Chương 129: Gương vỡ vụn

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 129: Gương vỡ vụn

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 129 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Sư tỷ, kẻ ra tay với ta hôm nay thật sự quá đáng!” Hồ Tương Ngọc nghiến răng nghiến lợi nói.
Hồ Tương Ngọc lớn lên ở Nguyệt Cung, dưới sự dạy dỗ của các trưởng lão Nguyệt Cung, hình thành tính cách tự cao tự đại.
Có lần, Hồ Tương Ngọc ra ngoài tình cờ xem một trận chung kết Karate toàn quốc, thấy quán quân được ca ngợi là cao thủ thiên hạ đệ nhất, nàng liền cười khẩy khinh thường. Nàng tìm cơ hội khi quán quân kia ở một mình, giao đấu với người đó một lần, kết quả dễ dàng giành chiến thắng. Sau chuyện này, Hồ Tương Ngọc càng thêm không coi ai ra gì, không xem trọng người của các tông môn khác.
Bất ngờ gặp phải thất bại dưới tay Diệp Phàm, trong lòng Hồ Tương Ngọc vô cùng hụt hẫng.
Thạch Duyệt liếc nhìn Hồ Tương Ngọc một cái: “Chúng ta không chọc nổi người đó đâu.”
Hồ Tương Ngọc không vui nói: “Sư tỷ, tỷ nói lời này chẳng phải là tâng bốc kẻ khác, tự hạ thấp mình sao? Ta không phải đối thủ của hắn, chẳng lẽ sư phụ còn đánh không lại hắn sao?”
“Dương gia, một trong tứ đại gia tộc cổ võ, ta nghĩ muội hẳn là biết?”
Hồ Tương Ngọc gật đầu: “Biết chứ, tứ đại gia tộc cổ võ danh tiếng lẫy lừng. Nghe nói mấy năm nay Dương gia phát triển khá tốt, bỏ xa ba gia tộc còn lại.”
(dreamhouse2255)
“Đó đều là chuyện của mấy ngày trước rồi. Diệp Phàm có mối giao hảo với Mộ Liên Bình, thay Mộ Liên Bình dạy dỗ Dương Lãnh Tuyết của Dương gia. Dương Thiên Sơn của Dương gia đã ra mặt báo thù cho Dương Lãnh Tuyết, kết quả, bị Diệp Phàm đánh cho trọng thương, phế bỏ. Dương gia mất đi một cao thủ đỉnh cấp, uy thế giảm sút đáng kể.”
Thạch Duyệt dừng một chút rồi nói tiếp: “Diệp Phàm kia chính là người mà muội đã gặp hôm nay. Dương Thiên Sơn của Dương gia còn đánh không lại hắn, muội thua không oan đâu.”
“Sư tỷ, Diệp Phàm lợi hại như vậy sao?” Hồ Tương Ngọc đầy vẻ hoài nghi hỏi.
“Nếu không thì muội nghĩ vì sao Bạch gia lại gả tam thiếu gia tôn quý của họ cho Diệp Phàm? Bạch gia đúng là chịu chi, vì muốn giữ chân Diệp Phàm, không tiếc gả cháu trai làm vợ cho một nam nhân. Bất quá, Bạch Vân Hi cũng rất có năng lực, dạy dỗ Diệp Phàm đến mức ngoan ngoãn nghe lời.” Thạch Duyệt hừ lạnh một tiếng.
“Đồ vô sỉ! Sư tỷ, chẳng lẽ chỉ vì Diệp Phàm lợi hại mà mối thù hắn đã đánh ta liền không báo sao?”
“Sư phụ nói chúng ta không nên trêu chọc hắn, nếu có thể không gây xung đột là tốt nhất.”
Hồ Tương Ngọc không vui nhíu mày, cũng không biết có để lời Thạch Duyệt nói vào tai hay không.
……
Đại học Nhân Xuyên.
Diệp Phàm đi theo Tiếu Trì đến nơi xảy ra chuyện, “Chính là chỗ này, lúc động thổ mấy công nhân đã ngã gục.”
