Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 156: Du thuyền gặp nạn
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 156 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diệp Phàm nhìn về phía kẻ đã nổ súng, thả mấy âm quỷ ra, tên sát thủ lập tức kêu thét một tiếng: “Quỷ!”
Vẻ mặt Chloe vô cùng khó coi. Diệp Phàm nói hắn trúng độc mãn tính, Chloe liền cảm thấy không ổn. Hắn không ngờ bảo tiêu bên cạnh mình đã bị người khác mua chuộc.
Nghe tên sát thủ kia kêu quỷ, Chloe bỗng nhiên nhớ tới đứa trẻ hắn từng nhìn thấy ở tầng trên.
Chloe là người theo chủ nghĩa duy vật, nhưng nhìn thấy tên sát thủ phát điên trước mặt, lại nhớ tới đứa trẻ lúc trước, không khỏi có chút khó chịu.
“Thần y, hắn đây là… làm sao vậy?” George tò mò hỏi.
Diệp Phàm cười đáp: “Hắn bị dọa rồi.”
“Lúc nãy ở trên lầu ta nhìn thấy một đứa trẻ…” Chloe do dự một chút nói.
“Đó là quỷ hầu của ta.”
“Quỷ hầu? Quỷ hầu là cái gì?” Hai mắt George sáng lên nhìn Diệp Phàm, vẻ mặt tỏ ra hứng thú với mọi thứ.
“Quỷ hầu chính là quỷ phó, giống như người hầu, nhưng không cần trả tiền công, ta thích miễn phí.” Diệp Phàm giải thích.
Chloe: “……” Tiền công cho người hầu đáng là bao đâu? Vị Diệp thiếu này đúng là quá keo kiệt, người không muốn dùng, cứ nhất quyết phải dùng quỷ.
“Ta cũng muốn quỷ hầu.” George hai mắt long lanh nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm kiên quyết lắc đầu: “Không được, người bình thường ở chung với quỷ thời gian dài sẽ sinh bệnh.”
George có chút thất vọng gật đầu: “Vậy được rồi.”
“Diệp thiếu, đây là cái gì?” George cầm lấy mấy tờ quảng cáo trên bàn hỏi.
“Là linh dược ta muốn tìm.”
George cầm lấy bức vẽ Ngư Lân Thảo, vui vẻ nói: “Cái này, cái này ta đã thấy!”
Diệp Phàm quay đầu, phấn khích nhìn về phía George: “Ngươi từng thấy?”
George gật đầu: “Đúng vậy, ta có cất giữ.”
Diệp Phàm trừng lớn mắt: “Ngươi có cất giữ? Ngươi lại có cất giữ! Ánh mắt của ngươi thật không tồi! Mà lại cất giữ thứ này!”
Diệp Phàm từng hỏi rất nhiều tu giả cổ võ, nhưng không ai từng nhìn thấy Ngư Lân Thảo, cho dù hắn đã vẽ ra, người ta cũng không biết thứ này có thể làm thuốc.
……
George có chút xấu hổ cười cười: “Ta có một điền trang dùng để cất giữ đồ vật ta tìm được, nhưng thời điểm ta bị trục xuất khỏi gia môn, tài khoản bị phong tỏa, ta cũng không biết thứ đó có còn ở đó không.”
Tâm tình Chloe tức khắc trở nên cổ quái, từ nhỏ George đã sùng bái văn hóa Trung Hoa, mơ ước trở thành tuyệt thế cao thủ, thu thập rất nhiều đồ lộn xộn, lãng phí không ít tiền. Phụ thân rất không thích sở thích này của George, hắn cũng từng phản đối nhiều lần, nhưng George vẫn làm theo ý mình. Chloe không ngờ có một ngày đống rác rưởi George nhặt về lại thật sự có tác dụng.
“Điền trang kia hẳn là không có ai động đến.”
Bởi vì phụ thân không thích George thu thập đồ vật lộn xộn, George thu đồ rất kín đáo, vị trí điền trang kia cũng có chút khuất nẻo.
