Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 154: Bí cảnh của Thiên Thượng Thiên
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 154 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhược Thủy thấy Diệp Phàm đến gần, khí thế không khỏi giảm đi mấy phần, nàng cố làm ra vẻ hung dữ mà quát: “Ngươi muốn làm gì, cút ngay!”
Diệp Phàm chớp chớp mắt nhìn Nhược Thủy: “Ngươi chính là người đã làm biểu ca ta bị thương?”
Nhược Thủy cắn môi, không trả lời. Nàng sao có thể ngờ vận may của mình lại kém đến vậy, chỉ là tùy tiện đánh một phàm nhân ở buổi đấu giá, không ngờ lại rước phải sát tinh, còn khiến sư phụ phải chết.
Diệp Phàm đá một cú vào người Nhược Thủy, Nhược Thủy lập tức bay ra ngoài.
“Đó là biểu ca ta! Biểu ca ta là người mà ngươi có thể tùy tiện đánh sao!” Diệp Phàm chống eo, bực bội mắng.
Nhược Vân cảm thấy linh khí trên người Nhược Thủy nhanh chóng suy yếu, tình trạng giống hệt sư phụ lúc trước, sư muội cũng sắp biến thành người thường rồi sao?
Nhược Vân nhìn Diệp Phàm, nhàn nhạt nói: “Diệp thiếu, ta biết vị trí của Thiên Thượng Thiên, cũng biết mấy nơi sư phụ giấu đồ. Chỉ cần ngươi buông tha cho ta, ta có thể dẫn ngươi đi.”
Diệp Phàm gật đầu: “Được.”
Nhược Thủy kích động nhìn Nhược Vân, “Sư tỷ, sư phụ đối xử với tỷ tốt như vậy, tỷ nỡ lòng nào để sư phụ thất vọng sao?”
Cảm giác linh khí trong cơ thể dần suy yếu, Nhược Thủy có cảm giác sống không bằng chết.
Bản thân từng tu chân, Nhược Thủy vẫn luôn có cảm giác mình cao hơn người khác một bậc. Trơ mắt nhìn tu vi tu luyện bao nhiêu năm bị hủy trong chốc lát, Nhược Thủy vô cùng tức giận, trong lòng cũng dâng lên một cỗ hối hận và chua xót nồng đậm.
Nhược Vân nhàn nhạt nói: “Sư phụ từng nói, người không vì mình, trời tru đất diệt. Người tu chân đều phải đạp lên xương máu của kẻ khác mới có thể thành tựu đại nghiệp trường sinh bất lão. Sư phụ đã chết, còn ta thì vẫn muốn tiếp tục sống.”
“Ngươi phản sư diệt tổ, ngươi sẽ gặp báo ứng!” Nhược Thủy hung tợn nguyền rủa.
Nhược Vân khinh thường nhìn Nhược Thủy: “Ngươi có biết Nhược Hà sư tỷ chết như thế nào không? Nàng bị sư phụ hấp thụ linh lực mà chết. Ngươi lại còn tận tâm tận lực thu thập linh dược cho sư phụ, thực lực của sư phụ càng cao, chúng ta liền chết càng nhanh!”
Nhược Thủy nhíu mày: “Ngươi nói bậy!”
Nhược Vân không để ý đến Nhược Thủy, quay sang nhìn Diệp Phàm: “Diệp thiếu, chúng ta đi thôi.”
Thao Thiết quỷ linh ngạc nhiên nhìn Nhược Vân: “Nha đầu, ngươi thật thức thời!”
Nhược Vân chua xót cười. Thế hệ đệ tử này của Thiên Thượng Thiên, nhân tài thưa thớt, ngoại trừ sư phụ thì không có cao thủ nào. Sư phụ vừa chết, Thiên Thượng Thiên hẳn là sẽ tan rã. Thời điểm sư phụ còn trẻ từng đắc tội vô số người, nếu tin tức sư phụ chết truyền ra, những kẻ mơ ước phúc địa của Thiên Thượng Thiên hẳn là rất nhanh sẽ đến tìm nàng. Nàng trở về sớm một chút, trước khi Thiên Thượng Thiên tan biến sẽ cuốn một mớ chạy lấy người.
