Chương 94: Thay Đổi Đối Tượng Minh Hôn

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 94: Thay Đổi Đối Tượng Minh Hôn

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tại công ty Triều Tịch.
Diệp Phàm nằm vật ra sô pha, vẻ mặt đầy phiền muộn: “Ngươi nói xem, ta phải làm sao mới tìm được linh môi kia đây? Đôi vợ chồng kia quá ngu xuẩn, hoàn toàn bị người khác lợi dụng, thông tin biết được rất hạn chế. Sớm biết chuyện này phiền phức như vậy, ta đã chẳng thèm để ý một trăm triệu tệ kia.”
“Không phải ngươi thông minh tuyệt đỉnh sao? Sao khi gặp khó khăn lại không nghĩ cách giải quyết vấn đề mà lại đổi ý muốn kiếm chác từ một tên nhà giàu dễ lừa khác!” Bạch Vân Hi hừ lạnh một tiếng.
Diệp Phàm cười gượng gạo: “Ta đúng là thông minh tuyệt đỉnh, nhưng ta không giỏi tìm người mà, ngươi cũng biết ta bị mù mặt mà! Ngoại trừ cảm thấy ngươi đặc biệt đẹp ra, những người khác ta thấy đều na ná nhau, giờ càng rắc rối hơn là ta còn chẳng biết linh môi kia trông như thế nào nữa.”
Bạch Vân Hi: “Vì sao lại cảm thấy ta đặc biệt đẹp?”
Diệp Phàm không cần suy nghĩ đáp: “Ngươi vốn dĩ đã đẹp rồi mà. Làm gì có vì sao.”
Bạch Vân Hi khẽ cười khẩy: “Nhất định phải tìm được linh môi kia sao? Tìm một linh môi khác không được à?”
Diệp Phàm đảo mắt: “Cũng được chứ! Ta tìm một linh môi khác, rồi gả Cao Mãn Kim cho con quỷ đó.”
Chỉ cần ràng buộc Cao Mãn Kim với con quỷ kia, vậy thì tấm hôn thư ban đầu sẽ vô dụng, kẻ nào tính kế Đường Vũ Hiên cứ để Đường Vũ Hiên tự mình thu phục.
Bạch Vân Hi cười cười: “Thật ra ngươi không cần ôm đồm mọi chuyện về mình như vậy.” Mấy năm nay Đường Vũ Hiên có thể thuận lợi lăn lộn trong giới giải trí, sau lưng không thể không có chỗ dựa.
“Nếu vậy ta chỉ cần tìm ra thân phận con quỷ kia là được, thế thì dễ làm hơn nhiều!” Diệp Phàm hăm hở nói.
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm: “Thân phận của quỷ càng khó tra hơn chứ?”
Diệp Phàm lắc đầu: “Cái này ngươi sai rồi, giới quỷ cực kỳ nhàm chán, một khi có chuyện gì đặc sắc là tin tức truyền đi nhanh lắm, chuyện có quỷ muốn kết hôn này khẳng định là tương đối gây chú ý, ta thả quỷ phó ra ngoài hỏi thăm một chút, rất nhanh là có thể có tin tức.”
“Quỷ phó, ngươi có quỷ phó sao? Từ đâu mà có?” Bạch Vân Hi tò mò hỏi.
“Chỗ ta ở không phải là quỷ trạch sao, thường xuyên có mấy con quỷ không thức thời tự chui đầu vào lưới, ta liền thu phục hết lại, quỷ phó này dùng rất tốt, không cần trả lương cho bọn chúng, toàn bộ đều là miễn phí, ta thích miễn phí!” Diệp Phàm đắc ý khoe khoang.
Bạch Vân Hi: “……” Diệp Phàm này đúng là chỉ thích chiếm cái lợi nhỏ.
……
Diệp Phàm rất nhanh đã điều tra rõ thân phận con quỷ kia.
