Chương 29: Phí Chữa Trị Năm Mươi Triệu

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 29: Phí Chữa Trị Năm Mươi Triệu

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thang Vĩnh Kim đang nằm trong phòng truyền dịch.
Bên trong có mấy danh y đang thảo luận, Võ Tư Hàm nhìn thấy người trong phòng thì không khỏi kinh ngạc.
Người đang nằm trên giường bệnh chính là ông trùm bất động sản Thang Vĩnh Kim. Gần đây, Thang Vĩnh Kim đang triển khai một dự án lớn ở Thương Thành, các đại gia tộc ở Thương Thành đều muốn tìm cơ hội hợp tác.
Võ Tư Hàm không ngờ lại có thể nhìn thấy Thang Vĩnh Kim ở đây. Gần đây, Diệp gia và Liêu gia liên hôn, Võ gia bị cô lập, việc làm ăn cũng gặp phải một số vấn đề. Nếu có thể được Thang Vĩnh Kim nâng đỡ thì còn gì bằng.
“Các vị đại sư, đã có kết quả chưa?” Chu Cẩn Chi lại gần hỏi mấy bác sĩ đang đứng đó.
“Vẫn chưa có, phải xem báo cáo kiểm nghiệm trước đã.” Một bác sĩ cầm đầu nói.
Chu Cẩn Chi cười cười: “Vậy không bằng các vị đại sư ra ngoài thương lượng phương án giải quyết trước.”
Bởi vì phương pháp chữa trị của Diệp Phàm có chút kỳ lạ, nên Chu Cẩn Chi không muốn nhiều người nhìn thấy.
“Cũng được.” Mấy bác sĩ nhìn nhau, lần lượt đi ra ngoài.
“Ngươi có mang phù phòng bệnh không?” Chu Cẩn Chi xoay người nhìn Diệp Phàm nghiêm túc hỏi.
“Làm sao huynh biết phù phòng bệnh?” Diệp Phàm hơi kinh ngạc nhìn Chu Cẩn Chi.
“Tiếu Trì nói cho ta.” Sau khi chuyến đi cổ mộ kết thúc, Tiếu Trì liền bắt đầu hỏi han về chuyện của Diệp Phàm, còn nhắc tới phù phòng bệnh. Tuy nhiên, cho dù Tiếu Trì không nói đến phù phòng bệnh của Diệp Phàm, Chu Cẩn Chi sớm muộn gì cũng biết.
Võ Tư Hàm nhíu mày, trong lòng có chút khác thường. Lúc trước Diệp Phàm bày quán, Võ Tư Hàm chỉ cảm thấy Diệp Phàm đang lừa tiền, không ngờ ngay cả Chu lão cũng để mắt đến phù của Diệp Phàm.
Sau khi Võ Hào Cường được cứu về từ tay bọn bắt cóc từng nói qua, nếu không phải hắn ném phù bình an vào thùng rác thì Tiểu Cường đã không xảy ra chuyện. Lúc ấy, Võ Tư Hàm chỉ cảm thấy nhi tử trúng độc quá sâu, nhưng cũng lờ mờ có chút nghi ngờ. Giờ phút này, trong lòng Võ Tư Hàm đã hối hận.
Diệp Phàm lắc đầu: “Đã không còn, ta bán hết mười triệu một tấm cho một tên thần côn rồi!”
Chu Cẩn Chi: “……” Trương chân nhân của Long Hổ Sơn mới không phải thần côn! “Sao ngươi có thể dễ dàng bán đi như vậy?”
“Không có cách nào khác! Không có nhiều người biết nhìn nhận giá trị, không có ai mua của ta.” Diệp Phàm buồn rầu nói.
Võ Tư Hàm: “……” Hắn chính là người không biết nhìn nhận giá trị kia sao?
“Không có phù phòng bệnh vậy làm sao chữa trị?” Chu Cẩn Chi lo lắng hỏi.
Diệp Phàm vén mí mắt Thang Vĩnh Kim lên nhìn: “Lão già này trúng độc, phù phòng bệnh cũng không có tác dụng gì.”
“Trúng độc? Tại sao lại trúng độc?” Chu Cẩn Chi mặt đầy vẻ nghiêm trọng.
Diệp Phàm cười cười: “Ta làm sao biết được, cũng đâu phải ta hạ độc ông ta. Ông ta trúng độc mãn tính, chắc hẳn đã được một thời gian rồi, không may là hiện tại vừa vặn phát tác.”
“Vậy có thể chữa trị không?” Chu Cẩn Chi hỏi.
Diệp Phàm không trực tiếp trả lời: “Chỉ cần ta làm ông ta tỉnh lại, huynh sẽ trả ta mười triệu chứ?”
Chu Cẩn Chi gật đầu: “Đúng!”
