Chương 15: Yến hội Võ gia

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 15: Yến hội Võ gia

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Diệp Phàm mất cả một buổi tối để khắc các trận pháp vào ngọc bội, giúp nó có khả năng phòng hộ và dưỡng sinh nhất định.
Diệp Phàm đến Võ gia từ sớm, mang theo lễ vật chúc mừng.
Danh tiếng của Diệp Phàm quá tệ, những người thuộc chi thứ Võ gia không hề để ý đến hắn. Thế nhưng, cháu trai nhỏ của hắn, Võ Hào Cường, lại vô cùng ân cần, cứ lẽo đẽo theo sau Diệp Phàm như một người tùy tùng.
“Tiểu thúc, tiểu thúc còn muốn ăn gì nữa, để cháu đi lấy cho?”
“Tiểu thúc, tiểu thúc mỏi vai không? Để cháu xoa bóp giúp tiểu thúc.”
“Tiểu thúc, tiểu thúc muốn uống gì, sữa bò, nước trái cây, hay cà phê…”
……
Võ Tư Hàm nhìn Diệp Phàm và nhi tử mình diễn màn 'nhị thập tứ hiếu'* ngay trước mắt, khẽ nhíu mày.
Đường Ninh ngạc nhiên nhìn Võ Hào Cường: “Tiểu Cường có vẻ rất thích tiểu thúc của nó!”
Võ Tư Hàm nhíu mày, lời nói ra đầy vẻ chua chát: “Chẳng phải sao, thằng nhóc này chẳng hiểu trúng tà gì, đối với ta còn chẳng ân cần đến thế.”
Đường Ninh cười nói: “Thế này cũng đâu tệ, tình cảm của Tiểu Cường và Diệp Phàm tốt cũng không phải chuyện xấu.”
Diệp Phàm nhìn Võ Hào Cường: “Có chuyện gì thì nói đi! Lại gây ra chuyện xấu gì rồi muốn ta giải quyết đúng không?”
Võ Hào Cường khó chịu liếc Diệp Phàm một cái: “Tiểu thúc, đừng gọi cháu là Tiểu Cường chứ! Nghe cứ như con gián ấy!”
Diệp Phàm: “……” Tên cháu là do phụ thân, mẫu thân cháu đặt cho, gu của hai vị ấy đặc biệt như vậy, trách ta được sao?
“Cháu chủ yếu là muốn cảm ơn lá bùa của tiểu thúc.” Võ Hào Cường nói.
Diệp Phàm không để ý lắm: “Cháu đã trả tiền mua, không cần cảm ơn. Mà này, lá bùa ta đưa cháu đã dùng hết rồi sao?”
“Bốn tấm bùa bị phụ thân cháu ném đi, lúc cháu tìm thì đã không còn nữa rồi.” Võ Hào Cường đầy vẻ ủy khuất kể lể.
Diệp Phàm: “……”
“Cháu đã đưa cho cô bé kia dùng sao?” Diệp Phàm hỏi.
“Noãn Noãn có một ca ca trước kia bị kinh hách, đầu óc hỏng mất, Noãn Noãn dùng lá bùa phòng bệnh, hắn liền thanh tỉnh lại. Thế nhưng, cha mẹ Noãn Noãn đều nói là tổ tông phù hộ nên ca ca nàng mới có thể thanh tỉnh, chẳng liên quan gì đến lá bùa tiểu thúc đưa. Ba mẹ Noãn Noãn và phụ thân cháu đều ngốc như nhau!” Võ Hào Cường lắc đầu thở dài.
Diệp Phàm chớp chớp mắt: “Cháu cảm thấy phụ thân cháu ngốc sao?”
Võ Hào Cường suy nghĩ một lát rồi nói: “Thật ra cũng không phải là ngốc, chỉ là quá cổ hủ! Phụ thân cứ như khúc gỗ vậy, không tiếp thu được những điều mới lạ, cái này cũng không trách được ông ấy, vì tuổi ông ấy có hơi lớn rồi, tương đối cố chấp.”
Diệp Phàm gật đầu: “Nói không sai, giác ngộ của cháu cao hơn phụ thân cháu nhiều.”
“Tiểu thúc, cháu tin lá bùa của tiểu thúc hữu dụng, hôm nào tiểu thúc lại vẽ cho cháu một tấm nữa đi.” Võ Hào Cường nói.
Diệp Phàm xoa đầu Võ Hào Cường: “Hôm nào ta làm cho cháu một khối ngọc bội hộ thân nhé.”
Võ Hào Cường cực kỳ hưng phấn: “Tiểu thúc, tiểu thúc thật tốt!”
Võ Hào Cường nhìn mấy người đang đi tới, không vui nói: “Người nhà họ Liêu đến rồi.”
