Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 163: George tinh mắt
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 163 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diệp Phàm cùng Bạch Vân Hi lang thang bên ngoài hơn nửa tháng mới trở lại Bạch gia.
“Ngươi cuối cùng cũng trở lại rồi!” Bạch Vân Cẩn nhìn thấy Bạch Vân Hi về, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Bạch Vân Hi nhìn Bạch Vân Cẩn như trút gánh nặng, có chút chột dạ đáp: “Đại ca, huynh không sao chứ?”
Bạch Vân Cẩn hít sâu một hơi: “Không có việc gì, chỉ là mỗi ngày phải đối phó với quá nhiều người, bất quá, gần đây hình như đã ít người đến hơn một chút.”
Bạch Vân Hi có chút xấu hổ nói: “Làm khó đại ca rồi.”
Bạch Vân Cẩn cười cười: “Không có gì.”
“A, Bạch thiếu, ngươi đã trở lại!” George nhìn thấy Bạch Vân Hi, lập tức hưng phấn.
“Ngài George, sao ngài lại ở đây?” Bạch Vân Hi hỏi.
George vô cùng phấn khởi nói: “Phụ thân đã tha thứ cho ta, ông ấy cho ta 1 tỷ làm vốn khởi nghiệp! Ta đang trao đổi công việc hợp tác với Bạch đại thiếu.”
“1 tỷ!” Diệp Phàm vừa gặm kẹo que, vừa hứng thú đến gần bắt chuyện.
Diệp Phàm thầm nghĩ: Có một người cha làm thuyền vương thật là tốt, 1 tỷ mà cho không dễ dàng như vậy.
“Ngài George, ngươi có kế hoạch đầu tư gì sao?” Diệp Phàm hỏi.
George vô cùng kích động nói: “Thực ra ta vẫn đang đợi Diệp thiếu, kế hoạch đầu tư của ta chính là mua pháp khí của Diệp thiếu, ta tin tưởng pháp khí của ngươi nhất định sẽ tăng giá trị nhanh chóng, ta thấy đây nhất định là khoản đầu tư tốt nhất.”
Diệp Phàm chớp chớp mắt: “Ôi chao, ngươi nói chí phải, sao ta không gặp được nhân tài tinh mắt như ngươi sớm hơn nhỉ! Giờ những người có cái đầu như ngươi thật sự hiếm có.”
Nếu hắn gặp được đại gia ngốc nghếch như George sớm hơn, vậy năm đó còn cần vắt óc nghĩ cách trả tiền góp làm gì nữa chứ!
(dreamhouse2255)
Bạch Vân Hi: “……”
……
Diệp Phàm đón George cùng Trần Nhiên vào biệt thự, “George, không phải ngươi nói muốn ở lại M quốc thêm một thời gian sao? Sao lại trở về Hoa Quốc nhanh như vậy?”
George xấu hổ cười cười, “Cái này, bởi vì ta bị sức hút độc đáo của Hoa Quốc hấp dẫn, cho nên nóng lòng không đợi được.”
Trần Nhiên tức giận giải thích: “Hắn là không thể ở lại M quốc nữa, cho nên chỉ đành chạy sang Hoa Quốc.”
Diệp Phàm khó hiểu hỏi: “Không ở nổi nữa là sao?” Diệp Phàm có chút thông cảm nhìn George: “Chẳng lẽ cha ngươi sắp phá sản, ngươi đến đây lánh nạn sao?”
George vội lắc đầu: “Không không không, việc kinh doanh của phụ thân ta rất tốt, đủ để ta ăn no chờ chết nửa đời sau.”
Diệp Phàm: “……”
Trần Nhiên nhíu mày giải thích: “George khoác lác với bạn bè rằng hắn có thể cưỡi cá mập, kết quả, bạn bè hắn liền cùng nhau bắt một con cá mập về cho hắn, bảo hắn biểu diễn một phen, sau đó chúng ta chỉ đành bỏ trốn suốt đêm.”
