Chương 61: Thiên tài bỏ học

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 61: Thiên tài bỏ học

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bạch Vân Hi đưa cho Diệp Phàm một tờ giấy. "Đây là giấy phép dự thính ở Đại học Nhân Xuyên. Sau khi ngươi đến đó, hãy lấy thân phận học viên của ông ngoại ta để ở gần ông ấy. Phía Long Tổ cũng đã sắp xếp bốn người ở cạnh ông ngoại, họ cũng đều là học viên, ngươi đừng gây sự với họ."
Diệp Phàm gật đầu. "Ta biết rồi. Chờ ta giải quyết xong mọi chuyện này, chúng ta hôn nhau một cái nhé?"
Bạch Vân Hi nhìn đôi mắt đen láy lấp lánh của Diệp Phàm, rồi quay mặt đi. "Chờ ngươi giải quyết mọi chuyện xong xuôi rồi hẵng nói!"
"Nếu ngươi không muốn hôn, vậy chúng ta ngủ chung đi." Diệp Phàm rướn người đến trước mặt Bạch Vân Hi.
Bạch Vân Hi hít sâu một hơi. "Ngươi biết 'ngủ' là có ý gì không?"
Diệp Phàm gật đầu. "Chính là đắp chăn, tâm sự."
Bạch Vân Hi: "..."
"Trời đổ mưa to, hôm nay ta ở lại đây, không về được không? Nếu trở về ta sẽ biến thành gà rớt nước sôi mất." Diệp Phàm đáng yêu hỏi.
Bạch Vân Hi tức giận nhìn Diệp Phàm. "Được, ngươi đi ngủ ở phòng khách đi."
Diệp Phàm tiếc nuối nhìn Bạch Vân Hi. "Chỉ có một mình ngươi ở, mua chung cư lớn như vậy làm gì? Thế mà lại có đến ba phòng khách, ngươi như vậy thật không nên. Rất nhiều người ngay cả phòng cũng không có để ở, một mình ngươi lại có nhiều phòng như vậy, để không cũng chẳng ai dùng."
Bạch Vân Hi chống eo, cười khẩy một tiếng. "Ta có tiền, thích làm gì thì làm!"
Diệp Phàm: "..."
...
Đại học Nhân Xuyên.
Diệp Phàm tùy tiện mở cửa bước vào văn phòng.
"Tiếu giáo sư!" Diệp Phàm đứng trước mặt Tiếu Trì gọi.
Tiếu Trì gật đầu, đưa cho Diệp Phàm mấy quyển sách rồi lại tự mình làm việc.
"Tiếu giáo sư, đây là ai vậy?" Sử giáo sư đầy tò mò hỏi.
"Là học viên ta mới nhận." Tiếu Trì lạnh nhạt đáp.
"A, lão Tiếu, ông lại nhận học viên sao? Không phải ông đã nói sẽ không nhận thêm nữa sao?" Sử giáo sư nghi hoặc nhìn Tiếu Trì.
Tiếu Trì liếc nhìn Diệp Phàm một cái, miễn cưỡng nói. "Do nhân duyên trùng hợp, nên nhận thêm một người."
"Vậy ư? Có thể khiến Tiếu lão sư phải phá lệ, vị đồng học này hẳn là tài hoa hơn người, tư chất xuất chúng!" Sử giáo sư đánh giá Diệp Phàm từ trên xuống dưới một lượt.
Diệp Phàm gật đầu, nghiêm túc trả lời. "Đúng vậy, đúng vậy, ta thông minh tuyệt đỉnh, có trí nhớ siêu phàm, là thiên tài ngàn năm khó gặp."
Sử giáo sư ngay lập tức bật cười. "Tiểu đồng học, ta hình như chưa từng gặp ngươi! Ngươi tốt nghiệp từ học viện nào vậy?"
"Ta ư? Ta không tốt nghiệp! Ta bỏ học!"
"Bỏ học?" Sử giáo sư ngay lập tức kinh ngạc.
Tiếu Trì sầm mặt, hận không thể chạy đến bịt miệng Diệp Phàm.
"Mấy tên ngu xuẩn trong học viện đó không dạy được ta, ta liền bỏ học!" Diệp Phàm giải thích đầy vẻ hợp lý.
Tiếu Trì: "..." Tên Diệp Phàm ngu ngốc này!
Sử giáo sư chớp mắt nhìn Tiếu Trì. "Tiếu giáo sư, học viên ông mới nhận này rất thú vị!"
