Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 25: Rút khỏi cổ mộ
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trương Văn Đào đi tới, hỏi: “Tiểu huynh đệ muốn theo đuổi Bạch tam thiếu sao?”
Diệp Phàm xoa xoa mặt: “Đúng vậy! Nhưng mà, hắn thật lạnh nhạt! Rõ ràng trước kia có rất nhiều người theo đuổi ta mà.” Sau khi tới thế giới này, hắn hình như không được hoan nghênh như trước kia nữa, rõ ràng hắn vẫn thông minh tuyệt đỉnh, hơn nữa, hắn còn có thể tu chân.
“Tiểu huynh đệ thật ghê gớm!” Nếu để Bạch lão gia tử biết Bạch Vân Hi có một tên ngốc như vậy theo đuổi, nhất định sẽ cho tiểu tử này một trận giáo huấn nhớ đời.
Diệp Phàm nhìn không trung: “Đêm nay ngay cả ánh trăng cũng không có, thật phiền phức!”
Trương Văn Đào gật đầu: “Đúng vậy, thời tiết ngày mai chỉ sợ sẽ không quá tốt.”
Diệp Phàm không khỏi bực bội: “Bạch Vân Hi không thích ngủ cùng ta, ta cũng không thích ngủ chung lều với người xa lạ, vậy thì không cần ngủ.”
Trương Văn Đào: “……”
Diệp Phàm nhấp môi, định ngồi thiền một đêm, linh khí nơi này rất dồi dào, có thể xem như chốn tu luyện phong thủy bảo địa.
Trời càng lúc càng tối, rất nhanh ngoại trừ mấy binh lính tuần tra cùng Diệp Phàm, mọi người còn lại đều ngủ say.
Bạch Vân Hi ở trong lều trại ngủ đến nửa tỉnh nửa mê, bỗng nhiên, một giọng ca truyền vào trong tai hắn, Bạch Vân Hi không kìm được đứng lên khỏi giường, mở cửa lều đi ra.
Trong cơn mơ màng, Bạch Vân Hi nhìn thấy một nữ tử mặc cung trang, cúi người với hắn.
Bạch Vân Hi không kìm được đi về phía nữ tử nọ.
“Phu quân a, theo ta về nhà đi.” Một bàn tay tuyết trắng vươn tới trước mặt Bạch Vân Hi, Bạch Vân Hi nhíu mày, không đáp lại.
Bạch tam thiếu Bạch Vân Hi không thích phụ nữ, cũng không thích nam nhân, nếu không phải người quen thuộc, thông thường đều không thể lại gần hắn.
Một đạo Lôi Quang Phù đánh lên cánh tay trắng, một tiếng động giòn giã vang lên bên tai Bạch Vân Hi, Bạch Vân Hi vốn dĩ còn đang nửa tỉnh nửa mê, cứ thế bị đánh thức, mỹ nữ mặc cổ trang trước mắt lập tức biến thành một cương thi kỳ dị!
Thấy rõ gương mặt thật của người trước mắt, Bạch Vân Hi vô cùng hoảng sợ lui ra sau hai bước. Bạch Vân Hi từ trước đến nay không tin quỷ thần, bỗng dưng nhìn thấy một cái thây ma như vậy, không khỏi thấy hơi sợ hãi.
Diệp Phàm chắn trước mặt Bạch Vân Hi, “Ngươi đã có tới mười tám lão công, không nên tham lam không đáy, hắn sau này còn phải cùng ta kết hôn.”
Giọng của cương thi kỳ dị vang lên, Bạch Vân Hi nghe không rõ lắm.
“Mười tám người ngươi cũng bỏ, nhất định phải là hắn sao, ngươi đúng là tham mới bỏ cũ! Nhưng mà, không thể nhường cho ngươi, đây là vợ tương lai của ta.” Diệp Phàm cười nói.
Cương thi vươn tay về phía Bạch Vân Hi định bắt hắn lại, Diệp Phàm lấy ra một thanh kiếm, bổ về phía cương thi mặc cung trang.
Bạch Vân Hi nghe thấy một tràng âm thanh kim loại va chạm.
