Chương 11: Tôi Chỉ Biết Lo Cho Bản Thân

Xuyên Sách: Tôi Từ Chối Hái Rau Dại Trong Show Hẹn Hò

Chương 11: Tôi Chỉ Biết Lo Cho Bản Thân

Xuyên Sách: Tôi Từ Chối Hái Rau Dại Trong Show Hẹn Hò thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chưa đầy một tiếng sau khi Tô Xán về phòng, mạng xã hội lại dậy sóng lần nữa.
Người đầu tiên phát hiện là Tô Thanh. Cô ta cầm điện thoại, xem xong thì tức đến nghẹn họng, ném mạnh sang một bên.
Trên màn hình vẫn đang phát đoạn video vừa được Tô Xán đăng tải.
“Xin chào mọi người, tôi là Tô Xán. Về việc tôi từng quát mắng phóng viên và paparazzi, đúng là tôi có lỗi. Nhưng lúc đó, paparazzi đã bám theo tôi tận đến nhà, còn câu hỏi của phóng viên thì cố tình đào bới đời tư gia đình – thứ hoàn toàn không liên quan đến nghệ thuật.”
“Còn tin đồn tôi làm màu trên phim trường thì càng vô căn cứ. Thực ra lúc đó đạo diễn đang hướng dẫn tôi xử lý cảm xúc mà thôi.”
Cuối video, Tô Xán còn chớp mắt đáng yêu vào ống kính.
“Tin đồn chỉ có thể dừng lại khi gặp người hiểu chuyện. Dù sao thì việc quát người là sai, tôi sẽ sửa. Các bạn nhỏ và cả người lớn đừng bắt chước tôi nhé!”
Tô Thanh nghe tiếng video vẫn phát vang, cơn tức chưa tan, liền dẫm mạnh lên điện thoại mấy cái cho hả giận, đến khi màn hình tắt ngấm mới thôi.
Cùng lúc đó, bên kia màn hình, Tô Xán lướt qua những bình luận đang dần chuyển hướng tích cực, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn.
[Ủa, hoá ra mình hiểu lầm vợ yêu rồi! Hu hu!]
[Tô Xán trước giờ chắc bị ai nhập rồi!]
[Ai biết cô ta nói thật hay diễn? Có khi cũng chỉ vì tiền thôi!]
[Dù sao thì, show hẹn hò này đúng là ngọt lịm tim!]
Lạ kỳ là, các bài đăng bôi nhọ Tô Xán bỗng dưng biến mất không dấu vết. Ngay cả những tài khoản từng tung tin xấu cũng bốc hơi sạch trơn.
Tô Xán không để tâm nhiều, nghĩ rằng chắc do video của mình có tác dụng.
Dù cô không quá để bụng, nhưng bị oan vì những chuyện mình không làm, trong lòng vẫn thấy uất ức.
Sáng hôm sau, tất cả thành viên đã tập trung đông đủ ở phòng khách, chờ công bố kết quả.
Dựa trên lượt bình chọn từ cư dân mạng, hai cặp đôi mới được xác định là Hạ Cẩm Ngôn – Tô Thanh và Phùng Hiểu Đồng – Kha Tuấn.
Tô Xán thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần hai người kia vẫn là một đôi, cô còn cơ hội trở về thế giới thực.
“Ba ngày tới, mỗi cặp sẽ cùng trải nghiệm. Mong các bạn tạo nên những khoảnh khắc đầy cảm xúc!”
Đạo diễn vừa dứt lời, liền phát cho mỗi người một tấm bản đồ, trên đó đánh dấu các điểm dừng chân trong hai đêm ba ngày sắp tới.
Vì quãng đường xa, chương trình chuẩn bị xe riêng cho từng đội. Trong cốp xe còn có sẵn lều trại và đồ dùng cần thiết.
Tô Xán và Giang Mạc Hiên thu dọn hành lý gọn gàng rồi lên đường sớm nhất.
