Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Sự kỳ diệu của Diệp Phàm
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tại Võ gia.
Đường Ninh nhìn Võ Hào Cường đang chơi xếp gỗ, cau mày hỏi: “Tiểu Cường, hôm đó tiểu thúc của con đã cứu con ra bằng cách nào?”
“Noãn Noãn nói chú ấy cầm truyện tranh của con, biến thành một người giấy, sau đó tìm ra vị trí của con, rồi tìm được con và đưa con ra ngoài.” Võ Hào Cường có chút sốt ruột nói.
“Người giấy đó trông như thế nào?”
“Người giấy thì là người giấy! Mẹ, mẹ hỏi con chuyện này nhiều lần rồi!” Võ Hào Cường bất mãn nhìn Đường Ninh.
Đường Ninh ngượng ngùng cười: “Mẹ không phải là không nhớ rõ sao?”
Võ Hào Cường lo lắng nhìn Đường Ninh: “Mẹ, mẹ còn trẻ mà trí nhớ đã không tốt như vậy, chuyện này không hay chút nào!”
Đường Ninh lắc đầu, bất đắc dĩ nói: “Ba con chắc sắp về rồi, mẹ ra ngoài đón ba con đây.”
“A Ninh, em vừa gọi điện nói Tiểu Cường xảy ra chuyện, lại có chuyện gì sao?” Võ Tư Hàm đặt tài liệu xuống, lo lắng hỏi.
“Lần này chỉ là một phen hú vía nhưng không sao. Hôm nay em dẫn Tiểu Cường ra ngoài dạo phố, lúc đi ngang qua một bệnh viện thú cưng, có một con chó phát điên chạy ra, suýt nữa cắn phải Tiểu Cường. Lúc đó, ngọc bội trên người Tiểu Cường sáng lên, đẩy văng con chó đó đi. Anh cũng biết đấy, khối ngọc bội đó là Diệp Phàm tặng.” Đường Ninh kể lại.
Đường Ninh nhớ lại cảnh tượng đó, trong lòng vẫn còn chút sợ hãi. Con chó kia cao hơn một thước, hàm răng nhìn qua đã thấy sắc bén, nếu bị cắn một cái, không chừng còn có thể đứt cả chân.
Khi Diệp Phàm tặng ngọc bội cho Võ Hào Cường, Võ Hào Cường từng hỏi Diệp Phàm, nếu bị xe đâm phải, ngọc bội có thể đẩy văng chiếc xe đi không. Lúc đó nàng còn cảm thấy hai chú cháu nói chuyện linh tinh, ngọc bội làm sao có thể đẩy văng chiếc xe đi được. Kết quả hôm nay, khối ngọc bội đó thật sự đã đẩy văng một con chó săn lớn ngay trước mặt nàng.
Võ Tư Hàm nhìn Đường Ninh: “Em không phải là nhìn nhầm chứ?”
“Em sao có thể nhìn nhầm được, con chó đó chạy đến trước mặt em, vừa đến gần liền bị ngọc bội đẩy văng đi. Sau đó, em thấy khối ngọc bội đó hình như không còn sáng như trước nữa.”
Võ Tư Hàm cau mày: “Thằng nhóc Diệp Phàm kia không biết đã chạy đi đâu, nếu hắn trở về, có lẽ có thể hỏi thăm một chút.”
“Em thấy hắn không hề đơn giản chút nào! Anh biết con rùa đen kia chứ, nó rất có linh tính, hơn nữa, ăn uống rất tốt, không giống rùa đen bình thường chút nào.”
Võ Tư Hàm: “……”
Sau khi Diệp Phàm gửi rùa đen về đây, Võ Hào Cường liền chăm chỉ nghe lời, mỗi ngày đều phải đi xem, còn muốn đi cho ăn.
……
Kinh đô, Bạch gia.
“Gia gia, có phải còn một phong thư được gửi cùng ngọc Phật tới đây không?” Bạch Vân Hi hỏi.
Nghe Bạch Vân Hi nhắc tới lá thư kia, Bạch Sĩ Nguyên tức khắc dựng râu trợn mắt: “Sao con biết được? Con gặp tên đó à?”
“Hắn đi cổ mộ cùng con.” Bạch Vân Hi nói.
Bạch Sĩ Nguyên cau mày: “Thằng nhóc đó đúng là biết tận dụng mọi cơ hội!”
