Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 120: Thể chất bùng phát
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 120 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bạch Vân Hi nằm trong căn phòng được bố trí trận pháp hệ hỏa, trên tường dán đầy phù chú.
Bạch Vân Hi nằm giữa trận pháp, vẻ mặt tràn đầy đau đớn.
Mặc dù trong phòng rất ấm áp, nhưng Bạch Vân Hi vẫn có cảm giác sắp bị đóng băng đến chết.
Diệp Phàm bước vào phòng, ôm lấy Bạch Vân Hi.
Cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Diệp Phàm truyền sang, tâm trí đang hoang mang của Bạch Vân Hi cuối cùng cũng bình ổn trở lại.
“Thật lạnh.” Bạch Vân Hi không kìm được đưa cơ thể mình lại gần Diệp Phàm hơn một chút.
Diệp Phàm ôm chặt lấy Bạch Vân Hi, nóng lòng nói: “Vân Hi, chúng ta cứ ôm nhau thế này, rất nhanh sẽ không còn lạnh nữa.”
Bạch Vân Hi mở mắt ra, khẽ cười một tiếng, “Chỉ ôm một cái thôi sao?”
Diệp Phàm nghiêm trang gật đầu: “Ta biết làm mà, nàng đừng coi ta là kẻ khờ khạo*, tuy rằng ta vẫn là xử nam, nhưng ta đã xem giáo trình rồi, biết rất nhiều tư thế.”
*Kẻ khờ khạo: dùng trong cuộc sống đời thường, nói về người nào đó làm việc không có đầu óc, hoặc không động não, chưa bao giờ phân tích, phán đoán tình hình nội dung, tính chất, đúng sai, phải trái, v.v… của sự việc đã hành động mâu thuẫn với tình hình phát triển của sự việc, cuối cùng vấn đề nhỏ không đáng để mắt tới lại thành ra vấn đề lớn, hậu quả nghiêm trọng, chuyện tốt biến thành chuyện xấu.
Bạch Vân Hi muốn cười, nhưng cả người lại lạnh như băng, cười cũng không nổi.
“Xem giáo trình là huynh biết sao?”
“Ta đương nhiên biết.” Diệp Phàm đặt Bạch Vân Hi nằm xuống đất, từng luồng khí ấm từ cơ thể Diệp Phàm chảy vào trong người Bạch Vân Hi.
Cái lạnh buốt trên người Bạch Vân Hi thấm vào cơ thể Diệp Phàm, Diệp Phàm vận chuyển công pháp, hóa giải luồng khí lạnh này, linh khí hai người tạo thành một vòng tuần hoàn.
Dưới sự hỗ trợ của linh khí, tu vi của Diệp Phàm nhanh chóng tăng lên.
Hàn khí trong cơ thể Bạch Vân Hi cuồn cuộn trào ra, Diệp Phàm hơi khó chịu run lên một cái.
Cảm thấy hàn khí càng ngày càng nhiều, Diệp Phàm đành phải lấy Hỏa Diễm Đan luyện từ Linh Diễm Quả ra để hóa giải luồng hàn lực không thể hấp thu.
Bạch Vân Hi nhìn sắc mặt tái xanh vì lạnh của Diệp Phàm, trong lòng dâng lên cảm xúc khác lạ, “Có phải rất lạnh không?”
“Vẫn ổn.” Diệp Phàm hôn lên mặt Bạch Vân Hi hai cái.
“Hương vị thế nào? Có phải không tốt như trong tưởng tượng không?”.
“Không hề! Rất tốt! Mềm như bông, giống thạch!” Diệp Phàm lại hôn lên hai cái: “Hiện tại giống pudding!”
Bạch Vân Hi: “……”
“Vân Hi, ta thích nàng, rất thích, rất thích.” Diệp Phàm ôm chặt lấy Bạch Vân Hi.
“Huynh thích ta ở điểm nào chứ?”
“Không biết! Vừa nhìn thấy đã thích đến không thể kìm nén!”
Khóe môi Bạch Vân Hi khẽ cong lên, cơ thể dần dần ấm lại.