Bạch Vân Hi: “……”
(dreamhouse2255)
George mặt đỏ bừng: “Ta vốn có thể cưỡi cá mập, chỉ là con cá mập bọn họ bắt về quá hung dữ, giống như là một tháng không ăn gì, liên tục cắn ta qua song sắt, thật đáng sợ.”
Bạch Vân Hi: “……”
Diệp Phàm chớp chớp mắt nhìn George: “Ta đã nói rồi, trước đó con cá mập kia là bị ta khống chế cho nên mới không cắn người.”
George gật đầu: “Ta nhớ kỹ mà, cho nên ta mới không dám lấy thân mình mạo hiểm, cưỡi con cá mập hung tàn kia! Diệp thiếu, khi nào chúng ta lại đi cưỡi cá mập lần nữa đi!”
Diệp Phàm khó hiểu nhìn George: “Cưỡi thêm lần nữa? Không phải ngươi sợ sao? Trước đó ở trên biển ngươi còn hô to, Ôi Chúa ơi, ai đến cứu ta ra khỏi bể khổ này!”
George tràn đầy xấu hổ nói: “Cái kia, đó là lần đầu tiên của ta, chưa chuẩn bị tâm lý kịp……”
Diệp Phàm nói chuyện cùng George, bên ngoài tiếng pháo nổ liên tiếp vang lên, Diệp Phàm có chút hoang mang nghiêng đầu tự hỏi: “Hình như gần đây ta thường xuyên nghe được tiếng pháo nổ.”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Đó là đương nhiên, dù sao cũng sắp đến năm mới rồi.”
“Năm mới, đúng vậy! Năm mới! Nên mua sắm đồ Tết thôi!” Hai mắt Diệp Phàm sáng bừng.
“Diệp thiếu, chi bằng bây giờ chúng ta cùng đi? Ta mời khách.” George đề nghị.
“Được thôi!” Tuy rằng hiện tại Diệp Phàm không thiếu tiền nhưng vẫn rất thích được ăn miễn phí.
(dreamhouse2255)
Diệp Phàm đẩy hai cái xe đẩy điên cuồng càn quét hàng hóa trong siêu thị, George đẩy một xe đi theo phía sau Diệp Phàm, cứ như một người tùy tùng tận tâm.
“Diệp thiếu, ngươi mua nhiều đồ ăn vặt như vậy đều do ngươi ăn hết à?”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy!”
George có chút hoang mang hỏi: “Nhưng mà Nhiên Nhiên nói cao nhân đều phải tích cốc mà! Diệp thiếu không cần tích cốc sao?”
Diệp Phàm sửng sốt một chút: “Bình thường cao nhân cần phải tích cốc, trường hợp đặc biệt như ta thì không cần.”
George vô cùng ngưỡng mộ nhìn Diệp Phàm: “Diệp thiếu thật giỏi giang!”
“Cái đó còn phải nói sao.”
……
Diệp Phàm lấy một gói khoai tây chiên từ trên chỗ cao xuống, làm mấy kệ hàng xung quanh lay động, mấy hộp bánh quy lốp bốp rơi xuống.
Một cô gái đi tới nhặt bánh quy lên, đưa về phía Diệp Phàm: “Cầm lấy.”
Diệp Phàm gật đầu: “Cảm ơn.”
(dreamhouse2255)
“Diệp thiếu, cô gái kia đã nhìn chằm chằm ngươi nãy giờ.” George nhỏ giọng nói.
Diệp Phàm gật đầu: “Ta là ngôi sao, có lẽ nàng là fan của ta.”
George chớp chớp mắt: “Diệp thiếu, ngươi thật lợi hại, ngươi còn là ngôi sao nữa sao.”
Diệp Phàm gật đầu: “Đâu dám, đâu dám.”
Diệp Phàm nhàn nhạt nhìn về phía Khương Mộng, trong lòng không khỏi có chút hoang mang, Mộ Liên Bình từng nói Thần Nông Gia thích nhất là ru rú ở nhà, kết quả, cô gái Khương Mộng này lại chạy ra ngoài siêu thị dạo chơi, Thần Nông Gia cũng muốn bắt đầu nhập thế sao?
