Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 132: Một Tỷ
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 132 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trương Huyên ngồi một bên lắng nghe hồi lâu, không kìm được lên tiếng hỏi: “Vì sao ngươi lại tung tin tức sư phụ và sư muội ngươi là mẫu tử ra? Điều này chẳng có lợi gì cho ngươi đâu?”
Người Nguyệt Cung xem trọng danh tiếng nhất, Thạch Duyệt tung ra loại tin tức này, e rằng người Nguyệt Cung đã hận nàng đến tận xương tủy.
Trong mắt Thạch Duyệt trỗi dậy lòng hận thù sâu sắc: “Ta hận Nguyệt Cung, người Nguyệt Cung tự xưng là Thánh Nữ, tự cho mình là trong sạch, nhưng thực tế không có nơi nào ô uế, ghê tởm hơn Nguyệt Cung.”
Trương Huyên chớp chớp mắt, thầm nghĩ: Muội tử, trước kia muội cũng là người của Nguyệt Cung mà! Nói như vậy có thực sự ổn không?
“Trương thiên sư, ta nghĩ ngươi hẳn cũng đã nghe nói, người tiến vào Nguyệt Cung cần phải cắt đứt trần duyên, không còn vướng bận thế tục, cho nên đệ tử Nguyệt Cung đều được chọn lựa từ những cô nhi có thiên phú tốt.” Thạch Duyệt nói.
Trương Huyên gật đầu: “Điều này ta biết rồi.”
Trương Huyên luôn cảm thấy Nguyệt Cung có phần giống tà giáo, tuyên truyền cống hiến cả thể xác lẫn tinh thần cho Nguyệt Thần.
Thạch Duyệt cười lạnh một tiếng: “Trên đời này làm gì có nhiều cô nhi có thiên phú tốt đến thế! Hơn nữa, Nguyệt Cung thu nhận đệ tử, yêu cầu về dung mạo đều rất khắt khe, điều này càng khó tìm. Hiện tại trong các cô nhi viện, phàm là đứa trẻ còn lành lặn tay chân đều được các cặp vợ chồng hiếm muộn nhận nuôi, cho nên tông môn khi chọn lựa đệ tử, chỉ cần tìm được người thích hợp, họ sẽ trực tiếp giết chết cả nhà người đó, để nàng ta trở thành cô nhi.”
Nghe Thạch Duyệt nói, Trương Huyên không kìm được kinh hãi, không dám tin mà trợn tròn mắt: “Không thể nào……”
“Gần đây sư phụ ta bỗng dưng biến mất, ta đoán có lẽ nàng đã gặp chuyện không may.” Thạch Duyệt nói đến đây, nhìn về phía Diệp Phàm một cái. Lý Khinh Tuyết mấy ngày nay không thấy bóng người, Thạch Duyệt suy đoán có thể nàng đã bị hãm hại. “Ta liều mình mở tủ sắt của nàng ra, phát hiện nhật ký của nàng ở bên trong, vì vậy ta mới biết cả nhà ta đều bị nàng ta sát hại.”
Mấy năm qua Thạch Duyệt vẫn luôn băn khoăn về lý do sư phụ bất công, khoảnh khắc mở tủ sắt ra, nàng cuối cùng cũng hiểu rõ nguyên nhân.
Kỳ thật nhiều năm trước nàng đã ngờ ngợ nghi ngờ sư phụ và sư muội có mối quan hệ không bình thường, nhưng sự thật còn tàn khốc hơn cả nàng tưởng tượng.
Trương Huyên vốn dĩ đã cảm thấy Nguyệt Cung kỳ quái, một đám nữ nhân tự coi mình là tiên nữ, giờ nghe Thạch Duyệt nói, liền càng thêm chán ghét.
Trương Huyên nhìn đôi mắt láo liên của Diệp Phàm, biết Diệp Phàm đã động lòng với số tiền một tỷ kia, không kìm được ho nhẹ hai tiếng, khẽ nhắc nhở: “Diệp thiếu, Bạch tam thiếu bên kia……”
Diệp Phàm suy nghĩ một chút: “Xin lỗi, gần đây ta rất bận, không có thời gian bảo vệ ngươi, nhưng ta có một đề nghị.”
Thạch Duyệt tò mò hỏi: “Đề nghị gì?”
“Ta có thể bán pháp khí, phù chú cho ngươi, ta thấy ngươi đang bị thương, ta cũng có thể bán đan dược. Chất lượng đồ của ta đều được đảm bảo, ngươi mua tuyệt đối không thiệt, không tin ngươi hỏi hắn.” Diệp Phàm chỉ về phía Trương Huyên.