Diệp Phàm đảo mắt nhìn một lượt: “Nơi này có dấu vết của một Tụ Âm Trận, đã tồn tại vài chục năm, không biết do ai bố trí.”
“Tụ Âm Trận, có ích lợi gì?” Tiếu Trì hỏi.
Diệp Phàm nhún vai: “Ta không biết!” Diệp Phàm thầm nghĩ: Nơi này có không ít cổ sư, đầu sư, tà đạo phong thủy sư, phương pháp tu luyện đều vô cùng quái dị. Tụ Âm Trận đã bị tàn phá gần hết, chắc hẳn đã nhiều năm không được tu bổ, có lẽ đại sư bày trận đã chết từ mấy năm rồi.
“Vậy phải giải quyết thế nào?”
“Chuyện nhỏ thôi, ta sẽ phá hủy hoàn toàn trận pháp này, sau đó để lãnh đạo nhà trường mời mấy thầy cúng về làm phép là được.” Diệp Phàm nói.
(dreamhouse2255)
Tiếu Trì gật đầu: “Được.”
……
Khi Diệp Phàm trở về biệt thự, Bạch Vân Hi đã về sớm hơn một bước.
“Ngươi về rồi.” Bạch Vân Hi lười biếng liếc nhìn Diệp Phàm một cái.
Diệp Phàm ôm một thùng bỏng ngô lớn gật đầu: “Đúng vậy.”
“Đi đâu mà về muộn vậy?” Bạch Vân Hi nghiêng đầu hỏi.
“Hầu An hẹn ta đi xem một bộ phim rất thú vị, một bộ phim điện ảnh có ý nghĩa giáo dục, cũng không tệ lắm.” Diệp Phàm với vẻ mặt vẫn còn đắm chìm trong cảm giác đó mà đáp.
“Phim gì vậy?”
“Tu tiên.”
Bạch Vân Hi thầm nghĩ: Quả nhiên là thế, lại một bộ phim hoạt hình. Tên đầy đủ của bộ phim này hẳn là “Phi heo tu tiên”. Vì để lấy lòng Diệp Phàm, Hầu An đúng là đã bỏ ra vốn liếng không nhỏ, cùng Diệp Phàm xem thể loại phim nhảm nhí này.
“Ngươi nhận vụ làm ăn của Hầu An rồi à?” Bạch Vân Hi hỏi.
(dreamhouse2255)
Diệp Phàm có chút chột dạ chớp mắt liên hồi: “Đúng vậy, nhận rồi.”
Diệp Phàm xấu hổ giải thích: “Ta vốn đã muốn thông báo cho ngươi, bất quá, sau đó ta lại biết người phụ nữ mà Hầu An đã đắc tội kia là một kẻ yếu ớt, đầu óc có vấn đề, tông môn của họ cũng chẳng có gì đáng sợ, vậy nên ta liền nhận.”
“Nói như vậy nghĩa là ngươi cảm thấy đối phương không có gì đáng ngại nên mới nhận?”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy!”
“Thật sao? Ta còn tưởng rằng ngươi muốn giấu quỹ đen nên mới nhận chứ.” Bạch Vân Hi ung dung nói.
Diệp Phàm né tránh trả lời: “Sao ta có thể giấu quỹ đen được, ta đều nộp lên hết mà, ngươi xem, ta trắng tay đây này……”
Bạch Vân Hi vẫy vẫy tay: “Thôi được rồi, đàn ông có quỹ đen cũng chẳng phải chuyện gì to tát! Ta có chuyện muốn nói với ngươi……”
“Gần đây kinh đô tụ tập rất nhiều tu sĩ cổ võ. Bình thường tu sĩ cổ võ đều không ra khỏi núi, nhưng ngươi cũng biết đấy, bức họa tiên sơn kia đã khơi dậy ý định 'xuất sơn' của không ít tu sĩ cổ võ. Kinh đô phức tạp, nhiều thành phần, ngươi đừng ra ngoài lung tung.”