Diệp Phàm đi theo Nhược Vân đến địa bàn của Thiên Thượng Thiên.
……
“Tiểu bí cảnh!” Diệp Phàm tràn đầy kinh ngạc thốt lên. Địa bàn của Thiên Thượng Thiên tự tạo thành một không gian, vô cùng thần kỳ.
“Nghe nói bí cảnh này là do sư tổ Thiên Thượng Thiên ta lưu lại.” Nhược Vân nói.
Diệp Phàm tiến vào bí cảnh nhỏ, cảm nhận được một cỗ linh khí dồi dào, “Không khí nơi này không tệ!”
“Phi, quá kém, bí cảnh nhỏ của hai ngàn năm trước còn hơn xa nơi này. Hiện tại nơi đây cũng chỉ tốt hơn chỗ khí chướng mù mịt ngoài kia một chút.” Thao Thiết quỷ linh lười biếng nói.
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy, đúng vậy! Có chút ít còn hơn không!”
Kỷ Văn vừa chết, Thiên Thượng Thiên chỉ còn lại vài đệ tử cấp thấp. Có hai tên muốn ra tay ngăn cản Diệp Phàm, nhưng bị Diệp Phàm mạnh mẽ đuổi đi.
Diệp Phàm đi theo Nhược Vân đến một tòa lầu gác, “Đây là nơi sư phụ tu luyện, ngày thường người khác đều không thể tới gần. Trước đây từng có một sư muội không biết quy củ, tự ý xông vào, bị sư phụ đánh chết.”
Diệp Phàm chớp chớp mắt: “Sư phụ ngươi thật nghiêm khắc!”
Nhược Vân cười cười, không đáp lời, đưa Diệp Phàm vào lầu gác, “Phía sau lầu gác có một dược viên, ta chỉ từng ngẫu nhiên nhìn thấy một lần. Dược viên hẳn là có cơ quan nào đó, nghe nói cơ quan này là do tổ tiên ngàn năm trước lưu lại. Từng có người tự ý xông vào dược viên, muốn ăn trộm linh dược, bị cơ quan bên trong đánh trọng thương, cuối cùng chết trong đó.”
Thao Thiết Quỷ Linh lười biếng nói: “Nơi này là địa chỉ cũ của Thiên Thượng Thiên, người Thiên Thượng Thiên rời đi rồi, tổ sư của ngươi liền chiếm đất làm vua, đúng là hời cho tổ sư của ngươi.”
Nhược Vân xấu hổ cười cười, không biết nên nói như thế nào.
Diệp Phàm đi đến dược viên, tức khắc cả kinh, “Ai nha, phát tài rồi!”
Trong dược viên trồng không ít linh thảo, chẳng những có Huyết Long Tham mà Diệp Phàm muốn tìm, còn có cả Băng Phách Quả. Cứ như vậy, linh thảo Diệp Phàm cần chỉ còn sót lại Ngư Lân Thảo và Lạc Huyết Quả.
Nhược Vân nhìn Diệp Phàm hưng phấn chạy về phía dược viên, cũng không nhắc lại chuyện cấm chế cho Diệp Phàm.
Thấy Diệp Phàm trôi chảy vọt vào trong dược viên, không xảy ra bất cứ chuyện gì, Nhược Vân không khỏi có chút kinh ngạc.
Thao Thiết quỷ linh cười hì hì nhìn Diệp Phàm: “Tiểu nha đầu, Diệp Phàm không có việc gì, có phải ngươi rất thất vọng không?”
Nhược Vân xấu hổ hơi cúi đầu: “Sao có thể.”
“Ngươi không thất vọng, ta lại có chút thất vọng. Nếu tên ngốc kia chết, ta liền tự do.”
Thao Thiết quỷ linh bay tới bay lui trong không trung, nhỏ giọng nói: “Tên ngốc Diệp Phàm kia biết nhiều thứ thật!” Tùy tay liền giải trừ một cấm chế, tốc độ cực nhanh, không nhìn kỹ còn không phát hiện ra được.