……
Biệt thự của Diệp Phàm giống như đột nhiên biến mất, ba ngày liên tiếp, tất cả những ai có ý muốn tìm Diệp Phàm đều lạc đường một cách khó hiểu.
“Vẫn không được.” Mộ Liên Bình nói.
Từ Nguyên Thanh nheo mắt: “Nơi này hẳn là có một mê trận, vừa tới gần biệt thự liền mắc kẹt vào, trận pháp này hẳn là do Diệp Phàm bố trí, thật tài tình.”
“Diệp thiếu bố trí trận pháp này hẳn là không muốn bị người khác quấy rầy, nếu vậy chúng ta cứ đi thôi, ngoại gia gia.”
Từ Nguyên Thanh gật đầu: “Cũng đúng.”
Ba ngày sau, biệt thự của Diệp Phàm mới hiện ra trở lại.
“Diệp thiếu, ta cuối cùng cũng tìm được biệt thự của huynh!” Thái Chấn Tuấn phấn khởi nói.
Diệp Phàm nhìn Thái Chấn Tuấn một cái: “Huynh tìm biệt thự của ta làm gì?”
“Ta lo biệt thự của huynh có bị sét đánh nát không chứ, làm ta sợ muốn chết.”
Diệp Phàm trợn mắt: “Ta bố trí trận pháp, sao có thể đánh nát biệt thự của ta được, huynh cho rằng ta ngu ngốc giống huynh sao? Dám đi chơi với cương thi nghìn năm, người ta đã có mười tám phò mã rồi, huynh muốn trở thành phò mã thứ mười chín sao? Gu thật nặng!”
“Diệp thiếu, huynh đừng nhắc lại chuyện này nữa, huynh nói xem, rõ ràng là một mỹ nữ, sao thoắt cái đã biến thành cương thi chứ?” Thái Chấn Tuấn ôm chặt lấy người, run cầm cập.
Diệp Phàm trợn mắt: “Vẫn luôn là cương thi mà! Chẳng qua nàng sử dụng chút thủ đoạn che mắt, ngụy trang thành mỹ nữ.”
Thái Chấn Tuấn gật đầu, “À” một tiếng.
“Diệp thiếu, lôi điện hai ngày trước là huynh đưa tới?” Thái Chấn Tuấn hỏi.
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy!”
“Diệp thiếu, huynh thật tài tình!” Thái Chấn Tuấn đầy vẻ khâm phục cảm thán.
Diệp Phàm xua tay: “Không dám, không dám!”
……
Tiễn Thái Chấn Tuấn đi không lâu, lần lượt có vài vị khách đến thăm, Diệp Phàm chỉ có thể cảm thán bản thân mình thật sự quá được mọi người yêu mến, ai cũng muốn tới tìm mình.
“Diệp thiếu.” Mộ Liên Bình cung kính gọi một tiếng.
Diệp Phàm đánh giá Mộ Liên Bình một lượt: “Không tệ, không tệ, tiến bộ rất nhanh.”
Diệp Phàm thầm nghĩ: Tư chất của Mộ Liên Bình vốn không tệ, trước kia bị công pháp hạn chế, giờ đây tích lũy đã đủ, tu vi tiến bộ rất nhanh.
Mộ Liên Bình cười cười: “Đều là nhờ phúc của Diệp thiếu!”
Trong lòng Mộ Liên Bình tràn ngập quyết tâm chiến đấu, Mộ Liên Bình cảm thấy chỉ cần tiếp tục tu luyện công pháp Diệp Phàm đưa, không tới hai năm nữa, hắn liền có thể trả thù được yêu nữ nhà họ Dương kia.
Diệp Phàm xua tay: “Chuyện nhỏ không đáng nhắc đến.”
Mộ Liên Bình nhìn chằm chằm Diệp Phàm một hồi: “Diệp thiếu, sao hôm nay đệ lại cảm thấy huynh càng thêm lợi hại.”
Diệp Phàm ban đầu đã cho Mộ Liên Bình một loại cảm giác sâu không lường, hiện tại nhìn thấy Diệp Phàm, Mộ Liên Bình lại cảm thấy Diệp Phàm đã đạt đến cảnh giới không thể với tới.
Diệp Phàm cười cười: “Huynh thật tinh mắt!”