……
Võ Tư Hàm thấy người nhà họ Liêu đến, trong lòng cũng có chút không vui. Mối quan hệ giữa tứ đại gia tộc ở Thương Thành vốn dĩ tương tác lẫn nhau. Năm đó, Võ Anh gả vào Diệp gia, khiến mối quan hệ giữa Võ gia và Diệp gia trở nên thân thiết hơn. Đương nhiên, mối quan hệ hai nhà không lâu sau đó liền tan vỡ. Hiện tại, Liêu Đình Đình lại qua lại với Diệp Chí Trạch, điều này cũng đồng nghĩa với việc Diệp gia và Liêu gia liên thủ, còn Võ gia lại bị gạt ra ngoài.
Liêu Hà đi tới trước mặt Diệp Phàm: “Phàm thiếu, chuyện từ hôn thật xin lỗi. Thế nhưng, ngươi cũng biết đấy, hiện tại không còn là xã hội cũ, hôn nhân cần sự ưng thuận từ cả hai phía. Ngươi và Đình Đình chênh lệch quá lớn…”
Võ Tư Hàm lạnh mặt, siết chặt chén rượu trong tay. Đáy mắt nàng hiện lên vài phần hung ác nham hiểm. Lời xin lỗi của Liêu Hà nói ra, chi bằng gọi là lời thị uy thì đúng hơn.
Diệp Phàm không kiên nhẫn khoát tay: “Được rồi, ngươi đừng nói nữa. Nữ nhân đó ta chướng mắt, chuyện từ hôn đối với ai cũng đều tốt cả, dưa hái xanh làm sao ngọt được.”
Liêu Đình Đình tức giận nhìn Diệp Phàm: “Diệp Phàm, ngươi nghĩ ngươi là cái thá gì? Ngươi lại dám ghét bỏ ta!”
Diệp Phàm liếc Liêu Đình Đình một cái: “Ta chính là thiên tài, loại nữ nhân nông cạn như ngươi đương nhiên không thể hiểu được.”
Võ Tư Hàm nghe thấy lời Diệp Phàm nói, hơi chút bất đắc dĩ, nhưng lại có chút hả giận.
“Liêu lão bản, chuyện Liêu tiểu thư từ hôn Diệp Phàm đã qua một thời gian rồi, đã là chuyện cũ, không cần đem ra bàn luận nữa.” Võ Tư Hàm nói.
Liêu Đình Đình trừng mắt nhìn Diệp Phàm một cái, rồi không thèm để ý tới hắn nữa.
Sau khi Liêu Đình Đình rời đi, Diệp Phàm lại lần nữa có được sự thanh tịnh.
“Tiểu thúc, nữ nhân đó không biết nhìn người, tiểu thúc không cần để ý đến nàng ta.” Võ Hào Cường nói.
Diệp Phàm gật đầu: “Loại dung chi tục phấn ấy làm sao lọt vào mắt ta được. Tiểu thúc ngươi đây chính là thiên tài, đương nhiên phải tìm người phong hoa tuyệt đại.”
Võ Hào Cường gật đầu: “Đương nhiên rồi, tiểu thúc. Tiểu thúc đã có mục tiêu rồi sao?”
“Đúng vậy, có một mục tiêu rất lớn, tương đối khó khăn, nhưng tiểu thúc ngươi đây đương nhiên có đủ dũng khí để đối mặt với khó khăn đó.” Diệp Phàm đắc chí khoe khoang.
Võ Hào Cường: “……”
Lúc Diệp Phàm đang nằm ườn trên sô pha như không xương, mấy người Diệp gia đã đi tới.
Diệp Hoằng Văn nhìn thấy bộ dạng lôi thôi lếch thếch của Diệp Phàm, lập tức giận sôi máu.
“Ngươi tỉnh táo lại cho ta ngay!”
Diệp Phàm nhìn Diệp Hoằng Văn: “Lão già chết tiệt, ngươi có biết thế nào là không trâu bắt chó đi cày không (bắt người khác làm việc không có khả năng)? Đừng có xen vào việc của người khác. Ta đã không còn là người Diệp gia, ngươi có khoa tay múa chân đến mấy trước mặt ta cũng chẳng có ý nghĩa gì.”
Diệp Hoằng Văn vừa đi đến trước mặt Diệp Phàm liền khiến không ít người trong đại sảnh âm thầm chú ý. Lời Diệp Phàm vừa nói ra, lập tức khiến không ít khách khứa âm thầm nhìn trộm, trên mặt càng thêm lộ ra vẻ nhân họa đắc ý (thấy người khác gặp họa mà trong lòng vui sướng).
“Láo toét!” Diệp Hoằng Văn bất mãn mắng một tiếng rồi bỏ đi.
“Tiểu thúc, tiểu thúc không cần để ý đến ông ta.” Võ Hào Cường an ủi.