Diệp Phàm mang theo một đống linh dược trở về thắng lợi. Tin tức Kỷ Văn chết trên tay Diệp Phàm nhanh chóng truyền ra.
……
“Biểu ca, ngươi thế nào rồi?” Diệp Phàm vào phòng hỏi.
Võ Tư Hàm cười cười: “Gần như hồi phục rồi.”
Diệp Phàm vừa đi, hắn liền hồi phục gần hết, sau đó lại lần lượt có người đến tận cửa tặng lễ cho hắn. Không đến ba ngày, hắn liền nhận quà mỏi cả tay.
“Gốc nhân sâm kia lấy về rồi?” Võ Tư Hàm hỏi.
Diệp Phàm gật đầu: “Lấy về rồi, đó chính là thứ tốt, đương nhiên không thể để rơi vào tay người ngoài.”
“Biểu ca, quan hệ của ngươi không tồi!” Diệp Phàm nói.
Võ Tư Hàm cười cười: “Những người đó đều muốn lấy lòng ngươi.” Bất quá, hình như biểu đệ Diệp Phàm quá quý, vậy nên liền đưa cho hắn.
“Đều là tặng không, ngươi thu đi.”
Võ Tư Hàm gật đầu: “Được.”
……
Dương gia.
“Tỷ tỷ, Kỷ Văn của Thiên Thượng Thiên bị Diệp Phàm giết.” Dương Ngạo nói.
Dương Lãnh Tuyết gật đầu: “Đã biết, lần này Diệp Phàm thật sự nổi danh rồi.”
Diệp Phàm giết Kỷ Văn, lúc này, trong giới cổ võ e rằng đã không có ai dám chọc Diệp Phàm. Vận khí của Mộ Liên Bình thật tốt, không ngờ lại kéo được quan hệ với người lợi hại như Diệp Phàm.
“Lần này Mộ Liên Bình càng thêm ngang ngược!” Dương Ngạo không vui càu nhàu.
“Đám cáo già Mộ gia! Mộ Liên Bình chối bỏ gia tộc, bọn họ không trừng phạt, ngược lại còn ủng hộ hắn rời khỏi Mộ gia. Nếu loại người này xuất hiện ở Dương gia chúng ta, đã sớm bị xử lý từ lâu rồi.” Dương Lãnh Tuyết ngoài miệng nói như vậy, trong lòng lại rõ ràng, nếu Dương gia cũng xuất hiện một người như Mộ Liên Bình, vậy gia chủ hơn phân nửa cũng sẽ đưa ra lựa chọn tương tự.
Dương Ngạo thở dài: “Mấy lão già đó còn muốn trông cậy vào Mộ Liên Bình kéo sát quan hệ với Diệp Phàm, căn bản sẽ không xử lý hắn.” Sau khi Dương Lãnh Tuyết bị thương, địa vị trong gia tộc xuống dốc không phanh. Dương Ngạo không có Dương Lãnh Tuyết làm chỗ dựa, bạn bè bên cạnh cũng đều rời xa, sự chênh lệch đột ngột khiến Dương Ngạo thật ra trưởng thành hơn nhiều.
Dương Lãnh Tuyết gật đầu: “Đúng vậy! Ngay cả Mộ Thời Ngọc cũng bị Mộ gia phái đi.”
Mộ Thời Ngọc chính là người thừa kế vị trí gia chủ tương lai của Mộ gia, bị phái đi làm bảo tiêu cho Bạch gia đúng là hơi lãng phí tài năng.
“Nghe nói Diệp Phàm xông vào sào huyệt của Thiên Thượng Thiên, không biết đã thu được bao nhiêu bảo bối, lần này hắn phải phát tài rồi!” Dương Ngạo ghen ghét nói.
“Trứng Huyền Điểu hẳn là đã nằm trên tay hắn.”
Tin tức trứng Huyền Điểu nằm trên tay Diệp Phàm là do Dương gia hỗ trợ lan truyền, bất quá, trứng Huyền Điểu có thật sự nằm trên tay Diệp Phàm hay không thì Dương gia cũng không quá rõ ràng.