Chưa đi được bao lâu, điện thoại Tô Xán nhận được tin nhắn.
Cô mở ra, thấy thông báo yêu cầu ghé trạm bảo vệ môi trường, hoàn thành nhiệm vụ mới nhận được chìa khóa đến trạm nghỉ tiếp theo.
Thì ra vì vậy mà chương trình chuẩn bị cả lều trại!
Trên đường đi, Tô Xán và Giang Mạc Hiên trò chuyện rôm rả. Giang Mạc Hiên còn bất ngờ cất giọng hát vài câu ngẫu hứng.
[Nam thần lạnh lùng của tôi thay đổi rồi!]
[Tô Xán đúng là trà xanh, nếu không sao dụ được chồng tôi vậy!]
[Tự nhiên thấy Tô Xán như cái lò sưởi di động, ấm áp dễ thương quá!]
Không lâu sau, hai người đến trạm bảo vệ môi trường. Lúc này trời đã xế trưa, không kịp ăn uống, họ nhận nhiệm vụ và bắt tay vào làm ngay.
Nhiệm vụ hôm nay là dọn rác ven hồ. Sau khi mặc đồ bảo hộ, cả hai liền tiến hành.
Dù thị trấn nhỏ này vốn rất sạch sẽ, nhưng vẫn có vài du khách và người dân thiếu ý thức, để lại rác rưởi ven hồ.
Tô Xán nghĩ thầm: Giang Mạc Hiên là ảnh đế, chắc chưa từng làm việc này bao giờ. Còn cô thì khác, từng tham gia nhiều hoạt động thiện nguyện về môi trường rồi.
“Theo tôi mà làm, đảm bảo anh không phải ngủ bờ ngủ bụi đâu!” Tô Xán vừa nhặt rác vừa đùa.
Giang Mạc Hiên chỉ mỉm cười, không nói gì.
Nhiệm vụ nhanh chóng hoàn thành, cả hai thuận lợi nhận được chìa khóa nơi nghỉ chân mới.
Căn nhà tuy nhỏ nhưng tiện nghi đầy đủ. Tủ lạnh chất đầy đồ ăn, nhưng phải tự nấu.
Trong bếp, Tô Xán và Giang Mạc Hiên cùng tất bật chuẩn bị bữa tối. Anh vì lịch quay dày đặc, ít khi vào bếp, đành làm phụ.
Còn Tô Xán, từ sau khi tốt nghiệp đại học đã sống tự lập.
“Không ngờ cô biết nấu ăn.” Giang Mạc Hiên hơi bất ngờ.
“Tôi không giỏi nhiều thứ, chỉ biết nấu đủ để sống thôi.” Tô Xán cười nhẹ.
Giang Mạc Hiên nhìn mâm cơm đầy ắp trên bàn – súp bò kiểu Bernese, mì Ý sốt cà chua, phi lê cá vược – rồi chìm vào suy nghĩ.
[Tô Xán, chị còn bao nhiêu điều khiến người ta bất ngờ nữa đây?]
[Nhìn hấp dẫn thật, không biết ăn vào thế nào!]
[Nữ thần của tôi không ngại khổ, không ngại mệt, lại còn nấu ăn ngon, đúng mẫu vợ hiền dâu thảo!]
[So với ba cặp kia, cặp này mới đúng là couple chính hiệu!]
Ăn tối xong, dọn dẹp ngăn nắp, hai người rủ nhau ra ngoài dạo phố.
Họ sánh vai đi trên con đường lát đá cổ kính, ngắm nhìn những món đồ xinh xắn bày sau ô cửa kính. Vừa trò chuyện, vừa tận hưởng nhịp sống chậm rãi, đến khi nhận ra thì đã đứng trước một quán bar.
Hai người đẩy cửa bước vào, định uống một ly, thì bắt gặp cảnh Hạ Cẩm Ngôn và Tô Thanh vẫn đang hối hả bên trong.
Tóc tai Tô Thanh rối bù, đôi mắt đỏ hoe vì khóc, dù cố che đậy vẫn không giấu được.
Tô Xán tò mò hỏi Hạ Cẩm Ngôn mới biết, nhiệm vụ của họ là dọn dẹp quán bar để chuẩn bị mở cửa buổi tối. Nhưng Tô Thanh liên tục làm vỡ ly, đổ rượu vang, khiến cả hai đến giờ vẫn chưa xong việc.