"Được rồi, đừng nói linh tinh nữa, xem sách của ngươi đi." Tiếu Trì tức giận nhắc nhở.
Diệp Phàm buồn bã ôm một chồng sách, đi đến một bên đọc.
...
Tiếu Trì vừa đi vệ sinh, Sử giáo sư đang ngồi đối diện liền kéo Diệp Phàm lại.
"Tiểu đồng học, giọng của ngươi có chút quen tai, ta nhớ ra rồi, ngươi có phải cháu rể của Tiếu giáo sư không?"
Diệp Phàm phấn chấn. "Ngươi biết ta sao? Không sai, chính là ta."
"Ngươi đã là cháu rể Tiếu giáo sư, vì sao còn gọi là Tiếu giáo sư chứ, như vậy quá xa lạ?" Giáo sư Sử nhướn mày hỏi.
Diệp Phàm thở dài, bất đắc dĩ giải thích. "Hết cách rồi! Ông ấy không cho ta gọi là ngoại gia gia, cũng không cho ta gọi là Tiếu lão nhân, ông ấy thật quá phiền phức!"
Sử giáo sư phấn khích nhìn Diệp Phàm, giống như tìm được tri kỷ. "Tiếu lão sư khá cổ hủ, quy tắc cũng nhiều, có chút khó mà ở chung được!"
Diệp Phàm gật đầu. "Đúng vậy! Đúng vậy! Chính xác!"
"Tiểu huynh đệ, ngươi quen Tiếu lão sư bằng cách nào?"
"Ta theo đuổi cháu ngoại của ông ấy, sau đó liền quen biết!"
"Tiểu huynh đệ, gần đây hình như tinh thần của Tiếu lão sư không tệ, trông cũng trẻ ra vài tuổi. Ta thấy có phải nhờ công dụng của thập toàn đại bổ hoàn ngươi đưa không?" Sử giáo sư hỏi.
Diệp Phàm đắc ý mỉm cười. "Đúng vậy! Ban đầu ta đưa cho ông ấy, ông ấy còn không cần. Thuốc tốt như vậy, người bình thường ta còn không cho đâu."
"Tiểu huynh đệ, người ngươi theo đuổi kia là Bạch tam thiếu sao?" Sử giáo sư kiềm chế sự phấn khích trong lòng, giữ vẻ mặt bình tĩnh hỏi.
Diệp Phàm gật đầu. "Đúng vậy!"
Nghe được Diệp Phàm khẳng định, trong lòng Sử giáo sư vô cùng phấn khích!
"Ngươi theo đuổi Bạch tam thiếu, Bạch tam thiếu có phản ứng gì không?" Sử giáo sư tiếp tục tò mò hỏi.
Diệp Phàm buồn bực gật đầu. "Có, hắn đẩy ta tới làm học viên cho lão nhân thối đó, đúng là phiền phức chết đi được."
"Bạch tam thiếu không tìm người đánh ngươi sao?" Sử giáo sư nghi hoặc hỏi.
"Vì sao các ngươi đều hỏi như vậy, Vân Hi vì sao phải đánh ta?" Diệp Phàm đầy vẻ khó hiểu nhìn Sử giáo sư.
Sử giáo sư: "..." Đương nhiên là bởi vì ngươi đáng bị đánh.
...
Tiếu Trì vừa đi vệ sinh trở về, không khí trong văn phòng lập tức thay đổi hẳn.
"Lão Tiếu à, ta đã nói mà, ông làm sao lại nhận đệ tử, hóa ra là cháu rể tương lai của ông! Cái này thì đúng rồi, nước phù sa không chảy ruộng ngoài, một thân bản lĩnh của ông truyền cho người khác ít nhiều cũng có chút tiếc nuối, truyền cho người trong nhà thì không còn gì phải tiếc nuối nữa rồi!" Sử giáo sư vỗ vai Tiếu Trì.
Tiếu Trì: "..." Hắn chỉ là ra ngoài đi vệ sinh một chuyến thôi mà, tên ngu ngốc Diệp Phàm cái gì cũng nói hết với người ta.
Tiếu Trì trừng mắt nhìn Diệp Phàm. "Ta không phải đã bảo ngươi không được nói bậy nói bạ sao?"
Diệp Phàm chớp mắt. "Ta không có nói bậy bạ gì đâu!"