“Người Tống gia?” Bạch Vân Hi không khỏi cảm thấy bất ngờ.
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy, con quỷ kia là người Tống gia, trong Tống gia có một người tên là Tống Chính Thái, vì giết người, hình như là giết một người có địa vị không thấp, sau đó người nhà nạn nhân buộc Tống gia phải đưa ra lời giải thích, Tống gia liền lôi một người lớn lên tương tự Tống Chính Thái, Tống Nguyên, ra chịu tội.”
“Tống Nguyên thay Tống Chính Thái ngồi tù nhiều năm, sau đó bị người khác ngược đãi đến chết. Sau khi Tống Nguyên chết, quỷ hồn tìm về Tống gia, thường xuyên quấy phá. Người Tống gia không còn cách nào, đành phải cúng bái Tống Nguyên.”
Bạch Vân Hi nghi hoặc: “Cúng bái Tống Nguyên? Với tính tình người Tống gia, lại không tìm thuật sĩ đánh tan hồn phách Tống Nguyên sao?”
“Bọn họ cũng chẳng có ý tốt gì, bọn họ cúng bái Tống Nguyên, mỗi năm đều đốt cho Tống Nguyên không ít minh tệ, để Tống Nguyên phù hộ Tống gia làm ăn thuận buồm xuôi gió.”
Bạch Vân Hi cười lạnh một tiếng: “Như vậy mới giống tác phong của Tống gia chứ!”
“Tống Nguyên và Tống gia đã ‘hợp tác’ vài chục năm, gần đây có lẽ cảm thấy cô đơn, nên mới làm loạn đòi minh hôn.” Diệp Phàm nói.
“Thì ra là thế, ngươi có biết Tống Chính Thái là người như thế nào không?”
Diệp Phàm lắc đầu: “Không biết.”
“Hắn là đệ đệ của đương gia chủ Tống gia, mấy năm trước đã chết.” Bạch Vân Hi suy đoán, gần đây vận thế Tống gia không tốt lắm, vậy nên bắt đầu tuyệt vọng cái gì cũng có thể thử, ngay cả loại biện pháp minh hôn này cũng dùng.
“Thật ra Tống gia vốn định tìm cho Tống Nguyên một tử thi để minh hôn, nhưng chuyện này không biết sao lại truyền vào tai Tống Lâm Phong.”
“Tống Lâm Phong đề cử Đường Vũ Hiên cho Tống Nguyên sao?”
Diệp Phàm tán thưởng gật đầu: “Vân Hi, ngươi thật thông minh, vừa đoán liền trúng, tên tiểu tử Tống Lâm Phong kia thật thiếu đạo đức, thế mà lại muốn đưa người sống cho một kẻ đã chết.”
Bạch Vân Hi lắc đầu, thầm nghĩ: Trên dưới Tống gia khí xấu bao trùm, cục diện Tống gia đã rối ren như vậy, Tống Lâm Phong còn có tâm tình lợi dụng chuyện này để hãm hại đối thủ cạnh tranh.
……
Diệp Phàm ở lại chỗ Bạch Vân Hi một lát rồi đến phim trường.
“Có phải ta đến muộn không?” Diệp Phàm đến bên Lục Oánh hỏi.
“Không có đâu, vẫn chưa đến lượt Diệp thiếu diễn mà.” Lục Oánh an ủi.
Diệp Phàm gật đầu: “Vậy thì tốt rồi.”
“Hình như đạo diễn rất vui vẻ, hắn trúng số sao?” Diệp Phàm ngồi xuống ghế.
“Đường Ảnh Đế Đường Vũ Hiên đã đồng ý đến làm khách mời đặc biệt, cũng coi như là trúng số đi.”
Diệp Phàm chớp chớp mắt, thầm nghĩ: Chẳng lẽ Đường Vũ Hiên không chờ được tin tức của hắn nên tới đây tìm?