“Vì sao?”
Bạch Vân Hi lắc đầu: “Ngươi quá giỏi gây rắc rối.”
Diệp Phàm: “Ta không có mà!”
(dreamhouse2255)
Bạch Vân Hi: “……”
……
Tiếu Trì ngồi trong phòng chung cư, nhìn ngọc bội trên bàn, ngẩn ngơ mỉm cười.
“Lão già, ông lại xem cái này nữa à?” Mộ Uyển bất đắc dĩ lên tiếng.
“Tôi có nhiều bảo bối như vậy, tôi thật lợi hại! Bà xã, em biết không, dạo gần đây tôi rất được mọi người yêu quý, mấy người trước đây không hòa hợp với tôi, mấy ngày nay đều vội vàng đến nịnh nọt tôi……” Tiếu Trì đắc ý khoe khoang.
Mộ Uyển lắc đầu: “Ông có gì mà đắc ý, người ta cũng không phải coi trọng ông, mà là ngọc bội trong tay ông.”
Trước đó Diệp Phàm đã gây ra không ít chuyện động trời, mấy lão giáo sư Đại học Nhân Xuyên cũng biết chút ít về những lời đồn đoán nửa thật nửa giả.
Chuyện Diệp Phàm tặng hai ngàn khối ngọc bội hộ thân làm sính lễ không biết bằng cách nào lại truyền ra. Hiện tại bên ngoài có rất nhiều người đều nhòm ngó chúng.
“Thì sao chứ? Hiện tại ngọc bội này là của tôi mà.” Tiếu Trì tràn đầy đắc ý cười cười.
“Được rồi, có mấy chục khối ngọc bội mà tối nào cũng mang ra ngắm nghía!” Mộ Uyển không vui nói.
Tiếu Trì nghiêm túc nói: “Rất nhiều người đều nhòm ngó bảo bối của tôi, tôi đương nhiên ngày nào cũng muốn nhìn.”
Mộ Uyển: “……”
Khi Tiếu Trì và Mộ Uyển đang nói chuyện, những khối ngọc bội trên bàn đồng loạt phát sáng, mấy chục luồng sáng tụ lại, vụt bay ra ngoài cửa sổ, làm vỡ tan kính cửa.
Tiếu Trì không hiểu nổi nhìn cảnh tượng này, “Sao lại thế này?”
Mộ Uyển cau mày: “Có phải vì ông ngày nào cũng mang ngọc bội ra ngắm nên chúng mới gặp vấn đề không?”
“Không đời nào!”
(dreamhouse2255)
Tiếu Trì đi đến bên cửa sổ nhìn quanh quẩn một lượt: “Có phải có kẻ nào đó muốn ám toán chúng ta nên ngọc bội mới tự động kích hoạt không?”
Mộ Uyển lắc đầu không đồng tình: “Chắc không phải đâu, khu dân cư của chúng ta có an ninh rất tốt.”
“Hôm nay hơi muộn rồi, đợi mai rồi nói sau, ngày mai tôi đi hỏi Diệp Phàm một chút.” Tiếu Trì nghĩ nghĩ rồi nói.
……
Hôm sau Tiếu Trì được nghỉ phép, rảnh rỗi liền đi tản bộ ở công viên trong khu dân cư.
Một đêm bình yên trôi qua, cửa sổ cũng đã được sửa chữa. Tiếu Trì cũng quên bẵng chuyện ngọc bội tối qua.
“Tiếu giáo sư, ông biết không, tối qua khu dân cư chúng ta đã xảy ra chuyện?” Một bà cô trong khu dân cư, đầy vẻ tò mò, kéo Tiếu Trì lại buôn chuyện.
Tiếu Trì tò mò hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Có một người phụ nữ trẻ tuổi xinh đẹp ngã xuống dưới gốc cây, hôn mê sâu. Sáng nay mới được người ta phát hiện, rồi đưa đến bệnh viện cấp cứu.”