Trương Huyên gật đầu: “Đúng vậy, đồ Diệp thiếu đưa đều là thứ tốt.” Trương Huyên buồn bực, thầm nghĩ: Lại có thêm một đối thủ cạnh tranh!
Sắc mặt Thạch Duyệt biến đổi mấy lần, rất nhanh liền đồng ý, dùng một tỷ đổi lấy pháp khí cùng phù chú của Diệp Phàm.
Đối với Thạch Duyệt mà nói, trước mắt quan trọng nhất là bảo toàn tính mạng, tiền tài chỉ là vật ngoài thân mà thôi.
Giao dịch thành công, Thạch Duyệt liền rời đi.
Trương Huyên đầy cảm thán nhìn bóng dáng Thạch Duyệt rời đi: “Không ngờ Nguyệt Cung lại là nơi hỗn loạn đến vậy, Diệp thiếu, ngươi cảm thấy sao?”
Diệp Phàm chống cằm, như đang suy tư điều gì, bị Trương Huyên đẩy một cái mới sực tỉnh.
“Diệp thiếu, ngươi đang nghĩ gì vậy?”
“Ta đang nghĩ người phụ nữ này thật hào phóng! Người ta nói tiền của phụ nữ là dễ kiếm nhất, quả nhiên không sai chút nào! Xem ra về sau ta nên thử mở rộng thị trường khách hàng nữ.” Diệp Phàm nói.
Trương Huyên nhìn hai mắt sáng lấp lánh của Diệp Phàm, trong lòng dấy lên vài phần dự cảm chẳng lành.
Diệp Phàm sầm mặt xuống, trừng mắt nhìn Trương Huyên đầy hung dữ, “Xem ra trước kia pháp khí, phù chú ta bán cho ngươi đều là bán quá rẻ rồi! Ngươi nói đi, có phải ngươi lừa ta không?”
Trương Huyên: “……”
Giá trị những món đồ Diệp Phàm đưa ra đều rất khó đánh giá, mỗi người một quan điểm. Trong tình huống như của Thạch Duyệt hiện tại, mua được là như nhặt lại được một mạng, đương nhiên cô ta nguyện ý trả bao nhiêu tiền cũng được. Long Hổ Sơn bọn họ tuy có chút của cải, nhưng cũng không thể tiêu xài hoang phí như Thạch Duyệt được!
“Diệp thiếu, ngươi suy nghĩ nhiều rồi, ta nào dám lừa ngươi chứ!” Trương Huyên ngượng ngùng nói.
Thái Chấn Tuấn ngồi một bên im lặng nãy giờ đầy vẻ hâm mộ lên tiếng: “Diệp thiếu, tốc độ kiếm tiền của ngươi quá nhanh!”
“Đó là đương nhiên! Ta là thanh niên đầy triển vọng, không giống công tử nhà giàu chỉ biết ăn chơi trác táng như ngươi.” Diệp Phàm hừ một tiếng.
Thái Chấn Tuấn không đồng tình cãi lại: “Diệp thiếu, ngươi đừng xem thường người khác! Ta cũng biết cố gắng mà.”
“Vậy ngươi cố gắng như thế nào?” Diệp Phàm tò mò hỏi.
“Mỗi ngày ta đều cố gắng đòi tiền! Lão cha quá keo kiệt, không lì lợm, bám riết không buông thì căn bản không được! Ngươi biết đấy, vì đòi tiền, ta gào khóc, lăn lộn, nhảy nhót lung tung, chỉ thiếu nước lấy cái chết ra dọa. Vì đòi tiền, ta còn tổng kết ra ba mươi sáu chiêu đòi tiền tiêu chuẩn!” Thái Chấn Tuấn hả hê đáp.
Diệp Phàm gật đầu: “Ngươi cũng không dễ dàng gì!”
Trương Huyên: “……”
Thời điểm Bạch Vân Hi trở về, Diệp Phàm đang xem văn kiện.
“Đang làm gì thế?”
“Có một đạo diễn nói ta ẩn lui như vậy có chút đáng tiếc, giới nghệ thuật rất thiếu nhân tài, vậy nên muốn mời ta tái xuất giang hồ.” Diệp Phàm hiên ngang nói.
Bạch Vân Hi lười nhác ngồi lên ghế sô pha: “Đóng phim kiếm tiền sao nhanh bằng lừa phỉnh các cô gái được chứ!”
“Không sai! Hôm nay ta mới lừa được một tỷ của một người phụ nữ. Sau lần giao dịch này ta mới hiểu được, đừng nhìn mấy tiểu tử Trương Huyên, Thái Chấn Tuấn trông có vẻ phong độ, lắm tiền, nhưng ra tay kém xa các cô gái! Thế mà bọn họ còn dám tự xưng là công tử nhà giàu.” Diệp Phàm lắc đầu cảm thán.