“Bộ phim này nhất định sẽ rất ăn khách.” Lục Oánh nói.
Diệp Phàm cười cười: “À, vậy thì tốt.”
Diệp Phàm vừa đến không lâu, Đường Vũ Hiên liền tới.
“Diệp thiếu.” Sau khi Đường Vũ Hiên đến, Diệp Phàm liền đi theo Đường Vũ Hiên vào phòng hóa trang.
“Hôn thư đã chuẩn bị xong, sinh thần bát tự của đại ca ngươi và con quỷ kia cũng rõ ràng, hiện tại chính là bước cuối cùng, lấy máu.” Diệp Phàm nói.
“Cần máu của Cao Mãn Kim sao?”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy.”
“Để ta làm đi.” Đường Vũ Hiên nói.
Diệp Phàm gật đầu: “Cũng được.” Người tu chân đi ngược lại quy luật tự nhiên, trong tình hình chung, người thường không động đến người tu chân, người tu chân không thể tùy ý ra tay, nếu Đường Vũ Hiên muốn tự mình ra tay, vậy hắn vừa lúc nhàn nhã.
……
Trong một khách sạn nhỏ ở kinh đô.
Chu Quyên cau mày, đi đi lại lại trong phòng: “Mãn Kim đã ra ngoài được một lúc lâu, sao đến bây giờ còn chưa về? Giờ cũng tới giờ cơm rồi.”
“Hắn hẳn là đi gặp bạn gái rồi.” Cao Bình nói.
Cao Mãn Kim đã sắp ba mươi, người bằng tuổi Cao Mãn Kim ở nông thôn đã sớm cưới vợ sinh con, nhưng Cao Mãn Kim tự cao tự đại, bản thân không có học thức lại muốn tìm một bạn gái thuộc tầng lớp trí thức, gia cảnh Cao gia tầm thường, những cô gái có học thức đương nhiên là không vừa mắt một tên ăn chơi lêu lổng như Cao Mãn Kim.
Chu Quyên rầu rĩ: “Chỉ biết chạy theo bạn gái, người ta nói cưới vợ quên mẹ, bây giờ còn chưa cưới đâu, khuỷu tay đã quay ra ngoài rồi!”
“Được rồi, được rồi, bà đừng ồn ào nữa, bà cũng không nhìn tuổi tác con trai chúng ta xem, khó khăn lắm mới gặp được một người nó thích, cứ kệ nó đi.”
Chu Quyên thở dài: “Tôi cảm thấy cô gái kia không phải người tốt gì! Chưa cưới vào cửa đã đòi phòng đòi xe, còn muốn phòng ở mang tên cô ta!”
Cao Bình nhả ra một vòng khói, đầy bất đắc dĩ: “Nhưng con trai chúng ta thích, chúng ta có thể làm gì bây giờ, nói đi cũng phải nói lại, hiện tại con gái không thể so với trước đây, yêu cầu cũng nhiều hơn.”
Cao Mãn Kim mặt nặng mày nhẹ đi vào, Chu Quyên nhìn thấy trán hắn chảy đầy máu, lập tức hốt hoảng, “Mãn Kim, sao lại thế này?”
“Xui xẻo! Con ra ngoài gặp bạn gái, kết quả bị một tên côn đồ nói con cướp ví hắn, tụ tập mấy người đến đánh con một trận, sau đó lại nói hiểu lầm, nhận nhầm người!” Cao Mãn Kim căm giận kể.
Chu Quyên đầy tức giận: “Sao bọn họ có thể tùy tiện đánh người như vậy? Chúng ta đi báo cảnh sát!”
“Báo cảnh sát cũng vô dụng, người ta là đại ca khu vực, cảnh sát có đến cũng chỉ nói được mấy câu qua loa!”
Cao Bình nhìn Cao Mãn Kim, lòng đau như cắt, “Lần sau con ra ngoài phải chú ý an toàn một chút.”