Mộ Liên Bình cười cười: “Diệp thiếu lợi hại.”
Diệp Phàm cười thần bí: “Còn không phải sao!”
Thể chất Bạch Vân Hi đối với tu giả mà nói chính là bình thuốc bổ di động, Diệp Phàm cùng Bạch Vân Hi song tu một lần, tu vi lập tức nhảy vọt đến đỉnh Luyện Khí tầng sáu, đây là lần đầu tiên tu vi của hắn tăng nhanh đến thế.
“Diệp thiếu, tông môn các huynh có tham gia đại hội giao lưu cổ võ không?”
“Đại hội giao lưu cổ võ, là thứ gì?” Diệp Phàm khó hiểu hỏi.
“Đại hội giao lưu cổ võ chính là nơi các tu giả cổ võ tề tựu, Diệp thiếu, huynh cũng biết đấy, hiện tại tu luyện cổ võ rất gian nan, tài nguyên lại khan hiếm, rất nhiều người có vật tốt trong tay nhưng bản thân lại không dùng được, bọn họ liền nhân dịp đại hội giao lưu cổ võ này để trao đổi lấy những vật phẩm có lợi cho mình.”
Diệp Phàm chớp mắt: “Có loại chuyện này sao? Đến lúc đó sẽ có rất nhiều tu giả cổ võ tham gia?”
Mộ Liên Bình gật đầu: “Đúng vậy!”
Diệp Phàm gật đầu, hắn khá tò mò về thế giới tu giả cổ võ này, bất quá, ngày thường ít khi thấy.
“Diệp thiếu, Bích Vân Tông các huynh không tham gia sao?” Mộ Liên Bình hỏi.
Diệp Phàm chớp mắt, thầm nghĩ: Bích Vân Tông còn không ở hành tinh này, tham gia kiểu gì được chứ? “Bọn họ không tham gia.”
“Thế sao.” Mộ Liên Bình ban đầu còn muốn gặp những tu giả khác của Bích Vân Tông, nghe Diệp Phàm nói vậy, không khỏi có chút tiếc nuối.
Diệp Phàm nhìn Mộ Liên Bình: “Đại hội giao lưu cổ võ diễn ra ở đâu? Huynh có thể dẫn ta đi không?”
Mộ Liên Bình nghĩ nghĩ rồi nói: “Đại hội giao lưu cổ võ quản lý rất nghiêm ngặt, chỉ những người được mời mới có thể tham gia, Mộ gia chúng ta cũng chỉ có bốn suất, đến lúc đó đệ sẽ đi cùng trưởng lão Mộ gia. Chỗ ngoại gia gia còn hai suất nữa, nếu Diệp thiếu cảm thấy hứng thú, có thể đi cùng ngoại gia gia đệ.”
“Ngoại gia gia huynh được mời sao, hình như ông ấy không tu luyện cổ võ mà!” Diệp Phàm nghi hoặc hỏi.
Mộ Liên Bình có chút tự hào khoe: “Ngoại gia gia đệ quả thật không tu luyện cổ võ, nhưng ông ấy là thần y, năng lực của người tu luyện cổ võ quả thật vượt xa người thường rất nhiều, nhưng cơ thể dễ xảy ra vấn đề, không ít người tu luyện cổ võ đều có một số di chứng trên người, ngoại gia gia đệ đã từng cứu giúp mấy tu giả cổ võ.”
Diệp Phàm trợn tròn mắt: “Ngoại gia gia huynh lợi hại như vậy sao?”
Mộ Liên Bình gật đầu: “Đương nhiên!”
Diệp Phàm chớp mắt: “Xem ra trước đây ta đã có chút coi thường ngoại gia gia huynh rồi! Đại hội giao lưu cổ võ kia khi nào tiến hành?”
“Khoảng nửa tháng nữa.”
“Lâu thế sao!”
“Đúng vậy, Diệp thiếu có thể tận dụng khoảng thời gian này luyện chế một số pháp khí, phù chú, sau đó đợi đến đại hội để trao đổi một số món đồ, đại hội giao lưu cách hai năm mới tổ chức một lần, trong đó thường xuyên xuất hiện linh dược chất lượng không tệ.”