Cương thi mặc cung trang ném Diệp Phàm ra, nhào tới chỗ Bạch Vân Hi, Diệp Phàm vèo vèo ném ra năm sáu tấm Lôi Quang Phù, chặn đường đi của cương thi mặc cung trang.
Lôi Quang Phù rầm rập nứt vỡ, thi thể cương thi mặc cung trang vỡ ra từng mảnh nhỏ, cương thi vốn dĩ đã đáng sợ, hiện tại càng thêm hung tợn.
Bạch Vân Hi rút súng lục trên người ra, “bang bang” bắn về phía cương thi mặc cung trang.
Diệp Phàm nhân lúc này lại ném ra mấy tấm phù.
Cương thi mặc cung trang gầm lên một tiếng, tức giận quay người rời đi.
“Đó là thứ gì?” Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm hỏi.
“Cương thi ngàn năm!”
“Trước đó ngươi không phải nói đùa?” Sắc mặt Bạch Vân Hi vẫn bình thường, nhưng hai tay lại không ngừng run rẩy, cho thấy nội tâm hắn đang căng thẳng, trước đó Diệp Phàm có nói, chủ nhân mộ địa ưa nam nhân, hắn nghe xong chỉ cười, không nghĩ tới……
Diệp Phàm nhìn về phía Bạch Vân Hi: “Âm khí trên người ngươi rất nặng, cương thi quỷ quái thích nhất người như vậy, thế mà ngươi còn chạy tới mộ địa này, địa thế ở đây đặc biệt, được coi là nơi tụ tập âm khí, rất phù hợp với cương thi.”
Bạch Vân Hi: “……”
Lúc này, Trương Văn Đào mang theo kiếm chạy tới. Diệp Phàm nhìn Trương Văn Đào người đầy vẻ chật vật, hỏi: “Trương đại sư, ngươi đi đâu vậy?”
“Vừa nãy ta nghe thấy có động tĩnh, cảm thấy có tà vật quấy nhiễu, liền ra ngoài nhìn một chút. Sau khi ra ngoài lại bị mấy cương thi quấn lấy, may mắn công chúa đại nhân vừa mới hạ lệnh rút lui, đám cương thi kia mới không còn quấn lấy ta nữa.”
“Chuyện này có chút khó giải quyết, ta sợ phải thông báo cho người trong tông môn.” Trương Văn Đào nói.
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng rồi, đúng rồi, ngươi mau đi thông báo đi.”
Rời khỏi huyệt mộ, cương thi chỉ có thể phát huy ra một phần lực lượng của bản thân, Diệp Phàm vẫn có chút biết thân biết phận, tuy rằng hắn vừa ép lui công chúa đại nhân, nhưng nếu muốn xuống mộ thì khó nói, người chôn theo trong mộ chỉ sợ không phải ít, đối phương chiếm giữ địa lợi, lấy thực lực của hắn hiện tại, tu vi chỉ mới là Luyện Khí tầng hai, nếu phải vào cổ mộ này, chỉ sợ sẽ không còn đường sống.
Bạch Vân Hi nghi ngờ hỏi: “Động tĩnh bên ngoài lớn như vậy, tại sao những người khác đều không tỉnh?”
“Bọn họ dính thi khí, đều rơi vào hôn mê.” Trương Văn Đào nói.
“Thi khí rất nghiêm trọng sao?”
Diệp Phàm thấy Bạch Vân Hi lo lắng, nhẹ giọng an ủi: “Yên tâm đi, thể chất tốt cùng lắm thì cảm mạo, phát sốt, thể chất kém thì bệnh nặng một hồi, chắc là sẽ không chết người đâu.
“Ngoại gia gia ta thì sao?” Tuổi tác Tiếu Trì đã không nhỏ, thân thể cũng không được khỏe lắm.
“Bạch tam thiếu yên tâm, ngoại gia gia ngươi có được ngọc bội của Diệp thiếu đưa, ngọc bội kia có công dụng trừ tà, chắc chắn sẽ không gặp chuyện gì, chỉ là mộ địa này âm khí quá nặng, tạm thời vẫn không nên động đến.” Trương Văn Đào nói.
Bạch Vân Hi gật đầu: “Được.”
