Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 140: Huyền Điểu Thiên Mệnh
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 140 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mộ gia.
“Gia chủ, Thời Ngọc gọi điện thoại tới sao? Hắn nói thế nào?” Mộ Kha vội vàng hỏi.
“Thời Ngọc nói Diệp Phàm cho bọn họ một công việc bảo tiêu, một năm năm trăm vạn cộng thêm ba viên Đại Hoàn Đan.” Mộ Phong đáp lời.
Mộ Kha mỉm cười: “Không tệ!”
Mộ gia đã đem toàn bộ Linh Diễm Quả đi đổi thành đan dược, các đệ tử trong gia tộc sau khi dùng xong vẫn còn nhớ mãi hương vị của chúng. Mấy người Mộ Thời Ngọc có được cơ duyên này cũng là điều tốt.
Mộ Phong gật đầu: “Ta cũng nghĩ như vậy.”
Trước đây, Mộ Phong vẫn luôn cho rằng những người bên ngoài quá nóng vội, không thích hợp tu luyện cổ võ. Mãi đến khi gặp Diệp Phàm, ông mới nhận ra bên ngoài cũng có rất nhiều cao thủ. Hiện tại, rất nhiều gia tộc cổ võ đều gặp phải vấn đề thiếu tài nguyên tu luyện. Dương gia tích cực nhắm vào Mộ gia bọn họ cũng chính vì nhòm ngó cây Hỏa Diễm Quả.
Nếu các gia tộc cổ võ cứ tiếp tục dậm chân tại chỗ như vậy, chỉ vài trăm năm nữa thôi, chắc chắn sẽ đối mặt với nguy cơ cạn kiệt tài nguyên.
“Đứa nhỏ Liên Bình này……” Vẻ mặt Mộ Phong hiện lên vài phần buồn bực. Mộ Liên Bình không tu luyện công pháp của Mộ gia mà lại tu luyện công pháp bên ngoài, vậy mà tiến bộ vượt bậc, khiến Mộ Phong trong lòng có chút hụt hẫng.
“Thời Ngọc nói thực lực của Liên Bình đã vượt qua hắn.” Mộ Kha cảm thán.
Mộ Phong nhíu mày: “Thôi, đây cũng là duyên phận của hắn.”
……
Bạch Vân Hi đi vào biệt thự, hỏi: “Người Mộ gia đã tới?”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy, bọn họ cầm hiệp ước đi rồi, hẳn là đều nguyện ý làm.”
Bạch Vân Hi thầm nghĩ: Đại Hoàn Đan của Thiếu Lâm có thể bán được hơn trăm triệu một viên, phẩm chất đan dược của Diệp Phàm lại cao hơn đan dược của Thiếu Lâm một ít. Dùng ba viên Đại Hoàn Đan thuê một ít tu giả Nguyên Khí tầng ba làm vệ sĩ, mấy người kia kiếm lớn rồi.
“Ngươi đang suy nghĩ cái gì vậy?” Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm hỏi.
“Suy nghĩ làm sao để tăng thực lực lên a. Mấy tiểu tử nhà Mộ gia nói rằng tiên sơn thực chất được một con rùa đen cõng. Nếu đúng là như vậy, tu vi của con rùa đó chắc chắn đã đạt đến Trúc Cơ. Nếu trong cơ thể nó còn mang huyết mạch Huyền Vũ, thì thực lực mà nó thể hiện tuyệt đối không hề đơn giản, muốn cướp miếng mồi từ miệng hổ không phải là chuyện dễ!” Diệp Phàm nói.
“Vậy ngươi có cách nào để tăng cường thực lực không?”
“Nếu Mộ gia có thể bán cho ta thêm vài quả Linh Diễm Quả thì tốt biết mấy.”
Bạch Vân Hi lắc đầu: “Mộ gia thực sự không còn hàng dự trữ, con đường này không ổn rồi.”
“Vậy chỉ còn cách thử đào mộ. Ta định vài ngày nữa sẽ vào ngôi mộ công chúa cương thi đó xem sao.”
Bạch Vân Hi nhăn mày lại: “Ngôi mộ công chúa cương thi?”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy, tuy rằng người của Mao Sơn đã tới, nhưng ta vẫn muốn đi xem thử.”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Cũng được, tiện thể nói luôn, ta đã hỏi thăm một chút. Người Mao Sơn đúng là đã đến, nhưng vì ngôi cổ mộ kia âm khí quá nặng. Sau khi vị công chúa điện hạ kia chết, một phò mã đã ở lại làm thủ lĩnh. Người Mao Sơn cũng đành bó tay, chỉ có thể phong tỏa cổ mộ lại.”