……
Khương Lâm Phong đuổi theo Khương Mộng hỏi: “A Mộng, muội làm sao vậy? Người vừa nãy có vấn đề gì sao?”
Khương Mộng nhíu mày nói: “Không có, bất quá, thân hình của hắn có chút giống người hôm đó.”
“Mặt thì sao?”
Khương Mộng lắc đầu: “Lúc đó không để ý, ta cũng không rõ lắm.”
“Dù sao đi nữa, người kia giết chết Quý Bình, lại chỉ đánh ngất muội, coi như đã cứu muội một mạng, hắn hẳn là không muốn đối đầu với Thần Nông Gia chúng ta.” Khương Lâm Phong nói.
(dreamhouse2255)
Khương Mộng không vui nói: “Kẻ đó đã cướp Phong Lôi Trúc, e rằng cũng chẳng phải người tốt lành gì.”
Diệp Phàm nhìn về phía Khương Mộng, một tay nhanh chóng bỏ mấy hộp chocolate vào xe đẩy, thầm nghĩ: Không phải thứ tốt, hắn sao có thể không phải là thứ tốt được, hắn chính là công dân tốt.
“Diệp thiếu, ngươi thích ăn nhiều thứ thật!” George vô cùng kinh ngạc cảm thán.
Diệp Phàm cười cười gật đầu: “Đúng vậy, ta không kén ăn, rất dễ nuôi.”
……
Diệp Phàm lang thang trong siêu thị hơn một giờ, cuối cùng cũng cảm thấy thỏa mãn kết thúc mua sắm.
Người mua sắm trong siêu thị rất nhiều, Diệp Phàm không thể không kiên nhẫn xếp hàng thanh toán.
“Diệp Phàm, thật trùng hợp, gặp được ngươi ở đây.” Diệp Linh đẩy xe đẩy đến bên cạnh Diệp Phàm.
Diệp Phàm khó hiểu nhìn Diệp Linh: “Ngươi còn chưa về nhà sao? Hình như học viện cho nghỉ rồi mà?”
“Đúng vậy, ta đang chuẩn bị về, ngươi có trở về không?”
(dreamhouse2255)
Diệp Phàm lắc đầu: “Ta? Ta không về!”
“Năm nay gia tộc sum họp, ngươi không định tham gia sao?”
Diệp Phàm suy nghĩ vuốt cằm: “Hình như năm rồi ta cũng không tham gia.”
Diệp Phàm chớp chớp mắt, nguyên chủ ở Diệp gia chỉ là một người vô hình, Diệp Hoằng Văn không thích nguyên chủ, thường xuyên cố ý làm lu mờ sự tồn tại của nguyên chủ, thời điểm đón năm mới nguyên chủ bận rộn tham gia tiệc tùng với bạn bè, bỏ qua buổi sum họp gia tộc, cũng không có ai thông báo cho hắn.
Diệp Linh cười gượng gạo: “Diệp Phàm, vị này là bằng hữu của ngươi, không giới thiệu một chút sao?”
Thanh danh của George không lớn, bất quá, Diệp Linh lại vô cùng rõ ràng về thân phận của George.
Các nữ sinh đại học ở kinh đô có một danh sách truyền tay nhau, liệt kê năm trăm nhân vật thành công đáng gả nhất, George làm con trai thứ của thuyền vương, diện mạo điển trai, giá trị bản thân không tầm thường, đứng trong top mười của bảng xếp hạng.
Diệp Phàm nhìn George một cái, giới thiệu đơn giản: “Hắn, hắn là phú nhị đại, chỉ biết tiêu tiền thôi.”
Diệp Linh nghe Diệp Phàm giới thiệu George như vậy, không khỏi nhíu mày, thầm nghĩ: Diệp Phàm nói như vậy chẳng lẽ không sợ George tức giận à?
Diệp Linh vừa muốn nói gì, George lại đắc ý gật đầu: “Đúng vậy, ta là phú nhị đại, ta chỉ biết phá sản.”
(dreamhouse2255)
Diệp Linh: “……”
“Diệp Linh, chúng ta đi mua đồ đi.” Một cô gái đi tới, hơi gật đầu với Diệp Phàm và George.
Diệp Linh nhìn Diệp Phàm: “Đường đệ, ta đi trước đây, hôm nào chúng ta lại nói chuyện.”
……
George nhìn Diệp Phàm: “Diệp thiếu, đó là đường tỷ ngươi, hình như quan hệ của các ngươi không tốt lắm sao?”
Diệp Phàm gật đầu: “Ta bị đuổi khỏi gia tộc.”
“Bị đuổi khỏi gia tộc? Vì sao ngươi lại bị đuổi khỏi gia tộc?” George không dám tin nhìn Diệp Phàm, “Cao nhân như ngươi mà cũng bị bọn họ đuổi khỏi gia tộc sao?”
“Bởi vì bọn họ cảm thấy ta không học vấn không nghề nghiệp, sau khi bị đuổi khỏi gia tộc, ta nhận được truyền thừa của cao nhân, hiện tại quật khởi.”
George tràn đầy sùng bái nói: “Diệp thiếu, ngươi chính là kiểu cao nhân sau khi bị đuổi khỏi gia tộc liền lột xác trong truyền thuyết sao?”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy.”
“Diệp thiếu, ngươi thật lợi hại! Đại ca ta cũng cảm thấy ta không học vấn không nghề nghiệp, hắn còn ỷ vào thân phận đại ca mà cướp ngọc bội ngươi tặng ta, khi nào ta có thể quật khởi giống ngươi thì tốt quá.” George nhìn Diệp Phàm, trong mắt tràn đầy vẻ mong chờ.
(dreamhouse2255)
Diệp Phàm chớp chớp mắt, thầm nghĩ: Kẻ vô dụng như George mà muốn quật khởi, cái này quá khó, tên nhóc này e rằng cả đời cũng chỉ có thể sống dưới cái bóng của Chloe.
……
“Diệp Linh, Diệp Phàm là đường đệ muội?” Lệnh Sương Sương hỏi.
Diệp Linh gật đầu: “Đúng vậy!”
“Quan hệ của các ngươi rất gần, sao hắn lại lãnh đạm với muội như vậy?”
Diệp Linh cười gượng gạo: “Hắn có chút hiểu lầm với gia tộc.”
“Người đi bên cạnh hắn là George phải không, nghe nói đó là con trai thứ của thuyền vương, đúng chuẩn phú nhị đại!”
“Có nghe nói qua.”
“Trước đây George vì một người đàn ông mà bị đuổi khỏi gia tộc, bất quá, hắn trở về M quốc một chuyến, hình như quan hệ với phụ thân lại hòa thuận rồi, quyền thừa kế cũng lấy lại được.”
Diệp Linh cười cười: “Vậy thì tốt quá!”
“Đáng tiếc! Tên đó chỉ thích đàn ông, năm đó cũng là vì một người đàn ông mà rời khỏi M quốc, dạo này trai tốt đều đi thích đàn ông rồi.” Lệnh Sương Sương vô cùng tiếc nuối nói. “Nghe nói thuyền vương cho hắn 1 tỷ là vốn khởi nghiệp, đây đúng là một miếng mồi béo bở, không biết bao nhiêu người đang dòm ngó đâu!”
Diệp Linh kinh ngạc nói: “1 tỷ sao?” Cuối cùng vẫn là người cùng cảnh ngộ nhưng số phận khác nhau! Diệp gia vì chút gia sản này mà tranh giành đến sống chết, George tùy tiện về nhà một chuyến liền có được 1 tỷ vốn khởi nghiệp, nếu Diệp gia có thể tranh thủ hợp tác với George, vậy thì……
(dreamhouse2255)
……….