Chương 72: Gặp người quen ở nhà ăn

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 72: Gặp người quen ở nhà ăn

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Vân Hi, huynh xem bên kia có một cặp tình nhân đang cầu hôn kìa!” Diệp Phàm chỉ tay, vẻ mặt đầy hứng thú.
Bạch Vân Hi thoáng quay đầu nhìn: “Đúng vậy! Cầu hôn.”
“Thật không ngờ lại dùng hoa hồng để cầu hôn, cũ kỹ quá rồi!” Diệp Phàm nói với vẻ khinh bỉ.
Bạch Vân Hi: “……” Đối phương đâu có tiêu chuẩn lập dị như huynh, mang theo một đống hồ lô đường đến rồi còn tự ăn mất một nửa.
“Nha nha nha, cô ấy đồng ý rồi! Thật không ngờ lại dễ dàng đồng ý như vậy, cô gái này đúng là dễ lừa quá đi!” Diệp Phàm không nhịn được bĩu môi.
Sau khi cô gái đồng ý lời cầu hôn của chàng trai, hai người vui vẻ ôm hôn nhau.
Trong nhà ăn vang lên một tràng vỗ tay chúc phúc.
Diệp Phàm cau mày bực bội, sắc mặt khó coi. “Tên đàn ông thô tục đó mà cũng có thể dễ dàng thành công ư.” Hắn đẹp trai như vậy cớ sao ngay cả theo đuổi bạn lữ cũng không dễ dàng, rõ ràng hắn và Bạch Vân Hi là trời sinh một đôi mà.
Bạch Vân Hi bình tĩnh ăn gan ngỗng: “Củ cải rau xanh cũng có tình yêu, mỗi người đều có sở thích riêng, người ta thích thô tục thì huynh còn có thể trách ai?”
Diệp Phàm mở to mắt nhìn Bạch Vân Hi: “Huynh thì sao, huynh cũng thích thô tục ư?”
Bạch Vân Hi nhìn đôi mắt trong trẻo của Diệp Phàm, khẽ gật đầu: “Đúng vậy! Ta cũng thích thô tục.”
Diệp Phàm đảo mắt một chút: “Xem ra phương hướng ta đặt ra ban đầu đã sai rồi, sau này ta hẳn là nên thô tục một chút.”
Bạch Vân Hi: “……” Thô tục một chút là được rồi, hắn không muốn phải chịu nhiều sự chú ý như vậy!
Diệp Phàm cúi đầu xuống, hạ giọng nói với Bạch Vân Hi: “Bàn bên cạnh có một cô gái đang để ý ta, nhìn chằm chằm ta nãy giờ, huynh phải nhanh đồng ý ta, nếu không ta sẽ bị người khác bắt cóc mất.”
Bạch Vân Hi cười lạnh: “Huynh nghĩ nhiều quá rồi, người ta chỉ là thấy dáng vẻ huynh ăn có chút khôi hài thôi.”
“Huynh không biết ánh mắt cô gái kia nhìn ta rất không bình thường đâu.” Diệp Phàm thề sống thề chết.
Bạch Vân Hi thầm nghĩ: Đã nhìn ra rồi. “Đó không phải là ánh mắt chán ghét sao?”
Diệp Phàm khó hiểu: “Chán ghét ta ư? Vì sao phải chán ghét ta?”
Bạch Vân Hi nhún vai: “Bởi vì huynh nhìn qua khiến người khác rất muốn đánh một trận!”
Diệp Phàm: “……”
Hai người phục vụ đứng một bên khẽ nói nhỏ: “Khách bên kia gọi một lần mấy chục món ăn, thật giàu có!”
“Cô chắc chắn người đó rất giàu sao? Vừa rồi gọi đồ uống mà lại gọi Coca, Sprite, chưa kể còn hỏi tôi có Oa Ha Ha không nữa chứ. Tôi thấy hắn có khi là nhìn nhầm, thiếu hai chữ số 0 trong giá thực đơn! Nếu thật sự như vậy, đến khi trả tiền tốt nhất là đừng có trợn tròn mắt đấy!”
“Yên tâm đi, tên nhóc kia không trả nổi thì chẳng phải vẫn còn một tên nhóc khác ngồi đối diện hắn đó sao? Người kia đeo đồng hồ Vacheron Constantin* bản giới hạn, cái đó phải mấy trăm vạn đấy!”
“Có thể là hàng giả không? Nếu thật sự có tiền, vậy sao không chọn phòng riêng?”