Thực ra Bạch Vân Hi cũng không phải đặc biệt có hứng thú với cổ mộ, chẳng qua Tiếu Trì muốn tới, hắn liền đi theo để khuây khỏa, nhưng mà, đêm qua gặp được cương thi đã khiến Bạch Vân Hi không còn ý định ở lại khuây khỏa nữa.
Bạch Vân Hi suy nghĩ một lát: “Như vậy cũng được, chỉ là không biết ngoại gia gia có đồng ý rời đi không.”
“Yên tâm đi, hắn sẽ đồng ý rời đi, những người khác đều bị bệnh, một người già như ông ấy có thể làm được cái gì.” Diệp Phàm cười nói.
Bạch Vân Hi: “……”
……
Ngày hôm sau, người trong khu cắm trại đều ngủ đến tận trưa mới tỉnh dậy, mười hai bộ đội đặc chủng có năm người ngã bệnh, nhân viên hỗ trợ công tác càng ngã bệnh hàng loạt.
Tiếu Trì cau mày, đi đi lại lại trên bãi đất trống: “Thật kỳ quái, người trẻ tuổi ngày nay sao lại yếu ớt như vậy, thế mà tất cả đều ngã bệnh, ngay cả người già như ta còn khỏe mạnh, nói trắng ra là thiếu rèn luyện, ngày thường không chịu luyện tập, hiện tại chính là hậu quả nhãn tiền này.”
Nhìn những người khác ngã bệnh, duy chỉ có mình bình an vô sự, Tiếu Trì có hơi lo lắng, cũng có mấy phần hả hê đắc ý, cảm thấy mình càng già càng dẻo dai.
Bạch Vân Hi bất lực nói: “Ngoại gia gia, ngươi là bởi vì có ngọc bội bảo vệ mới không có việc gì……”
Tiếu Trì trợn mắt trắng dã: “Sao có thể, ta chưa từng nghe nói qua ngọc bội có quan hệ gì với sinh bệnh, ngươi khi nào thì mê tín như vậy?”
Bạch Vân Hi: “……”
Tiếu Trì nhìn thoáng qua mấy người đàn ông bị bệnh, lại nhìn ngọc bội trên người mình, trong lòng cũng có vài phần nghi ngờ, “Ta hình như cảm thấy ánh sáng của ngọc bội này dường như mờ đi một chút, chẳng lẽ ngọc bội thật sự thay ta ngăn chặn tai ương.”
“Chắc là vậy.” Bạch Vân Hi nói.
Trương Văn Đào đi đến trước mặt Bạch Vân Hi: “Bạch tam thiếu, chúng ta nên lập tức rời khỏi chỗ này, không thể kéo dài đến tối.”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Ta biết.”
Bạch Vân Hi vẫn luôn có cảm giác bị người khác nhìn chằm chằm, cảm giác này làm lưng hắn giống như bị kim châm, rất khó chịu.
Diệp Phàm nói hắn sở hữu thể chất thiên âm, đối với quỷ quái mà nói là món đại bổ, lời này trước kia đại sư xem bói cho hắn cũng từng nói qua, Bạch Vân Hi tuy rằng không hoàn toàn tin thì cũng có ít nhiều lo lắng, trên người Diệp Phàm có rất nhiều điều thần kỳ, Bạch Vân Hi không thể nói rõ với Diệp Phàm, chỉ có thể cẩn trọng suy nghĩ.
Bạch Vân Hi nhìn thoáng qua về phía Diệp Phàm, phát hiện người nọ đang vui vẻ thoải mái ăn kẹo hồ lô, lập tức không biết nên nghĩ gì.
“Ngươi cũng thấy đấy, nơi này có rất nhiều người bị bệnh, căn bản không thể rời đi được, nhưng mà, ta đã thông báo đội cứu hộ địa phương, bọn họ rất nhanh sẽ cử người tới đây giúp đỡ.” Bạch Vân Hi nói.
Trương Văn Đào thở dài một hơi: “Hy vọng tốc độ đội cứu hộ có thể nhanh hơn một chút.”
……
Dương Phi quấn một tấm chăn, ngồi bên đống lửa, run lẩy bẩy: “Thật lạnh a! Tại sao lại lạnh như vậy! Ta cảm thấy mình sắp bị đông cứng thành khối băng rồi, nơi này quá xui xẻo.”