“Gia gia, thư đâu, đưa con xem đi.”
Bạch Sĩ Nguyên lạnh mặt lấy phong thư ra, đưa cho Bạch Vân Hi. Bạch Vân Hi nhìn thấy dòng chữ trên phong thư, trong lòng dâng lên sóng gió. Nhận được một phong thư ngỗ ngược như vậy, với tính tình nóng nảy của gia gia mà lại chưa thiêu hủy.
Bạch Vân Hi nhìn thư nói: “Con đã biết.”
Bạch Sĩ Nguyên nhìn phản ứng của Bạch Vân Hi, trong lòng không khỏi có chút kinh ngạc. Đọc được lá thư như vậy mà Bạch Vân Hi cư nhiên không hề nổi giận. “Nói như vậy, phương thuốc thật sự là do hắn kê đơn sao?”
Bạch Sĩ Nguyên gật đầu: “Nói như vậy cũng không sai.”
Bạch Vân Hi trầm mặc một hồi: “Xem ra con nợ hắn một ân tình rất lớn.”
“Vân Hi, phương thuốc kia có tác dụng không?” Bạch Sĩ Nguyên hỏi.
Bạch Vân Hi gật đầu: “Dùng khá tốt.” Sau khi dùng phương thuốc, tình trạng mất ngủ của hắn được cải thiện hơn nhiều, thân thể cũng không còn sợ lạnh như trước.
Bạch Sĩ Nguyên nhìn Bạch Vân Hi, cảm thấy Bạch Vân Hi sau khi đi một chuyến trở về lại kỳ quái hơn trước.
……
Tiếu gia.
Tiếu phu nhân nhìn Tiếu Trì đi đi lại lại trong phòng khách, bất đắc dĩ nói: “Ông đi đi lại lại không mục đích như vậy là có chuyện gì sao?”
“Lần này ta ra ngoài gặp phải một thằng nhóc quá hỗn xược! Đúng là đáng đánh mà!” Nhắc tới Diệp Phàm, Tiếu Trì liền giận sôi người.
Tiếu phu nhân khó hiểu nhìn Tiếu Trì: “Thằng nhóc đó chọc ông giận như vậy, ông không để ý đến hắn là được rồi.”
“Trọng điểm không phải ở đó, thằng nhóc đó tuy rằng làm người ta chán ghét, nhưng mà hình như có chút tài năng!” Tiếu Trì nói.
Tiếu phu nhân nghi hoặc hỏi: “Có chút tài năng? Học vấn của hắn rất cao sao?”
Tiếu Trì vẫy vẫy tay: “Không phải cái này, không có học vấn gì, chỉ biết nói chuyện linh tinh, nói ra ông cũng không hiểu, ta phải đi tìm Bạch lão đầu nói chuyện.”
Tiếu phu nhân gật đầu: “Cũng được, giúp ta mang chút điểm tâm cho Vân Hi.”
“Được.”
……
Bạch gia.
“Tiếu lão nhân, có phải ông lớn tuổi lẩm cẩm rồi không, đầu óc có vấn đề gì sao?” Bạch Sĩ Nguyên run run tay, nhìn Tiếu Trì, tức giận hỏi.
Tiếu Trì tức muốn hộc máu nhìn Bạch Sĩ Nguyên: “Vậy ông nói phải làm sao bây giờ?”
“Ta cũng không biết làm sao bây giờ, nhưng hiện tại có một tên điên nói, nếu Vân Hi muốn sống thì phải ngủ cùng hắn, ông cũng có thể tin? Ông ngay cả lời nói của loại người điên này cũng nghe?” Bạch Sĩ Nguyên tức giận nói.
“Ta còn không phải là không có biện pháp gì sao, tên điên kia nói, Vân Hi không thể gần gũi nữ nhân, Vân Hi cũng đành chấp nhận hắn không thể gần gũi nữ nhân, ông cho là ta bằng lòng sao!” Tiếu Trì kìm nén lửa giận, hạ thấp giọng.
“Sao ông biết hắn đang nói thật, Vân Hi cũng không có biểu lộ thái độ gì.” Bạch Sĩ Nguyên nghiến răng nghiến lợi nói.