Diệp Phàm lập tức phấn chấn: “Nói như vậy, đồ vật trong cổ mộ vẫn còn nguyên đó sao?”
……
Điện thoại Diệp Phàm vang lên, Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm một cái, lạnh như băng hỏi: “Kẻ hồ bằng cẩu hữu nào gọi điện thoại cho ngươi vậy? Thái nhị thiếu à?”
Diệp Phàm chớp mắt: “Không phải, là ông ngoại của ngươi.”
Bạch Vân Hi: “……”
“Sao ông ngoại lại gọi điện thoại cho ngươi?”
Diệp Phàm khó hiểu nhìn Bạch Vân Hi: “Ông ngoại rất thích ta, ông ấy gọi điện cho ta thì có gì lạ sao?”
Bạch Vân Hi: “…… Mau nghe máy đi!”
“Được.”
Diệp Phàm hàn huyên với Tiếu Trì vài câu rồi cúp máy.
“Ông ngoại nói gì?”
Diệp Phàm chớp chớp mắt: “Không có gì, là mời chúng ta đến làm khách, rất gấp gáp.”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Vậy đi thôi.”
Bạch Vân Hi nhanh chóng lái xe đến trước cửa tiểu khu của Tiếu Trì, Tiếu Trì đã đứng đợi sẵn ở đó.
Diệp Phàm đầy tò mò nhìn Tiếu Trì: “Ông ngoại, ông có chuyện gì vậy? Gọi điện thoại mà cũng úp úp mở mở.”
Tiếu Trì nhíu mày, thần thần bí bí nói: “Đương nhiên phải cẩn thận một chút, lỡ điện thoại của ta bị nghe lén thì sao?”
Diệp Phàm chớp chớp mắt: “Ai lại rảnh rỗi đi nghe lén điện thoại của ông chứ? Nếu có bị nghe lén thì ta khả năng hơn, ta là đại nhân vật đó!”
Tiếu Trì: “……”
“Ông ngoại, rốt cuộc ông có tin tức gì?” Bạch Vân Hi hỏi.
“Không phải ta, là một người bạn của ta. Trước đó hắn từng đi theo đoàn khảo cổ khai quật một ngôi cổ mộ……”
“Gặp phải cương thi, sau đó bị ăn thịt luôn?” Hai mắt Diệp Phàm sáng lấp lánh, nói tiếp.
Tiếu Trì: “……” Thằng nhóc Diệp Phàm này đúng là không nói được lời nào tử tế!
Tiếu Trì lắc đầu: “Không có, đoàn khảo cổ khai quật một ngôi cổ mộ rất lớn, rất cổ xưa, nhưng bên trong lại không có quan tài, chỉ có một đống đá kỳ lạ và một tấm bia đá.”
“Tấm bia đá, trên đó viết cái gì?”
“Chữ trên bia đá đã mờ ảo, nhưng vẫn có thể phân biệt được đó là văn tự thời Thương Chu. Nghĩ đến đây, các cháu hẳn cũng từng nghe đến một truyền thuyết: “Thiên Mệnh Huyền Điểu, giáng nhi sinh Thương*.”
Diệp Phàm chớp chớp mắt: “Thiên Mệnh Huyền Điểu, giáng nhi sinh Thương? Đó là thứ gì?”
Tiếu Trì: “……”
“Đó là một truyền thuyết kể về một người phụ nữ khi ra ngoài tắm đã ăn phải một quả trứng Huyền Điểu, sau đó sinh ra Tiết. Tiết chính là thủy tổ của người Thương.” Tiếu Trì giải thích.
Bạch Vân Hi gật đầu: “Ta cũng từng nghe nói về truyền thuyết này. Ở thời cổ đại, rất nhiều đế vương vì muốn tạo uy tín cho mình mà bịa đặt ra một số lời đồn thần dị. Những truyền thuyết bịa đặt nhiều đến mức ngày nay không biết đâu là thật, đâu là giả, để lại một loạt truyền thuyết nghe rợn cả người.”
“Có vài truyền thuyết là giả, nhưng cũng có một số chưa chắc đã là vô căn cứ. Ta nghe nói con Huyền Điểu thời Thương Chu kia thực chất là hậu duệ của Chu Tước, ngay cả quả trứng kia nghe nói cũng có thần diệu.” Tiếu Trì nhìn Diệp Phàm một cái. Thực ra, Tiếu Trì vốn dĩ cũng không tin mấy truyền thuyết này, nhưng sau khi chứng kiến bản lĩnh của Diệp Phàm, Tiếu Trì liền có thêm vài suy nghĩ khác.
