Mê tín là điều không nên!

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Mê tín là điều không nên!

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trương Huyên nhìn đám người Vương Cảnh Thạch: “Các ngươi tới tìm Diệp Phàm?”
“Vương tổng cố ý tới tìm Diệp thiếu để hỗ trợ.” Chương Tư Lượng nói.
Trương Huyên chớp chớp mắt: “Vậy sao, có chuyện gì? Dù sao tên Diệp Phàm kia còn đang ngủ, ta nhàn rỗi không có việc gì làm, chi bằng nghe các ngươi nói một chút xem.”
Vương Cảnh Thạch thấy Trương Huyên có hứng thú, vội vàng tóm tắt lại sự việc.
Người Long Hổ Sơn rất khó mời. Sau khi Vương Cảnh Thạch gặp chuyện, hắn cũng muốn tìm người của Long Hổ Sơn hỗ trợ. Đáng tiếc, Vương Cảnh Thạch không quen biết người của Long Hổ Sơn, chỉ có thể đi tìm một tên thầy lang băm.
“Phanh xe không ăn, thường xuyên xảy ra sự cố, nhảy lầu. Nhìn dáng vẻ này xem ra các ngươi đã đào ra thứ gì không nên đào, làm cho sát khí tiết ra ngoài rồi. Diệp Phàm đã nói gì?”
“Diệp thiếu nói là Cùng Nguyên Đổi Vận Trận!” Vương Cảnh Thạch trong lòng vô cùng sốt ruột. Nếu không phải do tên Chu đại sư không có tài cán gì kia, có lẽ Diệp Phàm cũng không đến nỗi vội vàng chạy đi hẹn hò như vậy. Cho dù Diệp Phàm muốn đi hẹn hò, hẳn là cũng sẽ chỉ dẫn thêm một chút.
“Trương thiên sư cũng biết Cùng Nguyên Đổi Vận Trận sao?” Chương Tư Lượng hỏi.
Trương Huyên gật đầu: “Biết. Cùng Nguyên Đổi Vận Trận dùng cho song sinh tử mượn vận, là một loại trận pháp vô cùng tà ác. Song sinh tử bị mượn vận chỉ sợ là cửa nát nhà tan, đoạn tử tuyệt tôn. Song sinh tử mượn vận sẽ thuận buồm xuôi gió một thời gian, bất quá cuối cùng cũng không thoát khỏi số phận bị phản phệ. Cùng Nguyên Đổi Vận Trận có thể vận hành khoảng ba mươi năm, ba mươi năm sau sẽ gặp phải báo ứng.”
Trong lòng Vương Cảnh Thạch giật mình, thầm nghĩ: Quả nhiên là người có nghề! Trương Huyên không hổ là từ Long Hổ Sơn đi ra, danh sư xuất đệ tử giỏi, kiến thức rộng rãi, không giống cái tên vô dụng kia, chỉ biết la lối trách Diệp Phàm nói linh tinh.
“Các ngươi đã tiến hành điều tra chưa?”
Vương Cảnh Thạch gật đầu: “Đã điều tra qua.” Diệp Phàm vừa đi, hắn liền bắt đầu điều tra.
“Miếng đất kia vốn thuộc về một người tên Du Văn. Du Văn có một đệ đệ là Du Võ. Hai người đều kinh doanh điêu khắc đá. Đệ đệ là người rộng rãi hào phóng, quan hệ xã giao tốt hơn ca ca nhiều, khách hàng đến cũng đông. Dần dần, khách của ca ca đều bị đệ đệ đoạt mất không ít.”
“Sau đó đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Du Võ chết trong tai nạn xe cộ. Du Văn nhanh chóng trở nên phát đạt. Vợ và con của Du Võ lại quá khốn khổ, nợ nần chồng chất, cuối cùng không hiểu sao lại uống thuốc độc tự vẫn.”
“Công việc kinh doanh của Du Văn càng làm càng lớn, nhưng mấy năm trước đã xảy ra vấn đề, thua sạch như núi đổ, trong một đêm công ty bị niêm phong, chủ nợ tìm tới cửa……” Miếng đất của Du Văn kia hắn vốn dĩ cũng không bắt được, bất quá Du Văn xảy ra chuyện, tài sản bị sung công, hắn dùng chút thủ đoạn liền mua được.