Cao Mãn Kim không kiên nhẫn gật đầu: “Biết rồi, biết rồi!”
Cao Bình nhìn thần sắc không kiên nhẫn của Cao Mãn Kim, lời đến miệng lại nuốt xuống.
Cao Mãn Kim che trán, đi vào phòng ngủ.
Chu Quyên nhìn Cao Mãn Kim vào phòng, lo lắng đè thấp giọng hỏi: “Ông nó ơi, ông nói xem, có khi nào là do tên bất hiếu đoản mệnh kia biết chúng ta tính kế hắn nên mới ra tay không?”
Cao Bình cau mày, trong lòng cũng có chút lạnh gáy. Đừng nhìn Cao Bình ngoài miệng nói khinh thường chuyện minh hôn, trong lòng ít nhiều cũng có chút kiêng kỵ những chuyện tâm linh, ma quỷ này.
“Hẳn là không thể nào đâu.” Cao Bình nói.
……
Diệp Phàm buồn bực nhìn tạp chí: “Sao lại nói ta và Đường Vũ Hiên đang hẹn hò rồi!”
Trang đầu tạp chí giải trí lại bị Đường Vũ Hiên và Diệp Phàm chiếm, tiêu đề rõ ràng là “Đường Vũ Hiên vì người yêu làm khách mời!”, bên dưới còn có ảnh chụp chung của Đường Vũ Hiên và Diệp Phàm.
“Người nổi tiếng nhiều tai tiếng mà, cái này rất bình thường.” Bạch Vân Hi nói.
“Ý ngươi là ta đã nổi tiếng rồi sao?” Diệp Phàm tiến đến sát trước mặt Bạch Vân Hi.
Bạch Vân Hi trợn trắng mắt: “Ngươi suy nghĩ nhiều quá, ý ta là Đường Vũ Hiên rất nổi tiếng, ngươi chỉ là vừa lúc ăn theo danh tiếng của Đường Vũ Hiên mà thôi.”
“Không thú vị, hai ngày trước ta nhìn thấy một bài viết nói ta lớn lên đẹp trai phong độ, bị ngươi dùng quy tắc ngầm! Phóng viên kia thật tinh mắt!”
Diệp Phàm dừng một chút: “Đáng tiếc, phóng viên tinh mắt như vậy quá ít, đại bộ phận đều là ngu ngốc, chỉ biết viết linh tinh, Vân Hi, ngươi biết không, còn có phóng viên viết ta với ca ngươi là một đôi, nói ca ngươi tặng ta một chiếc siêu xe, thật là không thể hiểu được, chiếc xe kia rõ ràng là ta đổi về mà.”
Bạch Vân Hi: “……”
“Vân Hi, ngươi có thích dùng quy tắc ngầm không?”
Bạch Vân Hi cười cười: “Ngươi cảm thấy với điều kiện của ta còn cần dùng đến quy tắc ngầm sao?”
Diệp Phàm chớp mắt: “Ngươi lớn lên không giống người dùng quy tắc ngầm, giống người bị dùng hơn.”
Bạch Vân Hi: “……” Tên tiểu tử Diệp Phàm ngốc này mới giống người bị dùng!
“Vân Hi, ngươi muốn dùng ta không!” Diệp Phàm dang rộng tứ chi, nằm trên sô pha, vô tư vén quần áo.
Bạch Vân Hi: “……”
“Chuyện Đường Vũ Hiên đã giải quyết chưa!” Bạch Vân Hi hỏi.
“Đại bộ phận đã giải quyết, chỉ còn thiếu một chút.” Minh hôn giữa Cao Mãn Kim và Tống Nguyên đã thành hình, nhưng tấm hôn thư ban đầu kia vẫn còn là mối họa ngầm, phải nghĩ biện pháp lấy lại.
Bạch Vân Hi gật đầu: “Vậy thì tốt.”
……….