Bạch Vân Hi khó hiểu cau mày lại: “Cái này có liên quan gì đến ngôi cổ mộ kia?”
“Không phải đang nói đó sao? Sau khi văn tự trên tấm bia đá được dịch ra, hình như ngôi cổ mộ đó không phải dùng để chôn người, mà là để chôn trứng.”
Bạch Vân Hi trừng lớn mắt: “Ông ngoại, ý ông là trong ngôi cổ mộ đó chôn trứng Huyền Điểu sao?”
Tiếu Trì gật đầu: “Đúng vậy, chính là như vậy!”
“Truyền thuyết nói Tiết là hậu duệ của Huyền Điểu, được Huyền Điểu phù hộ. Ta nghe nói con Huyền Điểu kia sinh hạ một quả trứng, chuẩn bị ấp nở, nhưng ấp nở hai trăm năm vẫn không thành công. Huyền Điểu tuyệt vọng bay đi, còn trứng thì để lại, để hậu nhân xây dựng lăng mộ.”
Diệp Phàm nhíu mày. Trứng của thiên địa linh cầm muốn ấp nở cần có linh khí sung túc. Hiện tại Huyền Điểu muốn ấp nở trứng, khẳng định là không ấp nở được.
Linh khí thời Thương Chu có lẽ nồng đậm hơn hiện tại, nhưng so với thời điểm khai thiên tích địa thì vẫn còn kém quá xa.
“Người của đội khảo cổ đào từ bên trong ra mấy trăm cục đá, ban đầu đều tùy ý ném sang một bên. Sau khi nội dung trên bia đá được dịch ra, mọi người liền suy đoán trong đám đá này có lẽ tồn tại trứng Huyền Điểu. Tuy nhiên, trứng Huyền Điểu đã trải qua thời gian quá lâu, biến thành hóa thạch, giống hệt như những hòn đá bình thường.”
Bạch Vân Hi nhìn về phía Diệp Phàm: “Diệp Phàm, con Huyền Điểu kia có phải linh thú ngươi nói không? Nếu trứng Huyền Điểu thật sự là trứng linh thú, vậy trứng linh thú có bổ lắm không?”
Diệp Phàm chớp chớp mắt. Nếu thượng cổ phượng hoàng trong truyền thuyết thực sự tồn tại, vậy việc Thương Chu xuất hiện hậu duệ Huyền Điểu cũng không có gì kỳ lạ.
Diệp Phàm gật đầu: “Trứng linh thú đúng là rất bổ dưỡng, nhưng quả trứng kia đã tồn tại mấy ngàn năm, chắc hẳn đã sớm quá hạn rồi.”
Bạch Vân Hi nhíu mày: “Cũng phải!”
“Quả trứng này bị tranh giành rất kịch liệt. Sau khi cho rằng trong đám cục đá có lẽ có trứng Huyền Điểu, tiểu tổ đặc thù của quốc gia đã lập tức phái người đến, đưa tất cả những cục đá đó đi.”
“Nhưng trước khi tiểu tổ đặc thù hành động, có vài thôn dân đi khai quật cổ mộ đã tự ý trộm đá, tổng cộng có ba thôn dân. Tất cả đều bị người giết, hình như có người nước ngoài tham gia, có thể là người của Sở Phán Quyết Tông Giáo.”
Bạch Vân Hi: “……”
“Sau khi chuyện trứng Huyền Điểu lộ ra, tiểu tổ đặc thù của quốc gia vô cùng coi trọng chuyện này. Đá nhiều như vậy, ai cũng không thể khẳng định cái nào mới là trứng Huyền Điểu.”
Diệp Phàm trợn trắng mắt: “Có lẽ chẳng cái nào đúng cả. Thực ra ngôi cổ mộ kia chỉ là một đám hỗn đản chôn cục đá chơi đùa thôi. Mấy người kia muốn bảo vật đến phát điên rồi, coi một đống đá thành bảo bối.”
Tiếu Trì gật đầu: “Cũng không phải không có khả năng này.”
“Hiện tại quốc gia đang nghĩ cách thu mấy cục đá bị trộm về. Tuy rằng tỷ lệ tương đối nhỏ, nhưng nếu trong số đó thực sự có trứng Huyền Điểu, vậy thì thực sự là xong rồi.” Tiếu Trì nghiêm túc nói.