“Du Văn đã chết, hình như vừa vặn đã ba mươi năm.”
Trương Huyên cười cười: “Đây là thiện ác cuối cùng cũng có báo ứng. Du Võ gặp tai nạn xe cộ hẳn là đã có sự nhúng tay của người khác. Du Văn hưởng ba mươi năm phú quý cuối cùng cũng đến lúc phải trả lại.”
Vương Cảnh Thạch ngượng ngùng hỏi: “Cái đó, Du Võ muốn trả thù chẳng phải nên đi tìm Du Văn sao! Hắn làm càn như vậy sao được?”
“Ai bảo ngươi mua miếng đất kia. Oán khí của Du Võ bị đè nén ba mươi năm, chỉ sợ đã là lệ quỷ. Nếu như ngươi bị người khác tính kế như vậy, e rằng cũng muốn giết người thôi.” Trương Huyên nói.
Vương Cảnh Thạch: “……”
“Trương đại sư, ngươi có biện pháp đối phó với con quỷ kia không?” Vương Cảnh Thạch hỏi.
Trương Huyên xấu hổ cười cười: “Đổi Vận Trận có thể dưỡng ra được quỷ có oán khí dày đặc. Một năm ở trong đó có thể tính bằng mười năm bình thường. Con quỷ kia chắc phải là lệ quỷ 300 năm tuổi, với ta mà nói hơi quá sức.”
“Ngươi vẫn nên luyện tập thêm vài năm nữa đi, nơi đó không phải chỉ có một con quỷ đâu.” Diệp Phàm từ trên lầu bước xuống.
Chương Tư Lượng nhìn thấy Diệp Phàm, lập tức vui mừng, “Diệp thiếu, ngươi tỉnh rồi!”
Diệp Phàm mặc một thân áo ngủ Mickey, đứng một cách tùy tiện trên lầu.
Chương Tư Lượng thầm nghĩ: Không biết có phải do ảo giác của hắn hay không, hắn bỗng nhiên phát hiện, cho dù đang mặc áo ngủ cũng không che giấu được phong thái cao nhân của Diệp thiếu.
Diệp Phàm gãi gãi mái tóc rối bù: “Tỉnh, nhưng đầu ta đau quá!”
“Diệp thiếu, ngươi làm sao vậy? Sao có thể ngủ lâu như vậy?” Trương Huyên hỏi.
Diệp Phàm gãi gãi đầu: “Ngày hôm qua ông già đáng ghét rót rượu cho ta, ta uống có hơi nhiều.”
“Ai dám rót rượu cho ngươi?”
“Là ông ngoại, tuy rằng ông ấy tay yếu chân mềm, nhưng ta cũng không thể không nể mặt!” Diệp Phàm lắc đầu than thở.
“Là Tiếu giáo sư sao, đó đương nhiên phải nể mặt một chút.” Trương Huyên nói.
Vương Cảnh Thạch cau mày thầm nghĩ: Xem bộ dáng Diệp Phàm dường như thực sự rất thân thiết với Bạch Vân Hi a!
“Hôm qua sau khi ta uống say hình như ăn thứ gì đó rất ngon.” Diệp Phàm nghiêng đầu, chớp chớp mắt, lờ mờ có chút hoang mang.
“Có phải ngươi ăn đậu hủ không?” Trương Huyên hỏi.
“Đậu hủ, không phải đâu, ta đã từng ăn đậu hủ, hương vị cũng chỉ như vậy thôi, quá bình thường.” Diệp Phàm lắc đầu.
Trương Huyên: “……” Đâu phải đậu hủ đó! Cái đồ ngốc Diệp Phàm này!
……
Diệp Phàm quay đầu nhìn Chương Tư Lượng: “Chiếc xe ‘bốn mắt’ của ngươi hình như bị ta để ở ven đường. Hôm qua chắc là Vân Hi đưa ta trở về, hôm nào ta đi lấy xe cho ngươi.”