“Nếu lừa phụ nữ kiếm tiền nhanh như vậy, ngươi còn muốn đóng phim làm gì?” Bạch Vân Hi khó hiểu hỏi.
Diệp Phàm vẫy vẫy tay, lộ ra vẻ mặt cao thâm khó lường: “Vân Hi à, ngươi nói như vậy là không đúng rồi. Cuộc đời này, không thể cái gì cũng chỉ phát triển một mặt! Nếu cái gì cũng chỉ phát triển một mặt, vậy thì quá tầm thường. Có đôi khi, chúng ta vẫn phải vì mơ ước, vì sở thích mà nỗ lực một phen.”
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm, “Mơ ước? Ngươi lại hứng thú dâng trào muốn dấn thân vào giới giải trí à? Nhắm trúng vai diễn nào rồi?”
Diệp Phàm cười đáp: “Lần này không phải vai diễn nào, mà là một quảng cáo. Quảng cáo này cần nam nhân trẻ tuổi, thực cường tráng.”
“Tiền cát-xê quảng cáo là bao nhiêu?”
“Năm trăm vạn.” Diệp Phàm vươn năm ngón tay ra.
“Ít như vậy sao?”
“Hơi ít một chút, nhưng đó là bởi vì công ty người ta mới vừa khai trương, tài chính không quá dư dả, quan trọng là tiền đồ phát triển.”
“Quảng cáo sản phẩm gì?”
“Đích thực nam tính!”
“Chưa từng nghe đến! Chắc là sản phẩm vô danh tiểu tốt, đưa tài liệu cho ta xem.”
Diệp Phàm nghe vậy, lập tức đưa tài liệu qua.
Bạch Vân Hi nhìn tài liệu, hít một hơi khí lạnh, “Ta hỏi, có phải ngươi có vấn đề gì không?”
“Vân Hi, sao ngươi lại nói ta như vậy, hôm qua chúng ta vừa mới ‘vui vẻ’ xong! Ngươi cũng biết thân thể ta rất tốt, ăn gì cũng ngon miệng! Không có tật xấu nào.”
Bạch Vân Hi: “……”
“Đây là nhãn hiệu Viagra*, ngươi có biết không!” Bạch Vân Hi tức giận ném tài liệu lên bàn.
*Viagra: https://vi.wikipedia.org/wiki/Viagra
Diệp Phàm gật đầu: “Ta biết là Viagra, nhưng Viagra rốt cuộc là cái gì, ta cũng không rõ lắm.”
Bạch Vân Hi: “……” Nhất thất túc thành thiên cổ hận (một bước sa chân hận thành muôn thuở) a! Sao hắn lại tìm người như này không biết…… “Viagra chính là thuốc cường dương! Đã hiểu chưa?”
Diệp Phàm sửng sốt một chút, lộ ra vẻ mặt bị lừa gạt, “Cái gì? Nói vòng vo một hồi cuối cùng lại là thứ như vậy, ta cần dùng đến thứ đó sao! Nhưng mà, nhà đầu tư kia tìm đến ta xem như tìm đúng người rồi! Ta quả thật vô cùng cường tráng.”
Bạch Vân Hi: “……”
“Ngươi không muốn nói với ta chuyện một tỷ kia sao?” Bạch Vân Hi đổi chủ đề hỏi.
Diệp Phàm vẫy vẫy tay, đầy kiêu ngạo nói: “Cái này có gì đâu. Ngươi biết đấy, ta là người có tiềm lực, tùy tiện kiếm một tỷ đối với ta mà nói cũng chẳng đáng giá gì sao? Sau này đi theo ta, ngươi chẳng cần làm gì cả, cứ chờ đếm tiền thôi.”
Bạch Vân Hi: “……”
Cái hắn muốn nói không phải là chuyện tiền nong! Bên Nguyệt Cung hiện tại đã rối tinh rối mù.
Sau khi tin tức Hồ Tương Ngọc là con gái của Lý Khinh Tuyết được truyền ra, Nguyệt Cung liền bắt đầu truy lùng gian phu. Hình như tạm thời còn chưa tìm đến Độ Sinh Môn, tin tức Lý Khinh Tuyết tử vong còn chưa được tiết lộ, Nguyệt Cung đã đoán là nàng ta bỏ trốn.
Diệp Phàm giao dịch với Thạch Duyệt trong thời khắc mấu chốt này cũng xem như đang thể hiện thái độ đối đầu với Nguyệt Cung.
Bạch Vân Hi nhìn ánh mắt sáng rực của Diệp Phàm, đột nhiên lười muốn nói chuyện với Diệp Phàm.
“Ngày mai ngươi đi thăm ngoại gia gia một chút đi.” Bạch Vân Hi nói.