Tiếu Trì: "..." Còn may hắn không có bệnh tim, nếu không một giây sau liền phát bệnh mà chết! Tuy nhiên, cho dù hắn không có bệnh tim nhưng cứ tiếp tục như vậy chỉ sợ không có cũng sẽ có. "Ngươi cùng Vân Hi còn chưa thành đôi đâu, ngươi đừng có nói linh tinh khắp nơi như vậy, làm hỏng thanh danh Vân Hi."
Diệp Phàm lắc đầu không đồng tình. "Ta đã tìm người xem qua rồi, ta cùng Vân Hi rất xứng đôi."
Tiếu Trì: "..." Ngươi bỏ ra bao nhiêu tiền mới để thầy bói người ta nói mê sảng để dỗ ngươi vui như vậy?
Diệp Phàm lấy một cây hồ lô đường từ trong ba lô hỏi. "Ông ăn không?"
Tiếu Trì gầm lên một tiếng. "Không ăn!" Tên ngu ngốc Diệp Phàm này, lớn ngần này rồi mà còn gặm hồ lô đường, không xem đây là chỗ nào sao? Đây là nơi làm việc, Diệp Phàm coi đây là chỗ nào chứ, quán trà sao?
Diệp Phàm: "Không ăn thì không ăn, ông to tiếng với ta như vậy làm gì?"
Tiếu Trì: "..."
"Tiếu lão sư, ông như vậy là không đúng rồi. Các ngươi sau này chính là người một nhà, ông hung hăng như vậy không tốt lắm đâu!" Sử giáo sư cười trên nỗi đau của người khác, nhẹ giọng khuyên nhủ.
Diệp Phàm quay đầu nhìn Sử giáo sư một cái, gật đầu lia lịa, đầy vẻ tán đồng nói. "Đúng vậy! Đúng vậy! Tiếu giáo sư, ông có một đồng nghiệp hiểu chuyện như vậy, sao lại không chịu học hỏi một chút chứ?"
Tiếu Trì: "..." Tên Diệp Phàm ngu ngốc này, không biết Sử giáo sư cùng hắn là đối thủ một mất một còn sao? Cái đồ phá hoại này lại đi hùa với đối thủ một mất một còn của hắn, còn trông mong hắn không phản đối chuyện của mình với Bạch Vân Hi.
Tiếu Trì chờ mấy giáo sư trong văn phòng rời khỏi, trong văn phòng chỉ còn lại ba giáo sư.
Theo lý mà nói, người mới như Diệp Phàm nên ở chung phòng với nghiên cứu sinh, nhưng Sử giáo sư rất thích Diệp Phàm. Diệp Phàm mới đến nửa ngày, ông ấy liền cho Diệp Phàm một cái bàn lớn ở trong góc để làm việc.
"Diệp đồng học, sau này ngươi ngồi ở đây làm việc là được." Sử giáo sư cười nói.
"Sử giáo sư, ông thật hiểu chuyện, so với ông ngoại ruột của ta thì hiểu chuyện hơn nhiều. Nếu không phải ông ấy là ông ngoại của Vân Hi, ta chẳng thèm để ý đến ông ấy." Diệp Phàm nói.
"Đó là đương nhiên, Tiếu lão sư cái gì cũng tốt, chỉ là quá cổ hủ."
Diệp Phàm gật đầu. "Đúng vậy! Tiếu lão nhân quá khó tính!"
Tiếu Trì nhìn hai người Sử giáo sư cùng Diệp Phàm ngưu tầm ngưu, mã tầm mã tụm lại lẩm bẩm to nhỏ, cảm thấy huyết áp cứ thế mà tăng vọt!
...
Mấy bộ đội đặc chủng giả làm học viên ngồi ở văn phòng nghiên cứu sinh đối diện Tiếu Trì.
Để đảm bảo an toàn cho Tiếu Trì, hai người còn lắp máy nghe trộm trong văn phòng Tiếu Trì, toàn bộ đoạn đối thoại trong văn phòng cũng không thoát khỏi tai mắt của hai người.
"Diệp Phàm kia rốt cuộc là có lai lịch gì? Sẽ không ảnh hưởng đến nhiệm vụ của chúng ta chứ?" Hồ Lâm vẻ mặt câm nín hỏi.
"Không biết, hình như hắn có quan hệ mờ ám với Bạch tam thiếu." Trần Viêm nhàn nhạt nói.
"Diệp Phàm thật sự có quan hệ mờ ám với Bạch tam thiếu ư, không phải là tên nhóc kia đeo bám sao?"