……
Trong khách sạn.
Trần Nhiên tắm rửa sạch sẽ, vừa đi ra liền nhìn thấy George đã ăn gần hết bánh cuốn thịt vịt của hắn.
Trần Nhiên tràn đầy tức giận nhìn George: “Ngươi ăn bữa khuya của ta!”
George chớp chớp mắt: “Nhiên Nhiên, hương vị của thứ này không tồi! Chỉ là hơi cay một chút, hiện tại môi ta nóng ran, giống như là trúng độc.”
Trần Nhiên cáu kỉnh mắng: “Ăn chết ngươi luôn đi! Lúc trước ta đi mua không phải ngươi thà chết chứ không chịu ăn, nói không muốn ăn lòng vịt, sợ trúng độc mà chết sao? Hiện tại không sợ chết nữa?”
George xấu hổ cười cười: “Ta chỉ muốn giúp ngươi nếm thử xem thứ này có ăn được hay không. Ta nếm qua, phát hiện hương vị không tồi, ta không để ý, liền ăn gần hết, bất quá, vẫn còn thừa lại một ít, Nhiên Nhiên ngươi còn muốn ăn không? Nếu ngươi không ăn, vậy ta để ăn cũng được.”
Trần Nhiên: “…… Ăn đi, ăn đi, ăn chết ngươi luôn!” Chỉ thừa lại một ít, nói hắn ăn làm cái gì nữa chứ!
Tiếng đập cửa từ ngoài vang lên, Trần Nhiên ra mở cửa.
“Đại ca, là ngươi à!” Nhìn thấy người tới, Trần Nhiên không khỏi có chút xấu hổ.
“Đại ca, sao ngươi lại tới đây? Đại ca, sao ngươi lại ngồi xe lăn? Chân ngươi bị thương?” George lo lắng nhìn Chloe.
Chloe ngẩng đầu nhìn George: “Chân ta không có việc gì, là thân thể của ta không được, thân thể ta xuất hiện bệnh trạng cơ bắp héo rút, hơn nữa, đang không ngừng chuyển biến xấu, bác sĩ nói ta sẽ tử vong sau hai tháng nữa.”
George chớp chớp mắt: “Ca ca thân ái, ngươi lại nói giỡn với ta, trò đùa này không vui chút nào. Cho dù ngươi nói giỡn như vậy, ta cũng sẽ không chia tay Nhiên Nhiên, chúng ta đã kết hôn.”
Chloe hít sâu một hơi: “Ta cũng hy vọng ta đang nói giỡn, nhưng mà không phải. Phụ thân hy vọng ngươi có thể trở về kế thừa gia sản.”
George lắc đầu: “Ta không được, ta không thích hợp, ta chỉ thích đi du lịch khắp các nơi. Ca ca, hai ngày trước ta tới một ngôi làng ma, phi thường thú vị, ta rất hy vọng ngươi có thể tới xem. Bất quá, ta nghĩ hiện tại ngươi vẫn nên đi khám bệnh trước thì tốt hơn.”
“Bác sĩ giỏi nhất ở Mỹ cũng nói là không thể cứu.” Chloe nói.
George không bận tâm: “Bác sĩ ở Mỹ nói không thể cứu, không có nghĩa là bác sĩ ở Trung Quốc không thể. Ca ca, Trung Quốc có rất nhiều bác sĩ giỏi giang, chúng ta có thể đi tìm Hoa Đà!”
Khóe miệng Trần Nhiên giật giật, thầm nghĩ: “Hoa Đà tiên sinh đã sớm qua đời hơn một ngàn tám trăm năm, đi nơi nào tìm chứ!”
Chloe trợn mắt: “George, ngươi nói ngươi thích văn hóa Trung Quốc, lại luôn cái biết cái không. Hoa Đà đã chết, không tìm được.”
“Không sao, chúng ta có thể tìm Điệp Cốc Y Tiên, hắn có thể cải tử hoàn sinh!” George hai mắt tỏa sáng đề nghị.
Chloe nhìn George, chỉ còn biết im lặng.
………