“Lão gia sao vậy?”
“Trước đó chuyện cửa sổ vỡ đã làm ông ấy hoảng sợ, ta có chút lo lắng chuyện này lại tái diễn, ngươi đến thăm ngoại gia gia một chuyến, xem nếu có thể hỗ trợ bố trí một vài trận pháp gì đó thì càng tốt.”
Diệp Phàm gật đầu: “Được, mai ta đến một chuyến.”
……
Mộ gia.
Mấy thanh niên võ giả luyện võ đến khí thế ngút trời ở trong sân.
Gần đây Mộ gia liên tục có tin vui, mọi người trong Mộ gia đều bị khơi dậy ý chí chiến đấu sục sôi.
“Liên Bình ca, huynh đến rồi!”
Mộ Kha có thể khỏi hẳn cũng là nhờ phúc Mộ Liên Bình, vậy nên thế hệ trẻ của Mộ gia vô cùng tôn kính Mộ Liên Bình.
“Liên Bình ca, Đại Hoàn Đan kia đúng là thứ tốt! Huynh xem thử khi nào thì đổi thêm một ít về đi!”
Mộ Liên Bình cười khổ một tiếng: “Đồ của Diệp thiếu không dễ đổi đâu. Lúc trước vì cứu mạng ta, ngoại gia gia ta đã dùng toàn bộ tài sản để đổi.” Như vậy rồi vẫn chỉ là giá hữu nghị mà thôi, công pháp kia vốn dĩ đã là một tỷ rồi.
Mộ Liên Bình dừng lại một chút: “Gần đây Thạch Duyệt đổi một tỷ lấy mấy món pháp khí, phù chú, còn có đan dược chữa thương của Diệp Phàm, giá cả lại tăng lên không ít.”
“Nói đến Thạch Duyệt ta mới nhớ, hình như Nguyệt Cung đang truy sát nàng ta.” Thạch Duyệt công bố tin tức về Nguyệt Cung ra, chọc giận một đám trưởng lão Nguyệt Cung không thôi.
Mộ Liên Bình gật đầu: “Đúng vậy!”
Vì xử lý Thạch Duyệt, Nguyệt Cung phái đi một trưởng lão Nguyên Khí tầng bốn. Kết quả, Thạch Duyệt dựa vào pháp khí, đã giết chết vị trưởng lão Nguyên Khí tầng bốn kia.
Nguyệt Cung vốn dĩ không có nhiều người có năng lực, cứ tiếp tục thế này, rất nhanh sẽ bị diệt môn.
“Lý Khinh Tuyết vẫn luôn không lộ diện, có người nói nàng ta đã bỏ trốn, cũng có người nói nàng ta đã bị giết. Huynh cảm thấy sao?”
Mộ Liên Bình lắc đầu: “Ta cũng không rõ lắm.”
Nguyệt Cung bắt Hồ Tương Ngọc về, hôm qua đã tiến hành thần tế. Cái gọi là thần tế chính là tìm một người hiến tế sinh mệnh cho thần linh, nói trắng ra là giết người.
Nguyệt Cung giết chết Hồ Tương Ngọc, Lý Khinh Tuyết cũng không hề lộ diện, hoặc là Thạch Duyệt nói dối, hoặc là Lý Khinh Tuyết đã bị sát hại.
Trong lòng Mộ Liên Bình ngờ ngợ nghi ngờ cái chết của Lý Khinh Tuyết có liên quan đến Diệp Phàm. Mấy ngày trước khi Lý Khinh Tuyết biến mất, Hồ Tương Ngọc đã đi ám sát Tiếu Trì, nhưng lại không thành công. Hơn nữa, bởi vì chuyện của Nguyệt Cung gây ra sóng gió quá lớn, tất cả mọi người đều không chú ý tới Đỗ Minh của Độ Sinh Môn cũng đã biến mất. Trước đó trong hội giao lưu, Diệp Phàm đã động lòng với hơi thở Hàn Tủy trên người Đỗ Minh.
“Tông môn Nguyệt Cung này thật sự biến thái.”
Mộ Liên Bình tán đồng gật đầu: “Đúng vậy mà.”
“Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại, Diệp Phàm quả thật quá lợi hại! Liên Bình ca, nghe nói pháp khí Diệp Phàm cho Thạch Duyệt giúp nàng xử lý được cả trưởng lão còn mạnh hơn nàng ta, có lẽ chúng ta cũng có thể mua một ít!”
Mộ Liên Bình có chút khó xử mà nói: “Mua? Cái đó phải có tiền mới mua được! Nhưng mà, chúng ta cũng có thể dùng Linh Diễm Quả để đổi, nhưng phải xem các trưởng lão có chịu bỏ ra hay không.”