“Chắc không phải hàng giả đâu, ánh kim kia đúng là hàng thật.”
……
“Diệp Linh, muội đang nhìn gì vậy?” Bạch Thanh Hòa thấy thần sắc Diệp Linh thay đổi, không nhịn được hỏi.
“Không có gì!” Diệp Linh không ngờ lại gặp Diệp Phàm ở kinh đô này, hành vi của tên nhóc Diệp Phàm kia giống như một kẻ nhà giàu mới nổi, làm nàng cảm thấy mất mặt đến cực điểm. Diệp Linh theo bản năng phủi sạch quan hệ với Diệp Phàm.
Diệp Linh là đường tỷ của Diệp Phàm, từ nhỏ đã có học lực xuất sắc.
Diệp Phàm và Diệp Linh đứng cạnh nhau, đối lập tựa như chó đất với chim công.
Bạch Thanh Hòa vừa quay đầu liền thấy Diệp Phàm, Diệp Phàm thật sự quá bắt mắt, hơn nửa số người trong nhà ăn đều chú ý tới hắn.
Lúc Bạch Thanh Hòa quay đầu, Diệp Phàm đang ăn một bát đồ ăn lớn một cách ngốn nghiến, nhanh đến mức không còn một miếng nào.
Diệp Phàm há miệng, nhét nốt chỗ đồ ăn còn lại vào, hai má phồng lên giống hệt một con hamster vậy!
“Tên nhóc đó ăn uống thật tốt nha!” Bạch Thanh Hòa không nhịn được cảm thán.
Bạch Thanh Hòa cũng được coi là người của Bạch gia, chẳng qua đã qua năm thế hệ, quan hệ với Bạch gia cũng không còn quá gần gũi.
“Thôi đi, đừng nhìn nữa, chỉ là một tên nhà giàu mới nổi thôi, có gì hay ho đâu!” Diệp Linh tức giận mắng nhỏ.
“A!” Bạch Thanh Hòa kinh ngạc kêu nhẹ một tiếng. Diệp Linh khó hiểu hỏi: “Làm sao vậy?”
“Không có gì, chỉ là người đi cùng tên nhà giàu mới nổi kia có chút giống với vị đường đệ tôn quý của ta. Chẳng qua, đường đệ tính cách quái gở, cá tính lãnh ngạo, không thể nào xuất hiện ở loại nơi này được.” Bạch Vân Hi bưng chén rượu, che khuất nửa khuôn mặt, Bạch Thanh Hòa không nhìn rõ lắm.
“Muội nói đường đệ là chỉ Bạch tam thiếu sao?” Diệp Linh không nhịn được hỏi.
Bạch Thanh Hòa gật đầu, tuy rằng đều mang họ Bạch nhưng hắn chỉ là người của chi thứ, căn bản không thể so sánh với người ở dòng chính như Bạch Vân Hi.
Trong lòng Diệp Linh suy nghĩ miên man. Khoảng thời gian trước hình như Bạch Vân Hi đã từng tới Thương Thành, đáng tiếc khi đó nàng đang ở học viện nên đã bỏ lỡ.
Diệp Linh ngẫu nhiên từng nghe cha mẹ nói qua, tên đường đệ 'bùn nhão không trét nổi tường' kia lại dám đánh chủ ý lên Bạch Vân Hi. Diệp Linh cảm thấy Diệp Phàm thật sự vớ vẩn, đồng thời cũng có chút lo lắng Bạch Vân Hi sẽ giận cá chém thớt Diệp gia.
Cũng may Bạch Vân Hi rất nhanh đã rời khỏi Thương Thành, mà tên đường đệ kia cũng bị trục xuất khỏi gia môn. Những chuyện sau đó, Diệp Linh cũng không quá rõ ràng.
……
Diệp Phàm khẽ lắc đầu. Một đôi nam nữ ăn mặc sang trọng nhìn về phía Diệp Phàm và Bạch Vân Hi.
Hai người nhìn chằm chằm một lúc rồi tiến tới. “Vân Hi, các đệ cũng ở đây sao?” Chu Tuyết Oánh lên tiếng chào hỏi.
Bạch Vân Hi nhíu mày, đi ăn cơm cũng gặp được đại ca, đại tẩu. Không biết vì sao, Bạch Vân Hi lại có cảm giác giống như đang bị bắt gian.
Chu Tuyết Oánh gật đầu với Diệp Phàm: “Diệp thiếu, đã lâu không gặp.”