Dương Phi không ngừng run rẩy, sắc mặt xanh xao trắng bệch.
Diệp Phàm chống nạnh đi đến trước mặt Dương Phi, cười trên nỗi đau của người khác: “Bộ dáng ngươi hiện tại nhìn giống như thận yếu vậy.”
Dương Phi xấu hổ cười: “Diệp thiếu, ngươi thật ghê gớm, vẫn khỏe mạnh như vậy.”
“Âm khí nơi này chỉ nặng hơn bình thường một ít, không ảnh hưởng được đến ta.” Diệp Phàm hả hê đắc ý nói.
Dương Phi đầy vẻ ngưỡng mộ nhìn Diệp Phàm: “Thể chất Diệp thiếu thật tốt!”
“Ngươi trông yếu ớt quá! Thấy ngươi đáng thương như vậy, đây, cái này cho ngươi.” Diệp Phàm lấy một tấm lá bùa phòng bệnh đưa cho Dương Phi.
Dương Phi khó hiểu hỏi: “Đây là cái gì?”
“Ngươi cầm đặt lên ngực mình là được rồi.” Diệp Phàm nói.
Dương Phi nhận phù, đặt giữa ngực, tấm phù lập tức hóa thành tro bụi, cùng lúc đó, Dương Phi cũng cảm giác hàn khí trên người biến mất không còn dấu vết, cả người nhẹ nhàng hơn không ít.
“Diệp thiếu, ngươi cho ta thứ gì vậy? Hình như rất tốt, lại cho ta thêm một tấm đi.” Dương Phi nói.
Diệp Phàm khẽ hừ một tiếng: “Nằm mơ.”
Dương Phi: “……”
Trương Văn Đào đi đến bên cạnh Diệp Phàm: “Tiểu bằng hữu, phù này vẽ không tệ a!”
Long Hổ Sơn không quá am hiểu về phù chú, nhưng Ngọc Thanh Quan lại ra không ít đại sư chế tạo phù, Long Hổ Sơn mỗi năm sẽ tìm Ngọc Thanh Quan mua phù, nhưng mà, Ngọc Thanh Quan tự chế phù chú cho mình còn không đủ dùng, bởi vậy Long Hổ Sơn cũng không mua được nhiều phù lắm.
“Ngươi muốn sao? Hai mươi vạn một tấm.” Diệp Phàm nói.
Dương Phi nghe xong Diệp Phàm báo giá, lập tức trợn tròn mắt, hai mươi vạn một tấm, hắn vừa mới dùng liền tiêu mất hai mươi vạn, nghĩ đến tác dụng của phù, Dương Phi lại cảm thấy đúng là đáng tiền.
“Trên tay Diệp tiểu hữu còn bao nhiêu tấm a?” Trương Văn Đào hỏi.
“Mười tấm.” Diệp Phàm nói.
“Đều đưa cho ta đi.”
Diệp Phàm thầm nghĩ: Đúng là khách sộp! Hai người thuận lợi giao dịch, Diệp Phàm nhìn số tiền trong tài khoản tăng lên, tiếc nuối nhìn Dương Phi một cái: “Sớm biết nơi này có người muốn mua phù ta liền không cho ngươi dùng miễn phí như thế.”
Dương Phi: “……”
Trương Văn Đào lấy ra một tờ danh thiếp đưa cho Diệp Phàm: “Diệp thiếu, về sau có chuyện gì có thể tới tìm ta, nếu có phù bán cũng có thể liên lạc với ta.”
Diệp Phàm nhìn Trương Văn Đào một cái: “Được!” Gặp được người mua hào phóng, trong lòng Diệp Phàm ít nhiều vẫn có chút vui vẻ.
Trương Văn Đào dùng hết mười tấm phù cho mấy người bị bệnh, sau khi dùng qua, mấy người vốn dĩ còn ốm yếu đều khôi phục sức sống, không cần chờ người của đội cứu hộ đến đã có thể tự mình đi ra ngoài.
Công tác khảo cổ lần này liền kết thúc đầu voi đuôi chuột như vậy.