Chương Tư Lượng xấu hổ cười cười: “Diệp thiếu, xe đó vi phạm luật, bị cảnh sát kéo về rồi. Hôm nào ta đến đồn cảnh sát lấy là được.”
“Vi phạm luật? Ta có vi phạm luật sao?” Diệp Phàm hỏi.
Chương Tư Lượng gật đầu: “Có a!”
Diệp Phàm xấu hổ cười cười: “Cái đó, thật ngại quá, bất quá việc này cũng không thể trách ta, luật giao thông thật sự quá nhiều.”
Chương Tư Lượng gật đầu: “Đúng vậy! Đúng vậy! Hiện tại luật giao thông thật sự quá rườm rà.”
“Chờ khi nào có thể bay ta liền không cần lái xe.” Diệp Phàm nói.
Trương Huyên: “Ngươi còn có thể bay……”
Diệp Phàm nhìn Trương Huyên một cái: “Bây giờ còn chưa được, chờ ta biến thành cao nhân đắc đạo là được.”
Trương Huyên: “……”
……
“Diệp thiếu, không phải chỉ có một con quỷ là có ý gì?” Vương Cảnh Thạch nhịn không được kéo chủ đề bị lạc hướng trở lại.
“Đổi Vận Trận kia không phải chỉ chôn thi thể Du Võ, còn chôn cả những người khác nữa, hẳn là vợ và con trai Du Võ.” Diệp Phàm nói.
Vương Cảnh Thạch nhìn Diệp Phàm thầm nghĩ: Cao nhân chính là cao nhân a! Tùy tiện dạo qua một vòng liền có thể biết trước được mọi chuyện, không giống cái tên vô dụng mà hắn mời về kia, nói đến nói đi cũng chỉ là muốn lừa hắn mua pháp khí!
Trương Huyên trừng lớn mắt: “Người một nhà đều ở đó sao?”
Diệp Phàm gật đầu: “Không sai, Đổi Vận Trận cũng có ảnh hưởng tới số phận thê nhi người nọ. Nếu ta đoán không sai, có khả năng vợ và con trai tên kia đều không chết một cách bình thường. Hơn nữa tên kia đã hòa làm một thể cùng Đổi Vận Trận, nói cách khác, hắn có thể mượn sức mạnh từ Đổi Vận Trận.”
Trương Huyên cau mày: “Nếu thật sự như vậy liền khó mà giải quyết được! Ta khẳng định không đối phó được.”
“Ngươi còn trẻ, có thể từ từ tới, rèn luyện nhiều thêm mấy năm.” Diệp Phàm ông cụ non khuyên nhủ.
Trương Huyên: “……” Tiểu tử Diệp Phàm này rõ ràng nhỏ hơn hắn, vậy mà còn chê hắn nhỏ tuổi.
“Diệp thiếu, nếu là ngươi ra tay thì sao?” Chương Tư Lượng hỏi.
Diệp Phàm lắc đầu: “Ta không muốn ra tay!”
Chương Tư Lượng khó hiểu nhìn Diệp Phàm: “Vì sao?”
Diệp Phàm nhún vai: “Con quỷ kia sống đâu có dễ dàng gì, bị người ta hại chết, còn bị người ta dùng Đổi Vận Trận phong ấn lại.”
Vương Cảnh Thạch nghe vậy, lập tức có cảm giác muốn hộc máu. Con quỷ kia sống không dễ dàng, hắn thì dễ dàng sao? Vì chuyện cao ốc mà cả tinh thần lẫn thể xác hắn đều mệt mỏi. Tên Du Văn mất hết nhân tính, tính kế đệ đệ mình thì đã đành, còn để lại tai họa lớn như vậy!
“Diệp thiếu, ta sống cũng không dễ dàng gì!” Vương Cảnh Thạch mặt mày ủ rũ than thở.
Diệp Phàm nhìn Vương Cảnh Thạch: “Không nhìn ra.”
Vương Cảnh Thạch: “…… Diệp thiếu, vì việc này ta đã gầy mười cân.”
“Phải vậy không? Ngươi quá béo, gầy một chút có lợi cho ngươi.” Diệp Phàm nói.