Tiếu Trì nhíu mày nhìn Bạch Sĩ Nguyên: “Nhiều năm như vậy rồi, ông đã thấy Vân Hi đến gần ai đó bao giờ chưa?”
Bạch Sĩ Nguyên: “…… Chuyện này để nói sau, dù sao hiện tại Vân Hi mới có mười chín tuổi, vẫn còn rất sớm, để quan sát thêm một thời gian nữa đi, việc này còn phải xem ý định của Vân Hi nữa. Vậy ông thấy Vân Hi có tình ý gì với tên lừa đảo kia không?”
Tiếu Trì cau mày: “Vân Hi đối xử với thằng nhóc kia hình như không quá giống bình thường.”
Lúc ngồi xe buýt đi cổ mộ, thằng nhóc thối Diệp Phàm dùng ngọc bội đổi vị trí với hắn, muốn ngồi cạnh Vân Hi, Vân Hi cũng không có cự tuyệt.
“Không giống? Ông chỉ là nhìn lầm thôi đi, Vân Hi rất khó gần gũi.” Bạch Sĩ Nguyên nói.
Tiếu Trì gật đầu: “Bởi vì như vậy ta mới lo lắng chứ!”
……
Bạch Sĩ Nguyên mở cửa ra, nhìn thấy Bạch Vân Hi đang sửa soạn dược liệu.
“Đang làm gì vậy? Muốn tặng người khác nhiều dược liệu vậy sao?” Bạch Sĩ Nguyên có hơi kinh ngạc hỏi.
Bạch Vân Hi gật đầu: “Đúng vậy!”
Bạch Sĩ Nguyên nhìn linh chi còn tươi mới, linh chi nhiều năm tuổi, hà thủ ô trưởng thành trên bàn, trong mắt hiện lên vài phần nghi hoặc.
*Hà thủ ô là loại dây leo nhỏ, sống khá lâu và thường được gọi bằng nhiều cái tên khác như dạ hợp, giao đằng. Hà thủ ô có khá nhiều tác dụng và được sử dụng rộng rãi ở các quốc gia châu Á, đặc biệt là Việt Nam và Trung Quốc. Ngoài việc giúp tóc đen, ít bạc, hà thủ ô còn giúp nhuận tràng, bổ máu, an thần, dưỡng can…
Bạch Sĩ Nguyên nhìn Bạch Vân Hi: “Không phải là con muốn tặng cho thằng nhóc thối Diệp Phàm kia chứ?”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Con nợ hắn một ân tình, cần thiết phải trả lại.”
“Vậy cũng không cần phải đưa hậu tạ lớn thế này! Lấy hai thùng táo cho hắn là được rồi!” Bạch Sĩ Nguyên hung tợn nói.
Bạch Vân Hi trầm mặc một chút: “Chỉ táo thôi thì không đủ trọng lượng.”
Bạch Sĩ Nguyên nổi giận đùng đùng mắng: “Đưa cho thằng nhóc thối kia thì cần trọng lượng làm gì chứ?”
……
Thương Thành, Võ gia.
Võ Tư Hàm ôm một thùng lớn trở về, Đường Ninh nhìn Võ Tư Hàm: “Trong thùng này là thứ gì vậy?”
Võ Tư Hàm lắc đầu: “Em cũng không biết, là gửi cho Diệp Phàm.”
Đường Ninh không khỏi ngạc nhiên: “Gửi Diệp Phàm? Ai lại gửi đồ cho Diệp Phàm?”
Võ Hào Cường nhảy ra: “Đồ cho tiểu thúc, vậy nhất định là thứ tốt.”
“Tuy rằng không có ký tên, nhưng đồ là từ Kinh đô gửi về đây.” Võ Tư Hàm nói.
Đường Ninh nghĩ nghĩ: “Có phải nên mở ra xem một chút không? Nếu là đồ dễ biến chất thì cũng nên cho vào tủ lạnh bảo quản cho hắn.”
Võ Tư Hàm gật đầu: “Cũng được.”
Võ Tư Hàm vừa mở thùng ra, tức khắc bị đồ trong thùng làm cho sững sờ.
“Cư nhiên là……” Trong thùng có nhân sâm, linh chi, đông trùng hạ thảo hơn trăm năm, đều là thứ tốt.