Tuy rằng phụ thân phong tỏa hầu hết tài khoản của George, nhưng không can thiệp thêm, đống đồ của George vẫn còn nguyên.
George nhìn Diệp Phàm: “Diệp thiếu, ngươi có muốn tới điền trang của ta không? Ta trồng rất nhiều kỳ hoa dị thảo ở đó.”
Diệp Phàm gật đầu: “Được! Ta cũng đang muốn xuất ngoại xem thử.”
……
Bạch gia.
“Ngươi muốn đi M quốc cùng Diệp Phàm?” Bạch Sĩ Nguyên uống trà hỏi.
Bạch Vân Hi gật đầu: “Đúng vậy, Chloe tiên sinh đã gửi lời mời, Diệp Phàm cũng muốn đi một chuyến.”
Bạch Sĩ Nguyên gật đầu: “Cũng được.” Nhiều bằng hữu nhiều con đường, có thể thiết lập quan hệ với ông trùm ngành tàu biển M quốc là một chuyện tốt.
“Ta nghe nói Diệp Phàm lừa Chloe 1 tỷ.” Bạch Sĩ Nguyên hỏi.
“Đúng vậy.”
“Để tiểu tử kia nuôi con không thành vấn đề, công việc của con cũng không bận rộn, con đừng quá bận tâm.”
Bạch Vân Hi cười: “Được.”
“Vận may của tiểu tử Diệp Phàm kia không tồi, vừa hay có con trai của ông trùm tàu biển tự tìm đến. Chẳng qua, hình như gia đình ông trùm tàu biển không được yên bình cho lắm!” Bạch Sĩ Nguyên nói thầm. Con trai cả sinh bệnh, con trai thứ là người đồng tính, con rể lại là người có năng lực, biết vươn lên, nhưng lòng người khó đoán, con rể dù sao cũng không thể sánh bằng con ruột.
Bạch Vân Hi nhíu mày, dựa theo cách nói của Diệp Phàm, Chloe chính là bị ám hại. Lần này Diệp Phàm đi M quốc cũng không biết có bị cuốn vào cuộc đấu đá nội bộ nhà ông trùm tàu biển không?
……
George mua một căn biệt thự bên cạnh ngôi nhà ma ám, cùng Diệp Phàm làm hàng xóm.
George đứng trong hoa viên của Diệp Phàm, tràn đầy tò mò nắm tay Mộ Liên Bình hỏi hết chuyện này đến chuyện khác.
“Mộ thiếu, ngươi là cao thủ võ lâm sao? Ngươi biết Cửu Âm Bạch Cốt Trảo không?”
Mộ Liên Bình lắc đầu: “Không biết.”
“Hàng Long Thập Bát Chưởng thì sao?”
“Không biết.”
“Tay không đập vỡ tảng đá lớn?”
Mộ Liên Bình đá một chân lên tảng đá, tảng đá vỡ tan tành.
Mộ Liên Bình nhíu mày, không khỏi có chút nhức đầu. Diệp Phàm nhờ hắn tới bảo vệ cho George cùng Chloe, nhưng lại không nói cho hắn rằng hắn còn phải đối phó với vị công tử nhà giàu đầy lòng hiếu kỳ này! Vấn đề George muốn hỏi không ngừng nghỉ, Mộ Liên Bình cảm thấy hắn giống như đã gặp được Đường Tăng ngoại quốc rồi.
George tràn đầy phấn khích vỗ vỗ tay: “Lợi hại, lợi hại!”
Chloe nhìn Mộ Liên Bình, không thể hiện ra mặt, nhưng trong lòng lại không ngừng kinh ngạc và cảm thán.
“Dạy ta được không?” George hỏi.
Mộ Liên Bình lắc đầu: “Đây là bí kíp gia truyền nhà ta, không thể truyền cho người ngoài, lại nói, đây là đồng tử công, hai tuổi đã bắt đầu phải luyện.” Mộ Liên Bình thầm nghĩ: Trần Nhiên quả thật có suy tính trước, đưa trước cho hắn không ít cách để đối phó với George. Tìm một bạn trai tò mò như vậy, Trần Nhiên đúng là không hề dễ dàng.