Vương Cảnh Thạch: “……”
“Con quỷ đó e rằng đã thành ác quỷ rồi. Hắn muốn đẩy cậu bé nhà người ta xuống lầu. Diệp thiếu, ngươi không thương hại ta thì thôi, chẳng lẽ không thể suy nghĩ cho những chủ đầu tư khác sao?” Vương Cảnh Thạch than khóc thảm thương nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm lắc đầu: “Tiểu quỷ đó rất có thể là con trai của Du Võ. Hắn chỉ là muốn cùng cậu bé chơi trò chơi, muốn giáo huấn người anh sinh đôi kia một chút thôi, không nghĩ tới sẽ gây hại đến tính mạng người khác. Ngươi cũng biết đấy, nhảy lầu là một loại trò chơi rất phổ biến trong giới quỷ hiện đại.”
Vương Cảnh Thạch: “……” Trò chơi, trò chơi này không phải để người bình thường chơi a!
……
Một chiếc ô tô dừng ở cửa, một nữ cảnh sát vội vã đẩy cửa ra đi đến.
Diệp Phàm nhìn Trần Khả Lam: “Sao cô lại đến đây, ta đã nói với cô, ta có người mình thích, sẽ không thích cô.”
Trần Khả Lam nghiến răng nghiến lợi nhìn Diệp Phàm: “Yên tâm, tôi không thèm để ý đến anh.”
Diệp Phàm nhún vai: “Vậy là tốt rồi, cô có chuyện gì?”
“Cậu bé hôm qua nói khi cậu bé nhảy xuống có một trận gió kỳ lạ thổi tới, là anh làm sao?” Trần Khả Lam nhìn chằm chằm Diệp Phàm hỏi.
Trần Khả Lam xuất thân trong gia đình cảnh sát, phụ thân nàng từng gặp qua những vụ án không thể tưởng tượng nổi, cho nên Trần Khả Lam cũng có chút tin tưởng trên đời này có một ít thế lực siêu nhiên.
“Không có a, lúc ấy vừa vặn có trận gió thổi tới, cậu bé kia khá may mắn.”
“Cậu bé kia sau khi được cứu vẫn luôn nói có quỷ!”
Diệp Phàm vô tội chớp chớp mắt: “Cô đi tìm giáo viên của cậu bé, để giáo viên hắn nói với hắn, nếu tiếp tục nói linh tinh, bài tập phải chép gấp mười lần trở lên. Giờ trẻ con sợ nhất là giáo viên.”
Trần Khả Lam: “……”
“Đừng có nói qua loa với tôi, tôi nghe thấy anh nói với người ta, thể chất của Bạch Vân Hi đặc thù, dễ dàng hấp dẫn quỷ quái, trừ phi là cậu ta ngủ với anh, nếu không cậu ta sẽ bị quỷ quái quấy phá không ngừng!”
Vương Cảnh Thạch nghe được Trần Khả Lam nói, không kìm được mà trừng lớn mắt. Diệp Phàm vậy mà cái gì cũng dám nói! Nói xong những lời như vậy vậy mà vẫn có thể bình an vô sự ở lại kinh đô!
Diệp Phàm bĩu môi không vui: “Cái này là ai nói linh tinh? Ta cùng Vân Hi là đôi bên tình nguyện, ta chưa từng dùng quỷ để uy hiếp hắn……”
“Anh…… thật sự biết bắt quỷ sao?” Trần Khả Lam hỏi.
Diệp Phàm nói một cách đầy chính nghĩa: “Là người sinh ra ở thời đại mới, ta yêu đời yêu cuộc sống hiện tại, say mê khoa học, chống lại tư tưởng mê tín phong kiến, kiên định tin rằng trên thế giới này không có quỷ! Đại tiểu thư, ta thấy cô nhìn qua cũng là người tri thức, làm sao có thể mê tín như vậy, cô suốt ngày thần thần quỷ quỷ thật không tốt!”
Trương Huyên: “……”
Trần Khả Lam tức giận chỉ vào Diệp Phàm: “Diệp Phàm, anh giỏi, anh giỏi, anh giỏi lắm!”
Diệp Phàm gật đầu: “Ta rất tốt.”
Trần Khả Lam buồn bực đi ra ngoài, ngang nhiên lái xe bỏ đi!