“Vậy thì đơn giản rồi.” Diệp Phàm rạch một lỗ nhỏ trên ngón tay Thang Vĩnh Kim, sau đó đỡ Thang Vĩnh Kim ngồi dậy, ấn mấy cái trên huyệt vị.
Chân khí của Diệp Phàm vận hành một vòng trong thân thể Thang Vĩnh Kim, máu đen từ lỗ nhỏ trên ngón tay chảy ra, mang theo mùi tanh tưởi nồng nặc.
Chu Cẩn Chi nhìn đầu ngón tay Thang Vĩnh Kim chảy ra máu đen, trong lòng suy nghĩ miên man.
“Ông ta rất nhanh sẽ tỉnh lại.” Diệp Phàm nói.
Chu Cẩn Chi nhìn Diệp Phàm: “Như vậy là được rồi sao?”
“Đã loại bỏ được một phần độc tố, hẳn là có thể tỉnh lại. Tuy nhiên, thời gian ông ta trúng độc rất dài, sau khi tỉnh lại thì không nên tiếp xúc với độc vật, cũng chỉ còn lại hai ba năm tuổi thọ.”
Chu Cẩn Chi sầm mặt: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
“Mau tìm người đưa ông ta đi đi! Không thể để ông ta xảy ra chuyện ở đây.”
Chu Cẩn Chi: “……”
“Nếu muốn chữa trị dứt điểm phải trả bao nhiêu tiền, ngươi nói giá!”
“Năm mươi triệu!” Diệp Phàm nói.
Chu Cẩn Chi nhìn Diệp Phàm, bất đắc dĩ thở dài, “Ngươi đúng là nhân lúc người gặp khó mà kiếm chác!”
Diệp Phàm bình tĩnh cười: “Chu lão đầu, huynh biết ta còn phải theo đuổi lão bà, lão bà ta lại thích kẻ có tiền, nếu ta không nỗ lực kiếm tiền, làm sao có thể theo đuổi được! Nếu không phải xem trên phần trước đó huynh đã giúp ta sắp xếp cơ hội tốt, ta đã đòi huynh một trăm triệu rồi!”
Chu Cẩn Chi: “Ngươi……”
“Năm mươi triệu, ta trả!” Lão nhân trên giường bệnh đột nhiên mở bừng mắt, trong đôi mắt lão tràn đầy ánh mắt sắc bén đầy khí thế.
Diệp Phàm xoay người nhìn lão nhân trên giường bệnh, tươi cười rạng rỡ: “Lão nhân, ông thật biết điều! So với tên gian thương bán ngọc khí này dễ trao đổi hơn nhiều.”
Võ Tư Hàm: “……”
Thang Vĩnh Kim cố nặn ra một nụ cười: “Phải vậy không?”
Diệp Phàm không ngừng gật đầu: “Đúng vậy! Đúng vậy!”
“Không biết ta trúng phải độc gì?” Thang Vĩnh Kim hỏi.
Diệp Phàm nghĩ nghĩ rồi nói: “Là Tử Thấm, trong đồ cổ được khai quật thường chứa loại độc tố này, có thể lây lan qua da. Nếu ông thích chơi đồ cổ thì rất dễ bị nhiễm độc.”
Thang Vĩnh Kim cười cười: “Thì ra là thế, làm phiền tiểu huynh đệ hỗ trợ điều chế thuốc giải.”
“Cái này sao! Ông xem có phải nên đưa một chút tiền đặt cọc trước không, như vậy ta mới dễ mua dược liệu chứ!” Diệp Phàm cười ngượng ngùng.
“Được, tiểu huynh đệ đưa thẻ cho ta.”
Diệp Phàm nhíu mày, quay đầu nhìn Võ Tư Hàm: “Biểu ca, ta không mang thẻ ngân hàng, huynh cho ta mượn thẻ dùng một chút.”
Võ Tư Hàm tức giận: “Thang tiên sinh là nhân vật lớn, chẳng lẽ còn thiếu ngươi mấy chục triệu sao?”
Diệp Phàm bất mãn nói: “Biểu ca, huynh cho ta mượn thẻ là được rồi……”
Thang Vĩnh Kim cười cười với Võ Tư Hàm: “Ngươi là tiểu tử Võ gia đi, biểu đệ ngươi hỏi mượn thẻ ngươi, ngươi cho hắn mượn đi.”
Võ Tư Hàm xấu hổ cười cười: “Được.”
Thang Vĩnh Kim cực kỳ sảng khoái chuyển năm mươi triệu vào thẻ của Võ Tư Hàm. Diệp Phàm hưng phấn nói: “Vị lão gia này, ông so với tên gian thương kia biết điều hơn nhiều, ông yên tâm đi, ta sẽ tận lực.”
Thang Vĩnh Kim nhìn Chu Cẩn Chi bên cạnh một cái, tốt tính cười cười: “Phải vậy không? Thì ra ta biết điều hơn so với Chu lão huynh.”
……….