai một phen, nên bà ta liền ở lì trong nhà không ra nữa.
“Nương, sao cha còn chưa về?” Diệp Ánh Lan hỏi.
Vương Hiểu Phỉ không vui nói: “Chắc lại bị gia gia con răn dạy rồi.” Diệp Phàm phát thiệp mời cho rất nhiều người, chỉ duy nhất Diệp gia là không có. Chuyện này truyền ra khắp Thương Thành khiến mọi người bàn tán xôn xao. Sau khi lão gia tử nhận vài cuộc điện thoại hỏi han tình hình, tức giận đập vỡ mấy món đồ cổ.
“Gần đây các ngươi đừng chạy tới trước mặt gia gia.” Hiện tại trong mắt Diệp lão gia tử chỉ có một mình Diệp Phàm. Đôi nhi nữ của mình mà đến đó e là chẳng chiếm được lợi lộc gì.
……….