“Xong cái gì mà xong, một quả trứng thối mà thôi. Đã mấy ngàn năm trôi qua, ai biết đồ bên trong đã biến thành cái gì rồi!”
Tiếu Trì: “……”
“Ông ngoại, ngôi cổ mộ kia ở đâu?” Bạch Vân Hi hỏi.
“Tiện thể nói luôn, ngôi cổ mộ này nằm gần khu mộ địa của công chúa trước kia!” Tiếu Trì nói.
Diệp Phàm chớp chớp mắt: “Vậy đúng là tiện đường quá!”
Tiếu Trì kinh ngạc nhìn Diệp Phàm: “Ngươi lại muốn đến khu mộ địa của công chúa cương thi sao?”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng là muốn đi xem xem.”
“Ngươi cẩn thận một chút!” Tiếu Trì lòng còn sợ hãi dặn dò.
Diệp Phàm không thèm để ý đáp: “Không sao, ta lợi hại hơn trước đây nhiều rồi.”
Tiếu Trì nhìn Bạch Vân Hi: “Vân Hi, cháu có đi cùng Diệp Phàm không?”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Cùng đi.”
Diệp Phàm đầy bất ngờ chớp chớp mắt nhìn Bạch Vân Hi.
“Vân Hi, ta nghe nói cháu đã giao sản nghiệp trong tay cho anh trai cháu sao?” Tiếu Trì hỏi.
Bạch Vân Hi gật đầu: “Đúng vậy.” Theo thực lực tăng lên, Bạch Vân Hi nhận ra hắn không thể dành quá nhiều thời gian cho công việc của công ty nữa. Hơn nữa, tốc độ kiếm tiền của Diệp Phàm thực sự nhanh hơn hắn rất nhiều, có lẽ hắn cũng nên chuyển hướng.
Diệp Phàm khó hiểu hỏi: “Vân Hi, ngươi định giao hết công việc của công ty cho anh trai ngươi sao? Tốt quá rồi!”
Bạch Vân Hi: “……”
“Nhưng mà, sao ngươi không nói cho ta biết?” Diệp Phàm bĩu môi oán trách.
“Nếu ngươi để ý một chút thì đã sớm biết rồi.” Bạch Vân Hi lạnh lùng nói.
Diệp Phàm gãi đầu, xấu hổ cười cười, không nói thêm gì, nhưng trong mắt lại không kìm được vẻ vui mừng.
“Vân Hi, có phải ngươi cũng nhận ra bấy lâu nay ngươi quá lạnh nhạt với ta, hẳn là nên dành nhiều thời gian hơn để ở bên ta một chút!” Diệp Phàm trầm mặc một lúc rồi nói.
Bạch Vân Hi: “……”
……….
*Thiên Mệnh Huyền Điểu, giáng nhi sinh Thương:
Tương truyền bà thứ phi của Đế Cốc Cao Tân thị là bà Giản Địch, vốn là con gái bộ lạc Hữu Nhưng. Hôm đó, bà đi tắm ngoài bờ suối, thấy một quả trứng chim Huyền Điểu bèn nuốt chửng rồi thụ thai mà sinh ra Tiết. Kinh Thi có câu: “Thiên Mệnh Huyền Điểu, giáng nhi sinh Thương” nghĩa là trời cho chim đen giáng hạ thành Thương cũng bởi điển tích này. Tiết có công giúp đế Nghiêu, đế Thuấn trị thiên hạ nên được ban họ Tử và thưởng cho đất Thương – ngày nay thuộc khu vực phía nam huyện Thương Khâu, tỉnh Hà Nam – làm thực ấp.
Đến khi Hạ Vũ được vua Thuấn cử đi trị thủy thì Tiết cũng tình nguyện xin theo. Ông lập không ít công trạng, vừa cố vấn vừa thực hiện giúp cho vua Vũ hoàn thành tốt nhiệm vụ. Thời gian Tiết đi theo vua Vũ thì việc trị vì nước Thương do con trai ông là Chiêu Minh đảm nhiệm. Sau khi trị thủy, trong cuộc luận công ban thưởng ở Miêu Sơn, vua Vũ mới chính thức phân phong chư hầu cho ông.
Tiết làm vua nước Thương cho đến thời Hạ Khải thì băng hà, con trai trưởng Chiêu Minh thừa kế ngôi vị.