Diệp Phàm gật đầu: “Đã lâu không gặp, các huynh cũng tới đây ăn cơm sao?”
Chu Tuyết Oánh gật đầu: “Đúng vậy!”
“A! Các huynh tới muộn như vậy e là không còn chỗ, có muốn tới ngồi chung bàn không?” Diệp Phàm hỏi.
Bạch Vân Hi không nhịn được nhíu mày, vừa muốn mở miệng thì Bạch Vân Cẩn đã đồng ý: “Được chứ! Ta còn đang lo tới muộn như vậy không còn chỗ thì phải làm sao bây giờ đây!”
Bạch Vân Hi trợn trắng mắt, thầm nghĩ: Đại ca hắn có phòng riêng chuyên dụng ở đây, sao có thể lo lắng chuyện không còn chỗ chứ.
“Diệp thiếu, hiện tại đang làm gì vậy?” Bạch Vân Cẩn hỏi.
“Ta à! Vẫn đang lăn lộn thôi! Gần đây Vân Hi không cho ta ra ngoài làm ăn buôn bán, cứ nhất quyết bắt ta ăn cơm mềm! Kỳ thật ta cũng không quá thích ăn cơm mềm, chỉ là Vân Hi cứ nhất quyết bắt ta phải ăn!” Diệp Phàm đầy ưu sầu kể khổ.
Bạch Vân Cẩn liếc nhìn Bạch Vân Hi một cái. Bạch Vân Hi giơ tay lên, gọi phục vụ gần đó: “Mang thêm hai bình rượu vang đỏ đến đây.”
Bạch Vân Hi trợn trắng mắt. Hắn đúng là não tàn, Lễ Tình Nhân mà lại đi theo Diệp Phàm ra ngoài ăn cơm.
“Đây là cái gì vậy?” Chu Tuyết Oánh nhìn mấy quả hồ lô đường ở một bên hỏi.
“A, đây là quà ta tặng Vân Hi. Chẳng qua, hắn chỉ biết mở họp, không thèm để ý tới ta, thế là ta đành ăn mất một nửa.” Diệp Phàm đầy vẻ ấm ức nói.
Bạch Vân Hi bưng ly champagne, buồn bã uống một ngụm! Tên não tàn Diệp Phàm này!
Chu Tuyết Oánh nhìn Bạch Vân Hi: “Vân Hi, hôm nay là Lễ Tình Nhân, đệ không cần liều mạng như vậy!”
Bạch Vân Hi: “……”
……
“Sao có thể như vậy?” Bạch Thanh Hòa không nhịn được trừng lớn mắt.
Diệp Linh khó hiểu hỏi: “Làm sao vậy?”
“Bạch đại thiếu Bạch Vân Cẩn và phu nhân hắn!” Với thân phận của Bạch Vân Cẩn, chẳng phải nên ngồi trong phòng riêng yên tĩnh, thoải mái chọn rượu chọn món sao? Làm sao có thể chạy đến nơi nhỏ hẹp ngồi ké bàn với người khác như vậy? Bạch Vân Cẩn và Chu Tuyết Oánh chạy tới ngồi ké bàn với người khác, vậy thì hắn cũng không nhìn lầm rồi, người ngồi cạnh tên nhà giàu mới nổi kia chính là Bạch Vân Hi!
Trong lòng Bạch Thanh Hòa dâng lên một tia cảm giác khác thường. Ánh mắt của Bạch Vân Hi và Bạch Vân Cẩn đều rất cao, được hai người họ nhìn với con mắt khác, có thể thấy được địa vị của tên nhà giàu mới nổi nọ không hề đơn giản.
“Diệp thiếu ăn uống thật không tệ nha!” Bạch Vân Cẩn cười tán thưởng.
“Tạm được thôi, chủ yếu là do khẩu phần đồ ăn ở đây cũng không lớn.” Diệp Phàm lắc đầu thở dài.
Bạch Thanh Hòa đứng ngồi không yên, suy nghĩ một lúc liền đứng dậy đi về phía đám người Diệp Phàm.
“Bạch đại thiếu, Bạch tam thiếu, không ngờ lại gặp được các huynh ở đây.” Bạch Thanh Hòa hơi kích động lên tiếng chào hỏi.
Trong lòng Bạch Vân Hi dâng lên một nỗi bực bội. Hắn đã cố hết sức giảm bớt sự tồn tại của mình, đáng tiếc vẫn để người khác phát hiện ra. Tất cả đều do đại ca, đại tẩu, có phòng riêng không ngồi, cứ nhất quyết lại đây tranh bàn với hắn.