George thở dài thườn thượt: “Vậy à!”
“Mộ thiếu, ngươi cùng Diệp thiếu ai giỏi hơn?” George hỏi.
“Đương nhiên là Diệp thiếu giỏi hơn, ta sao có thể so với Diệp thiếu được chứ!” Mộ Liên Bình đáp, Diệp Phàm ngay cả vị kia của Thiên Thượng Thiên cũng có thể xử lý được mà!
George gật đầu: “Ta cũng cảm thấy là Diệp thiếu giỏi hơn. Ta xem tin tức trên mạng, trên đó nói rằng Diệp thiếu có thể bay lượn, không biết ta có cơ hội được chứng kiến không, nếu Diệp thiếu có thể bay cho ta xem một chút thì tốt rồi.”
Mộ Liên Bình: “……”
Một chiếc du thuyền chạy trên biển, Diệp Phàm đứng ở mũi thuyền, hưởng thụ gió biển thổi qua. Trên trời mây trắng lững lờ trôi, mặt biển xanh lam nhìn không thấy điểm cuối.
Thao Thiết quỷ linh chui ra từ Quỷ Âm Kỳ, tràn đầy hưng phấn hò reo lên: “Thời tiết không tồi! Thời tiết như này đúng là thời điểm tốt để cưa cẩm gái!”
“Cưa cẩm gái? Ngươi cũng có thể cưa cẩm gái ư?” Diệp Phàm ngạc nhiên nhìn Thao Thiết quỷ linh.
“Ta đẹp trai phi phàm, có rất nhiều người xếp hàng dài muốn được ở bên ta!”
“Ai lại nghĩ quẩn như vậy chứ, không sợ nửa đêm bị ngươi ăn sạch sao?” Diệp Phàm lắc đầu cảm thán.
“Ngươi thì biết gì? Đại gia đây sức hút vô biên, đủ để khiến đám người kia như thiêu thân lao vào lửa.” Thao Thiết quỷ linh vênh váo tự đắc.
“Sao ta lại có cảm giác hình như ngươi béo lên? Ăn quá nhiều sao?”
Thao Thiết quỷ linh có chút mơ hồ nói: “Có sao? Ta luôn rất quan tâm đến vóc dáng, không có béo mà!”
“Ngươi lại ăn quỷ của ta, ngày nào ngươi cũng trốn trong Quỷ Âm Kỳ ăn âm hồn, ngươi đừng có quá đáng!” Diệp Phàm không vui mắng.
“Hiện tại ta cũng coi như là khí linh của Quỷ Âm Kỳ, ngươi đừng keo kiệt như vậy. Phải biết rằng, hoàng đế cũng không để quân lính đói bụng đâu, ngươi không cho ta ăn no, sao ta có thể làm việc cho ngươi được!”
Diệp Phàm khẽ hừ một tiếng: “Cho ngươi ăn no rồi ngươi cũng không làm gì.”
Bạch Vân Hi đi ra khỏi phòng, Thao Thiết quỷ linh nhiệt tình vẫy vẫy móng vuốt với Bạch Vân Hi: “Ối, ối, mỹ nhân đại thiếu gia ra rồi, mỹ nhân đại thiếu gia khỏe không.”
Bạch Vân Hi ngạc nhiên nhìn Thao Thiết quỷ linh đứng trên đầu vai Diệp Phàm: “Sao ngươi lại thả nó ra?”
Diệp Phàm có chút buồn bực đáp: “Nó tự mình ra, ta cũng không kiểm soát được.”
Bạch Vân Hi hít sâu một hơi: “Ngươi nên quản lý nó cho tốt.”
Thao Thiết quỷ linh vẫy vẫy móng vuốt: “Mỹ nhân đại thiếu gia à, chúng ta đừng nói chuyện mất vui như vậy. Ngươi xem hôm nay trời xanh mây trắng, cảnh đẹp như vậy, hay là, chúng ta thử làm thơ?”
Bạch Vân Hi nhìn Thao Thiết quỷ linh: “Làm thơ? Ngươi biết làm thơ sao?”
“Biển rộng a! Ngươi toàn là nước.”
“Bạch tuộc a! Ngươi tám chân.”
“Mỹ nhân a! Ngươi có đẹp bao nhiêu, rơi xuống biển đều biến thành quỷ!”
……
“Thơ hay quá! Thơ hay quá!” Thao Thiết quỷ linh hài lòng gật đầu.
Bạch Vân Hi: “……” Diệp Phàm thu một tên ngốc như vậy, vừa lúc có bạn.
……
“Rầm” Một tiếng nổ lớn truyền đến.
Thao Thiết quỷ linh ha ha cười lên: “Ôi chao, ôi chao, bất ngờ quá… Trời có mưa gió thất thường, người có họa phúc khó lường!”
Diệp Phàm tức giận mắng: “Đều là do cái tên miệng quạ đen ngươi!”
“Sao có thể trách ta được, ta chẳng làm gì cả!”
“Đều là do ngươi nói cái gì mà rơi xuống trong biển đều biến thành quỷ!”
Thao Thiết Quỷ Linh khẽ hừ một tiếng, không nói thêm gì.
Mộ Liên Bình đưa Chloe lên boong tàu, George cùng Trần Nhiên đi theo sau.
“Chuyện gì xảy ra?” Diệp Phàm hỏi.
Mộ Liên Bình nhíu mày: “Bên dưới khoang tàu bị người ta đặt bom hẹn giờ, hiện tại tàu đã bị thủng một lỗ lớn, nước biển cuồn cuộn tràn vào, tàu sắp chìm rồi.”
Diệp Phàm có chút ngơ ngác nhìn Mộ Liên Bình: “Ôi, vậy phải làm sao bây giờ?”
Mộ Liên Bình: “……” Vấn đề này hỏi hắn hắn cũng không biết phải trả lời thế nào!
Bạch Vân Hi nhìn về phía Chloe: “Chloe tiên sinh, trước khi lên thuyền không kiểm tra kỹ lưỡng sao?”
Chloe nhíu mày nói: “Đã kiểm tra rồi.” Chỉ sợ nhân viên phụ trách kiểm tra lại có vấn đề, nhìn dáng vẻ này xem ra có người không muốn hắn trở về M quốc!
“Mau gọi điện thoại cho đội cứu hộ ở gần đây đi!” Bạch Vân Hi giục giã.
Trần Nhiên có chút khó xử nói: “Đã gọi rồi, nhưng mà, người của đội cứu hộ nói e rằng phải một tiếng rưỡi nữa mới tới được, chúng ta không cầm cự được đến lúc đó.”
“A, cá mập, đàn cá mập tới! Chúng ta sắp bị cá mập ăn rồi!” George hoảng sợ kêu to.
Diệp Phàm chớp mắt nhìn về phía đàn cá mập: “Nhiều cá thật!”
Diệp Phàm thổi một tiếng huýt sáo, đàn cá mập bơi thẳng tắp về phía du thuyền.
George mắt mở to nhìn cảnh tượng kỳ lạ này.
Hai mắt Diệp Phàm sáng bừng lên nói: “Ta nghĩ ra rồi.”
Diệp Phàm túm lấy Mộ Liên Bình, ném Mộ Liên Bình về phía đàn cá mập: “Lên đó mà ngồi cho vững.”
George hoảng sợ kêu lên: “Diệp thiếu, ngươi không thể ném Mộ thiếu xuống… cho cá mập ăn chứ.”
George nói được nửa chừng thì đột ngột im bặt, Mộ Liên Bình cưỡi trên lưng cá mập, cá mập xung quanh cũng không tấn công Mộ Liên Bình.
………