“Là ai vậy? Người của khu dân cư chúng ta sao?”
(dreamhouse2255)
“Không phải người của khu dân cư chúng ta, nhìn bộ dạng của cô ấy hẳn là từ trên cây ngã xuống.”
Tiếu Trì trầm ngâm nói: “Từ trên cây ngã xuống, chẳng lẽ là kẻ trộm? Hiện tại con gái người ta làm sao vậy không biết! Nhiều công việc như vậy không làm, cứ phải đi làm kẻ trộm.”
“Cô gái này không giống kẻ trộm bình thường.” Bà cô kia thần bí nói.
“Chỗ nào không bình thường?”
“Trong tay cô ấy cầm một cái gương kỳ lạ, cái gương đó bị vỡ một mảng lớn. Tôi có chụp ảnh lại, tìm người hỏi qua, cái gương đó hình như là đồ cổ, còn là pháp khí phong thủy. Có người nói cô gái này có thể là một phong thủy sư, muốn phá hoại phong thủy nhà ai đó, bất quá, có lẽ là xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, bị phản phệ.”
Ban đầu Tiếu Trì chỉ nghĩ rằng bà cô kia đang buôn chuyện phiếm. Nghe đến đây, ông lập tức liên tưởng đến chuyện ngọc bội phát sáng, trong lòng dâng lên vài phần cảnh giác.
“Hiện tại cô gái kia đâu rồi?”
“Đang ở bệnh viện.”
Tiếu Trì gật đầu hỏi tiếp “Vậy cái gương đâu?”
“Cô gái kia lai lịch bất minh, có người đã báo cảnh sát, gương bị cảnh sát mang đi.”
……
Cục cảnh sát.
“Trần cảnh sát, cô nói xem cái gương này rốt cuộc là thứ gì?”
Hôm qua khu dân cư của Tiếu Trì xảy ra sự cố, có người đi báo án. Bởi vì cô gái kia bị nghi ngờ có liên quan đến việc ăn cắp, họ vốn dĩ nên đưa cô gái kia về đồn cảnh sát để điều tra mới phải. Đáng tiếc, cô gái kia hôn mê bất tỉnh, đưa đến bệnh viện kiểm tra cũng không tìm ra nguyên nhân hôn mê là gì.
Trần Khả Lam sờ lên mặt gương: “Chuyên gia giám định nói đây chính là đồ cổ hơn một ngàn năm tuổi, tiếc là đã bị hư hại.”
“Trần cảnh sát, cô nói cô gái kia chạy đến khu dân cư làm gì vậy?”
(dreamhouse2255)
Trần Khả Lam nhún vai: “Ai mà biết được?”
Trần Khả Lam có chút hoài nghi cô gái kia là tới vì Tiếu Trì, bởi vì cái cây lớn mà cô gái kia rơi xuống vừa vặn đối diện với căn hộ của Tiếu Trì.
“Trương Lâm, anh về rồi, bên bệnh viện thế nào?” Trần Khả Lam nhìn thấy đồng nghiệp phụ trách vụ án cô gái kia trở về, lập tức đứng lên hỏi.
“Người bị đưa đi rồi.”
Trần Khả Lam nhíu mày: “Không đưa về để lập biên bản sao?”
Trương Lâm lắc đầu: “Không có, người ta có ô dù, trực tiếp được đưa đi, tôi cũng không thể ngăn cản.”
Trần Khả Lam bực bội nghiến răng: “Người này có ô dù, người kia có ô dù, chúng ta có còn cần làm việc không đây?”
Trương Lâm cười khổ một tiếng: “Kinh đô quyền quý khắp nơi, chúng ta sống cũng chẳng dễ dàng gì!”
Trần Khả Lam: “……”
Trương Lâm nhìn gương trên bàn: “Đúng rồi, cái gương này! Cấp trên đang tìm cái gương này, chúng ta nhanh chóng nộp tang vật lên đi.”
Trần Khả Lam chán nản đáp: “Được rồi.”
(dreamhouse2255)
……….