"Quan hệ của bọn họ hình như thật sự không tệ, Diệp Phàm có thể tự do ra vào văn phòng Bạch tam thiếu, ta còn nghe nói Diệp Phàm từng qua đêm ở chung cư của Bạch tam thiếu nữa."
"Ánh mắt Bạch tam thiếu bị làm sao vậy? Thế mà lại thích người như Diệp Phàm." Hồ Lâm lắc đầu than thở.
"Mỗi người một sở thích, có lẽ là Bạch tam thiếu đã nhìn quen mấy thứ phổ thông, tầm thường, cho nên mới có sở thích khác người như vậy. Cấp trên cũng từng điều tra Diệp Phàm, hắn có chút thần bí, được Bạch Vân Hi giới thiệu tới đây, lại có quan hệ không tệ với Bạch Vân Hi. Bạch Vân Hi là cháu ngoại Tiếu giáo sư, hắn cũng không đến mức tìm người tới hại ông ngoại hắn. Ta nghĩ Diệp Phàm hẳn là sẽ không ảnh hưởng gì đến nhiệm vụ của chúng ta."
"Ngươi xác định sao, tên nhóc kia hình như có chút kỳ quái, nhìn qua đúng là kiểu người vướng chân vướng tay."
"Diệp Phàm hình như là do Bạch Vân Hi không tin tưởng chúng ta, cố ý đưa tới đây để bảo vệ Tiếu Trì."
"Lấy năng lực của hắn bảo vệ Tiếu Trì ư?" Hồ Lâm ghét bỏ nhìn Diệp Phàm.
"Quan tâm nhiều như vậy làm gì, chúng ta chỉ cần bảo vệ Tiếu Trì cho tốt là được." Trần Viêm nghiêm mặt dặn dò.
...
"Ngoại gia gia, có chuyện gì sao?" Bạch Vân Hi hỏi.
"Có, ngươi mau đến mang tên heo kia đi cho ta!" Thanh âm Tiếu Trì tức muốn hộc máu truyền đến tai Bạch Vân Hi.
Bạch Vân Hi thở dài. "Ngoại gia gia, gần đây ông rất cần người bảo vệ, bằng không để quá một đoạn thời gian nữa đi."
"Quá một đoạn thời gian nữa ư? Quá một đoạn thời gian nữa ngươi liền phải đến nhặt xác cho ông ngoại ngươi." Tiếu Trì tức giận nói.
Bạch Vân Hi bất đắc dĩ cười. "Ngoại gia gia, ông đừng nói đùa như vậy..."
Tiếu Trì trợn mắt trắng dã. "Ta không phải đang nói đùa!"
Bạch Vân Hi cười cười an ủi. "Ngoại gia gia, ông cố nhịn thêm một đoạn thời gian nữa đi. Cách mạng văn hóa mười năm ngài cũng trụ vững được, hiện tại chỉ là một tên Diệp Phàm thôi..."
Bạch Vân Hi cúp điện thoại, thở phào một hơi.
Bạch Vân Phỉ ngồi trên ghế sô pha, nhìn Bạch Vân Hi hỏi. "Ngoại gia gia tìm ngươi làm gì vậy?"
Bạch Vân Hi lắc đầu. "Không có gì."
Bạch Vân Phỉ nhìn đồ chơi bên cạnh Bạch Vân Hi. "Con cừu bông này là ngươi mua sao? Không ngờ ngươi lại thích thứ này?"
"Không phải ta mua, là có người đưa."
"Người khác đưa ư? Từ nhỏ đến lớn ngươi từng nhận được không ít đồ cổ, châu báu, rượu vang đỏ quý giá. Ta nghĩ sẽ không có người bình thường nào tặng ngươi đồ chơi nhồi bông như vậy, ai đưa?" Bạch Vân Phỉ tò mò hỏi.
Bạch Vân Hi từ nhỏ đã là một thiếu niên lạnh nhạt, khi còn bé đã thích mặc quần áo hai màu đen trắng. Tuy rằng lớn lên đáng yêu nhưng luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng. Vì sức khỏe Bạch Vân Hi từ nhỏ đã không tốt nên người trong nhà cũng không dám làm trái ý Bạch Vân Hi, sợ Bạch Vân Hi giận mà sinh bệnh.
"Diệp Phàm!" Bạch Vân Hi hờ hững đáp.
Bạch Vân Phỉ cười cười. "Ta cũng đoán là tên nhóc đó." Người bình thường không thể nghĩ ra ý tưởng như vậy!
Bạch Vân Hi: "..."
...