“Thanh Hòa, là muội à, nghe nói công việc của muội gần đây làm không tệ.” Bạch Vân Cẩn thuận miệng khen một câu.
Bạch Thanh Hòa không khỏi thụ sủng nhược kinh: “Đại thiếu gia quá khen, vị này là ai ạ?”
Bạch Vân Cẩn: “Diệp Phàm là bằng hữu đệ đệ ta.”
“Thì ra là bằng hữu của Bạch tam thiếu, khó trách lại tuấn tú lịch sự như vậy!” Bạch Thanh Hòa không nhịn được nhìn Diệp Phàm thêm mấy lần.
Trong lòng Bạch Vân Hi cười lạnh một tiếng. Diện mạo Diệp Phàm xem như cũng được, nhưng tướng ăn lại quá khó coi, cũng làm khó cho Bạch Thanh Hòa có thể nói ra một câu 'tuấn tú lịch sự'.
Bạch Vân Hi tò mò đánh giá Diệp Linh mấy lần, thầm nghĩ: Diệp Phàm vừa mới nói có cô gái yêu thầm hắn, hẳn chính là vị này.
Chú ý tới ánh mắt của Bạch Vân Hi, Diệp Linh hơi căng thẳng, lại có chút mừng thầm, không dám đáp lại.
“Diệp Phàm đường đệ, không ngờ đệ cũng tới kinh đô.” Diệp Linh mở miệng chào hỏi.
Bạch Vân Hi không nhịn được kinh ngạc, thì ra lại là đường tỷ đường đệ sao? Tên ngu ngốc Diệp Phàm kia, ngay cả đường tỷ mà cũng dám cảm thấy người ta đang yêu thầm hắn.
Diệp Phàm có chút mặt manh (mù mặt, gặp khó khăn trong việc nhận diện khuôn mặt của những người khác nhau), trong mắt hắn, phụ nữ lớn lên đều có cùng một bộ dáng không khác nhau là mấy. Nhất thời cũng không nhận ra Diệp Linh, nhưng sau một câu chào hỏi của Diệp Linh, hắn lập tức nhớ ra thân phận của cô gái này.
“Là đường tỷ a!”
Diệp Phàm tìm tòi trong ký ức của nguyên chủ một chút, phát hiện ra nguyên chủ rất sùng bái đường tỷ này, nhưng ánh mắt Diệp Linh nhìn nguyên chủ lại luôn giống như đang nhìn một con chuột không lên được mặt bàn.
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm, trong lòng âm thầm hoài nghi: Tên nhóc Diệp Phàm này ngay cả đường tỷ cũng không nhận ra, thật sự là có chút……
Trước khi bị trục xuất khỏi Diệp gia, Diệp Phàm chỉ là một người bình thường, còn có chút khép nép.
Sau khi bị trục xuất khỏi Diệp gia, Diệp Phàm nhanh chóng bộc lộ tài năng, quả thực giống như thay đổi thành một người khác, cũng có lẽ thật sự là đã đổi thành một người khác.
Bạch Thanh Hòa ngoài ý muốn nhìn Diệp Linh một cái, không ngờ bạn gái mình lại có quan hệ thân thuộc với bằng hữu của Bạch tam thiếu.
Chủ quản nhà ăn vội vàng chạy ra: “Bạch đại thiếu, sao huynh lại ngồi ở đây? Phòng riêng đã chuẩn bị sẵn cho huynh rồi!”
Trước khi Bạch Vân Cẩn tới nhà ăn đã chào hỏi trước nên nhà ăn đã nhanh chóng chuẩn bị sẵn sàng. Chẳng qua, chờ một lúc lâu vẫn không thấy Bạch đại thiếu tới, chủ quản nhà ăn tức khắc có chút sốt ruột.
Chủ quản nhà ăn tra xét một chút, phát hiện ra Bạch đại thiếu và Bạch phu nhân đã tới, còn ngồi ăn chung với hai người khác trên một cái bàn nhỏ. Cái này cũng không quá quan trọng, điều khiến chủ quản nhà ăn kinh ngạc là, không chỉ có Bạch đại thiếu tới, ngay cả Bạch tam thiếu trước giờ chưa từng lộ diện cũng tới, hơn nữa Bạch tam thiếu hình như đã tới được một khoảng thời gian không ngắn.
*Vacheron Constantin: