Chương 21: Chu Cẩn Chi Trao Cơ Hội

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 21: Chu Cẩn Chi Trao Cơ Hội

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Diệp Phàm đi dạo một vòng trên phố dược liệu, cắn răng chi tiền mua sắm. Bỗng nhiên, một tin nhắn nhảy ra trong điện thoại, Diệp Phàm nhìn tin tức gửi tới, sững sờ một chút, trong lòng mừng rỡ khôn xiết, tin nhắn thế mà lại là chuyển tới hai ngàn vạn.
Diệp Phàm nhận được tin nhắn không bao lâu, Võ Hào Cường liền gọi điện tới, “Tiểu thúc, chú nhận được tin chuyển khoản chưa?”
“Nhận được rồi.”
“Cháu phải tốn bao công sức mới thuyết phục phụ thân nhả cho chú hai ngàn vạn đấy, chú nhớ lần sau mời cháu ăn cơm phải rộng rãi một chút nhé.” Võ Hào Cường nói.
Diệp Phàm nghĩ nghĩ: “Được rồi, được rồi, lần sau chú mời cháu ăn buffet năm mươi tệ, cháu muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu.”
“Tiểu thúc thật đáng ghét!”
Diệp Phàm cười cười nhìn tin nhắn chuyển khoản trên di động, thầm nghĩ: Thật không phí công cứu cái con cừu béo kia! Bất quá, biểu ca ngoan cố nhà hắn thật sự tin là hắn cứu tiểu quỷ về sao?
Diệp Phàm mua sắm xong dược liệu liền nhận được điện thoại của Chu Cẩn Chi, nghĩ một hồi, quyết định tới gặp mặt nói chuyện.
“Chu thúc, chú tìm cháu sao?”
Chu Cẩn Chi sửng sốt nhìn Diệp Phàm: “Cháu gọi ta là Chu thúc? Không gọi Chu lão bản sao?” Quan hệ của hắn cùng Diệp Phàm còn chưa thân thiết như vậy a.
“À! Cháu đã suy nghĩ một chút, nếu Vân Hi gọi chú là Chu thúc, cháu cũng gọi như vậy đi, chú có phải rất có cảm giác được yêu mà lo sợ không?” Diệp Phàm hớn hở nhìn Chu Cẩn Chi.
Nhớ lại Diệp Phàm hắn năm đó cũng là nhân vật nổi bật trong Bích Vân Tông, tuy rằng không thể tu chân, nhưng vẫn có một đống người mang linh thạch tới cầu hắn chỉ dẫn. Không ít tu giả vì thiết lập được quan hệ với hắn mà lấy làm vinh dự. Hiện tại hắn so với lúc xưa càng thêm ghê gớm, đã có thể tu chân, tuy rằng linh khí trên thế giới này quá mỏng manh, khiến cho một thiên tài như hắn cũng khó khăn mà thăng cấp, nhưng hắn đã có thể tìm được biện pháp khắc phục.
Chu Cẩn Chi cực kỳ cạn lời nhìn Diệp Phàm, thầm nghĩ: Tên tiểu tử ranh này da mặt thật quá dày!
“Ta nghe nói cháu một mình đi cứu Võ Hào Cường từ tay bọn bắt cóc?”
“Đâu có chuyện như vậy, chẳng qua thời điểm cháu tìm đến, mấy tên bắt cóc đều đã ngộ độc thức ăn, bất tỉnh nhân sự hết rồi.” Diệp Phàm thản nhiên nói.
Chu Cẩn Chi: “……” Ngộ độc thức ăn có thể dẫn đến toàn thân trật khớp sao?
“Diệp thiếu, cháu muốn theo đuổi Bạch tam thiếu?”
Diệp Phàm gật đầu: “Không sai.”
“Không phải ta đả kích cháu, với trình độ hiện tại của cháu, một trăm năm nữa cũng không theo đuổi được đâu. Bất quá không sao, trước mắt có một cơ hội tốt.” Chu Cẩn Chi bí ẩn nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm chớp chớp mắt, phấn khích hỏi: “Cơ hội tốt? Cơ hội tốt gì?”
“Bạch thiếu có ông ngoại tên là Tiếu Trì, là học giả cổ văn. Gần đây ở tỉnh Sơn Tây phát hiện ra một khu cổ mộ, ông ngoại hắn muốn qua bên kia hỗ trợ khai quật. Bạch tam thiếu cũng rất hứng thú với mấy thứ này, hẳn là sẽ đi cùng, coi như đi nghỉ phép.”
Diệp Phàm chớp chớp mắt: “Chú muốn cháu qua đó hỗ trợ khai quật?”
“Ta sẽ sắp xếp cho cháu một vị trí.” Chu Cẩn Chi nói.
Hai mắt Diệp Phàm sáng lên: “Lão nhân, chú tâm lý quá!”
Chu Cẩn Chi: “……”
“Điều kiện địa phương phát hiện cổ mộ rất không tốt, cháu phải có chuẩn bị trước.”
Diệp Phàm gật đầu: “Điều kiện không tốt mới có thể thể hiện ra khí khái anh hùng của cháu chứ!”
Chu Cẩn Chi: “……” Khí khái anh hùng thì không nhìn ra, khí khái ngu ngốc thật ra lại rất dễ thấy được. Chu Cẩn Chi nhất thời không xác định mời Diệp Phàm đi khai quật cổ mộ có phải lựa chọn chính xác hay không.
Diệp Phàm nhìn Chu Cẩn Chi, hỏi: “Nói như vậy, cháu nên tập trung với bọn họ ở đâu?”
“Sáu ngày sau bọn họ sẽ tập hợp ở trấn Lạc Phong tỉnh Sơn Tây, đến lúc đó cháu xuất hiện là được.” Chu Cẩn Chi lấy một tờ giấy công tác đưa cho Diệp Phàm: “Cái này cho cháu, cháu lấy thân phận học giả nghiên cứu cổ văn gia nhập với bọn họ.”
Diệp Phàm nhận lấy: “Đa tạ Chu thúc, cháu sẽ không quên chú đâu. Ngày nào đó cháu cùng Vân Hi kết hôn, nhất định sẽ mời chú đi uống rượu mừng.”
Chu Cẩn Chi: “…… Chờ cháu cùng Bạch tam thiếu kết hôn rồi nói sau.”
Diệp Phàm cầm tờ giấy công tác, vô cùng cao hứng rời đi.
……
Diệp Phàm lái xe đi tới Võ gia.
“A Phàm, sao cháu lại tới đây?” Bởi chuyện của Võ Hào Cường, Võ Tư Hàm đối với Diệp Phàm có thể nói là nhìn bằng con mắt khác, nhưng trong lòng vẫn còn chút nghi ngờ.
“Cháu tới tìm Tiểu Cường.” Diệp Phàm nói.
“Tìm con trai ta? Hôm nay nó vừa được nghỉ!”
Diệp Phàm gật đầu: “Cháu biết nó nghỉ mới đến.”
Võ Hào Cường vô cùng cao hứng chạy ra, “Tiểu thúc, sao chú lại tới đây?”
“Chú có chuyện muốn tìm cháu hỗ trợ một chút.” Diệp Phàm nói.
Diệp Phàm lấy ra một con rùa đen: “Thấy con rùa đen này không?”
“À! Tiểu thúc, chú muốn mang con rùa đen này cho cháu hầm canh bồi bổ à?” Võ Hào Cường vô cùng cảm động hỏi.
Diệp Phàm trợn trắng mắt: “Cháu đã mập mạp thế này rồi, không cần bồi bổ gì hết! Mấy ngày nay chú có việc phải đi xa một chuyến, con rùa đen này để cho cháu nuôi một thời gian, cháu nhất định phải nuôi thật tốt cho chú đấy!”
Võ Hào Cường gật đầu: “Được, được, chú yên tâm đi.”
Diệp Phàm lấy ra một tờ danh sách: “Đây là thực đơn của nó!”
Võ Hào Cường nhìn thực đơn: “Tiểu thúc, chú xa xỉ quá! Lại dùng nhân sâm để nuôi rùa đen!”
Diệp Phàm không bận tâm nói: “Không đầu tư làm sao có sản phẩm tốt được!” Con rùa đen này phải được ăn uống đầy đủ mới chịu làm tròn bổn phận của Tụ Khí Quy, thu thập linh khí!
“Đây là phí mua thức ăn của nó.” Diệp Phàm lấy ra một tấm thẻ đưa cho Võ Hào Cường.
“Chỗ này có bao nhiêu ạ?” Võ Hào Cường hỏi.
“Một trăm vạn!”
Võ Hào Cường phấn khích nhìn Diệp Phàm: “Tiểu thúc, chú thiên vị quá! Một chút tiền mời cháu ăn KFC còn tiếc rẻ, lại dùng một trăm vạn nuôi rùa đen.”
“Cháu biết gì đâu, đây là một con thần quy, không thể ngược đãi được.” Diệp Phàm nghiêm túc dặn dò.
Võ Hào Cường: “……”
Võ Tư Hàm một bên nghe trợn trắng mắt, nhưng không nói gì.
“Tiểu thúc, chú muốn đi xa làm gì?”
“Đi theo đuổi vợ, nói không chừng gặp may mắn, chú còn có thể mang tiểu thẩm về cho cháu đấy.” Diệp Phàm đắc ý ra mặt nói.
Võ Hào Cường mặt tươi rói: “Tiểu thúc cố lên ạ!”
Diệp Phàm gật đầu: “Được! Đúng rồi, ngọc bội này cho cháu, chú đã chuẩn bị rất tốt.”
Võ Hào Cường phấn khích nhận ngọc bội: “Cảm ơn tiểu thúc, tiểu thúc, nếu có xe đâm cháu, ngọc bội này sẽ làm xe bay lên sao?”
“Sẽ không!”
Võ Hào Cường thất vọng nhìn Diệp Phàm: “Cháu cứ nghĩ cái này sẽ lợi hại hơn.”
Diệp Phàm không vui mắng: “Thằng nhóc, đừng có mơ mộng hão huyền quá nhiều.”
Võ Hào Cường: “……”