*Đông trùng hạ thảo là một dạng ký sinh giữa một loài nấm túi có tên khoa học là Ophiocordyceps sinensis thuộc nhóm nấm Ascomycetes với sâu non (ấu trùng) của một loài côn trùng thuộc chi Thitarodes. Phần dược tính của thuốc đã được chứng minh là do các chất chiết xuất từ nấm Ophiocordyceps sinensis.
“Mấy thứ này tính ra có thể lên tới hơn một ngàn vạn, dù có tiền cũng chưa chắc đã có thể mua, Diệp Phàm kết bạn được với vị quý nhân nào vậy?” Đường Ninh khó hiểu hỏi.
“Em cũng không biết, chờ hắn trở về rồi đưa đồ cho hắn đi.” Võ Tư Hàm nói.
Võ Tư Hàm vốn dĩ không tin ma quỷ, thần linh, nhưng Võ Hào Cường được Diệp Phàm cứu về một cách khó hiểu, con chó trước đó cũng bị đẩy văng đi một cách khó hiểu, đã khiến quan niệm về thế giới của Võ Tư Hàm rung chuyển mạnh.
Đường Ninh gật đầu: “Được.”
……
Diệp Phàm du ngoạn trong núi, không có người của đội khảo cổ kéo chân, tốc độ nhanh hơn nhiều.
Diệp Phàm dạo qua một vòng trong núi, quả nhiên tìm được vài cọng thảo dược linh thiêng có ích.
Khi màn đêm buông xuống, Diệp Phàm vừa vặn tới nơi nhân viên đội khảo cổ đóng trại lúc trước.
Người của đội khảo cổ rời đi vội vàng, lều trại gì cũng chưa thu dọn, Diệp Phàm dứt khoát nghỉ ngơi lại trong lều trại.
Vào đêm, Diệp Phàm đốt lửa nướng rắn ăn.
“Ngươi đúng là quá ngông cuồng! Hôm qua cướp chuyện tốt của ta, hôm nay lại tới nữa!” Cương thi mặc y phục cung đình xuất hiện trong tầm mắt Diệp Phàm, trên mặt cương thi bị đốm xác chết che kín, thoạt nhìn cực kỳ khủng khiếp.
Diệp Phàm nhìn cương thi mặc y phục cung đình một cái: “Ta thấy phong thủy nơi này không tồi, dự định tu luyện ở đây một đoạn thời gian, chúng ta nước sông không phạm nước giếng là được rồi phải không?”
“Nước sông không phạm nước giếng, ngươi cướp chuyện tốt của ta, chạy đến trước mặt ta gây rối, cư nhiên còn nói với ta nước sông không phạm nước giếng?”
Một làn khói đen kết thành hình bộ xương, bắn tới trước mặt Diệp Phàm. Quỷ khí kết thành bộ xương khô tràn ngập mùi máu tươi, sự thù hận, lòng tham.
Khóe miệng Diệp Phàm nhẹ nhàng cong lên, không tránh không né. Bộ xương khô vừa đụng phải Diệp Phàm, lập tức tan thành tro bụi.
Nữ tử mặc y phục cung đình thét thảm một tiếng, Diệp Phàm cười nhẹ: “Đúng là ngu ngốc, cư nhiên dùng linh hồn tấn công ta!”
Hắn là người mang thần hồn chín màu, nghe nói loại linh hồn này chỉ có thần thánh mới có thể sở hữu. Tấn công linh hồn bình thường đối với hắn mà nói không có một chút tác dụng nào.
Nữ tử mặc y phục cung đình hung hăng trừng mắt nhìn Diệp Phàm một cái, xoay người liền chạy. Diệp Phàm nhìn nữ tử mặc y phục cung đình rời đi, cũng không có đuổi theo.
Đối phương có mười tám phò mã bảo vệ, nếu hắn đuổi theo sẽ dễ dàng bị người khác bắt nạt. Bất quá, linh hồn vị công chúa đại nhân kia bị thương, phỏng chừng phải tĩnh dưỡng vài chục năm mới có thể khôi phục, tạm thời sẽ không rảnh tìm hắn gây rắc rối.
Diệp Phàm nhìn về phía cổ mộ, trong mắt hơi nóng lên. Diệp Phàm lờ mờ cảm nhận được bên trong cổ mộ có vật hắn cần, bất quá, hiện tại Diệp Phàm còn chưa muốn xuống mạo hiểm.
………