Diệp Phàm gật đầu: “Nghe cũng hay đấy!”
……
Điện thoại Diệp Phàm vang lên, “Đại cữu tử, huynh tìm ta có chuyện gì sao?”
“Được, ta đi xem thử.”
Mộ Liên Bình nhìn Diệp Phàm: “Diệp thiếu, có chuyện gì sao?”
“Không có gì, đại cữu tử tìm ta có chút việc riêng.”
Mộ Liên Bình gật đầu: “Vậy được rồi, Diệp thiếu đi trước, đệ cũng không làm phiền nữa.”
“Được.”
Diệp Phàm đi ra, ngồi vào xe của Bạch Vân Cẩn, “Đại cữu tử, huynh nói tảng đá kia có vấn đề gì sao?”
“Tảng đá kia được tìm thấy trong cổ mộ, ta điều tra một chút những người tham gia khai quật, đã có hai người chết vì viêm phổi, những người còn lại cũng không ổn lắm.”
Diệp Phàm nghi hoặc nhìn Bạch Vân Cẩn: “Viêm phổi?”
Bạch Vân Cẩn gật đầu: “Không sai, ta đến bệnh viện xem hồ sơ, hai người này ban đầu chỉ là cảm mạo phát sốt, uống rất nhiều thuốc cũng không thấy đỡ hơn, sau đó không hiểu sao lại qua đời trong bệnh viện, vì chuyện này, người nhà họ còn đến bệnh viện gây rối.”
“Có người nói hai người kia là nhiễm virus từ cổ mộ, virus biểu hiện triệu chứng giống viêm phổi, phương pháp thông thường không phát hiện ra được, vì vậy hai người kia mới qua đời.”
“Cũng có người nói có thể là bọn họ gặp phải thứ gì đó không sạch sẽ trong cổ mộ.”
“Mặt khác, hai nhân viên bảo tàng cũng đã từ chức, bất quá, tình hình tương đối nhẹ, sau khi từ chức thì không còn vấn đề gì.” Bạch Vân Cẩn nói.
Diệp Phàm xoa cằm: “Xem ra cục đá kia không hề tầm thường.”
Diệp Phàm đi theo Bạch Vân Cẩn vào trong bảo tàng, Bạch Vân Cẩn chỉ cục đá trong suốt như pha lê, bên cạnh có viết: Thiên thạch không biết tên! Có thể đến từ ngoài không gian.
Bạch Vân Cẩn nhìn Diệp Phàm hỏi: “Diệp Phàm, huynh thấy thế nào?”
Diệp Phàm hai tay chống nạnh, cười cười nhìn thiên thạch: “Thiên thạch gì chứ! Đây là Hàn Tủy! Hàng tốt đấy!”
Diệp Phàm thầm nghĩ: Thảo nào thể chất của Bạch Vân Hi lại bị kích hoạt sớm hơn dự kiến, thì ra là do gặp phải thứ này.
Ngoại hình của Hàn Tủy giống như một cục đá, nhưng lại là một loại dược liệu, có thể luyện chế thành Băng Tủy Đan, vô cùng hữu ích với tu giả có băng linh căn, thủy linh căn, Hàn Tủy cũng được phân chia cấp bậc, giống pha lê như thế này chỉ có thể tính là hạ phẩm, mặc dù là hạ phẩm nhưng cũng rất hiếm, ở tu chân giới, gặp được Hàn Tủy cực phẩm, ngay cả tu giả Nguyên Anh cũng phải động lòng.
“Đại cữu tử, đồ trong bảo tàng có bán không?” Diệp Phàm hỏi.
Bạch Vân Cẩn lắc đầu: “Bảo tàng này là của nhà nước, thuộc về quốc gia! Đồ trong bảo tàng không thể bán được.”
Diệp Phàm gật đầu đầy tiếc nuối: “Thế sao!”
Bạch Vân Cẩn nhìn ánh mắt không ngừng đảo quanh của Diệp Phàm, nghi hoặc hỏi: “Huynh tính toán gì vậy?”
Diệp Phàm lắc đầu: “Đâu có!”
Bạch Vân Cẩn: “……”
……….