Diệp Phàm trợn trắng mắt: “Ai thèm để ý ông ta chứ, ta còn bận nhiều việc!”
Liêu Hà đi tới bên cạnh Diệp Hoằng Văn, vỗ vỗ vai ông ta: “Được rồi, ngươi bớt giận đi.”
Diệp Hoằng Văn bất mãn lẩm bẩm: “Thằng bất hiếu, chẳng nên thân gì, còn kiêu ngạo đến thế!”
Bỗng nhiên, trong đại sảnh truyền đến một trận xôn xao. Tống Bá Huy, Giang Hải Lâm, Tiền Dụ, Chu Trọng Thu cùng nhau bước vào. Tống gia, Giang gia, Tiền gia, Chu gia là bốn đại gia tộc mới nổi ở Thương Thành. Thế lực của bốn đại gia tộc này tuy rằng không mạnh bằng những gia tộc lâu đời như Diệp gia, Võ gia, nhưng xu thế phát triển lại vô cùng mãnh liệt.
Nhóm người Tống Bá Huy vừa vào đại sảnh liền lập tức đi về phía Diệp Phàm.
“Diệp thiếu.” Tống Bá Huy cung kính gọi một tiếng.
Diệp Phàm nhìn Tống Bá Huy: “Tống thiếu khôi phục không tệ!”
“Đều nhờ phúc của Diệp thiếu, vẫn rất tốt ạ!” Tống Bá Huy cười nói.
“Ngươi cũng đúng là tai bay vạ gió (tai họa bên ngoài đến một cách oan uổng), đang yên đang lành lại lớn lên giống người kia.” Diệp Phàm lắc đầu, rồi nói thêm: “Thế nhưng, nói đến cũng kỳ lạ, mấy vật kia đều dùng hơi thở để phân biệt người, chứ không phải bằng tướng mạo.”
Lòng Tống Bá Huy chùng xuống. Thời điểm hắn bị nữ quỷ bám vào người, thỉnh thoảng cũng có thể nói chuyện với nữ quỷ. Nữ quỷ kia cứ lặp đi lặp lại một cái tên. Sau khi Tống Bá Huy kiểm tra gia phả, phát hiện cái tên đó lại nằm trên gia phả nhà mình. Nam tử phụ lòng nữ quỷ kia rất có thể là lão tổ tông của Tống gia.
“Diệp thiếu, ngài xem thân thể ta nên điều dưỡng thế nào đây?” Tống Bá Huy hỏi.
Diệp Phàm nắm cổ tay Tống Bá Huy kiểm tra một chút, cười nói: “Tình hình không tệ như ta nghĩ. Để hôm nào ta viết cho ngươi một phương thuốc.”
Tống Bá Huy thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Đa tạ Diệp thiếu.”
Diệp Phàm liếc nhìn mấy người khác một cái: “Các vị gần đây đừng nên chơi mấy trò nguy hiểm gì, cứ tĩnh dưỡng một thời gian rồi tính sau.”
Tống Bá Huy cười cười: “Diệp thiếu nói phải.”
Mấy người hàn huyên đủ thứ chuyện trên trời dưới biển một hồi, không khí hòa hợp vui vẻ.
Tiền Dụ nhìn Diệp Phàm vài lần, ánh mắt mang theo vẻ cổ quái.
Diệp Phàm nhìn Tiền Dụ, khó hiểu hỏi: “Ngươi có phải muốn nói cái gì không?”
Tiền Dụ tuy là đại thiếu gia, nhưng tâm bát quái lại lớn hơn cả phóng viên giải trí chuyên nghiệp. Nghe vậy, hắn kích động nói: “Diệp thiếu, ta nghe nói ngài đùa giỡn Bạch tam thiếu?”
Ngày đó, Tiền Dụ gặp Diệp Phàm ở phố dược liệu liền biết Diệp Phàm có ý với Bạch tam thiếu. Vốn dĩ hắn còn tưởng Diệp Phàm đã từ bỏ, sau đó lại nghe người khác nói Diệp Phàm có tiếp xúc với Bạch tam thiếu.
“Đùa giỡn? Không có đâu! Ta chỉ là muốn theo đuổi hắn thôi!” Diệp Phàm lắc đầu đáp.
Tiền Dụ: “……”
“Ngươi thật sự không thích Liêu Đình Đình sao?” Giang Hải Lâm cười hì hì hỏi.
“Loại tàn hoa bại liễu đó, ta chẳng có hứng thú!” Diệp Phàm khinh thường hừ một tiếng.
Giang Hải Lâm: “……” Tàn hoa bại liễu?
……
Đường Ninh cổ quái nhìn Diệp Phàm một cái, rồi xoay người đi về phía Võ Tư Hàm.
“Tư Hàm, Diệp Phàm có giao tình với mấy tên nhóc Tống Bá Huy kia từ khi nào vậy? Ta thấy quan hệ của bọn họ hình như không tệ.” Đường Ninh nói.
Võ Tư Hàm thầm nghĩ: Thằng nhóc Diệp Phàm sau khi rời khỏi Diệp gia liền thích giả thần giả quỷ. Còn đám nhóc Tống Bá Huy kia thì lại thích xem người khác giả thần giả quỷ. Thế thì chẳng phải vừa vặn quá sao?
Võ Tư Hàm tuy cảm thấy Diệp Phàm như vậy không tốt lắm, nhưng thấy nhóm người Tống Bá Huy không có ý kiến gì, cũng không biết nên nói gì.
Liêu Hà bưng chén rượu, thỉnh thoảng nhìn qua chỗ Diệp Phàm.
“Đình Đình, Diệp Phàm có giao tình với đám người Tống Bá Huy kia từ khi nào vậy?”
Liêu Đình Đình lắc đầu: “Ta cũng không biết.” Liêu Đình Đình cau mày, trong lòng suy nghĩ ngổn ngang. Thằng bại gia tử Diệp Phàm kia lại có quan hệ không tệ với nhóm người Tống Bá Huy. Điều này khiến Liêu Đình Đình, người từng vứt bỏ Diệp Phàm, cảm thấy rất không thoải mái.
Võ Hầu Tuyên đi tới bên cạnh Võ Tư Hàm: “Tư Hàm, Chu lão đến rồi, cùng ta đi nghênh đón ông ấy đi.”
“Chu lão lại đến sao?” Võ Tư Hàm không khỏi có chút kích động.
Chu Cẩn Chi trước kia là nhân sĩ kinh đô. Khi còn ở kinh đô, ông ấy đã có danh tiếng không nhỏ. Nhi tử, nhi nữ đều ở nước ngoài, việc làm ăn rất lớn. Chu Cẩn Chi mở một cửa hàng ngọc khí ở Thương Thành cũng chỉ là để tiêu khiển.
Rất nhiều người đều muốn xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với Chu Cẩn Chi, nhưng đều không thành công. Võ Tư Hàm không thể hiểu nổi, vì sao Chu Cẩn Chi lại đến tham gia yến hội chúc thọ gia gia mình.
Rất nhiều người đều từng mời Chu Cẩn Chi tham gia yến hội, nhưng đều không thành công. Võ Tư Hàm không nghĩ ra vì sao Chu Cẩn Chi lại không mời mà tự đến. Chu lão chịu đến, đối với Võ gia mà nói, đây chính là chuyện cực kỳ có mặt mũi.
Chu Cẩn Chi cùng Võ Đằng Minh hàn huyên vài câu liền đi tới chỗ Diệp Phàm. Nhóm người Tống Bá Huy lập tức nhường đường cho Chu Cẩn Chi.
Tống Bá Huy nhìn Chu Cẩn Chi, trong lòng nghi hoặc. Chu lão rõ ràng là đến tìm Diệp Phàm, chẳng lẽ ông ấy có giao tình gì với Diệp Phàm sao?
*Nhị thập tứ hiếu là một tác phẩm trong văn học Trung Hoa kể lại sự tích của 24 tấm gương hiếu thảo do Quách Cư Nghiệp biên soạn.
24 tấm gương:
+Ngu Thuấn: Hiếu cảm động trời
+Lưu Hằng: Người con nếm thuốc
+Tăng Sâm: Mẹ cắn ngón tay, tâm con đau xót
+Mẫn Tôn: Nghe lời mẹ với quần áo đơn giản
+Trọng Do: Vác gạo nuôi cha mẹ
+Đổng Vĩnh: Bán thân chôn cha
+Đàm Tử: Cho cha mẹ bú sữa hươu
+Giang Cách: Làm thuê nuôi cha mẹ
+Lục Tích: Giấu quýt cho mẹ
+Đường phu nhân: Cho mẹ chồng bú sữa
+Ngô Mãnh: Cho muỗi hút máu
+Vương Tường: Nằm trên băng chờ cá chép
+Quách Cự: Chôn con cho mẹ
+Dương Hương: Giết hổ cứu cha
+Châu Thọ Xương: Bỏ chức quan tìm mẹ
+Dữu Kiếm Lâu: Nếm phân lo âu
+Lão Lai Tử: Đùa giỡn làm cha mẹ vui
+Thái Thuận: Nhặt dâu cho mẹ
+Hoàng Hương: Quạt gối ấm chăn
+Khương Thi: Suối chảy cá nhảy
+Vương Bầu: Nghe sấm, khóc mộ
+Đinh Lan: Khắc gỗ thờ cha mẹ
+Mạnh Tông: Khóc đến khi măng mọc
+Hoàng Đình Kiên: Rửa sạch cái bô đi tiểu của mẹ