Chương 22: Hãy Chăm Sóc Tôi

Xuyên Sách: Tôi Từ Chối Hái Rau Dại Trong Show Hẹn Hò thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Xán nhìn bác sĩ đang xử lý vết thương, lòng đầy day dứt.
Cô chẳng ngờ mọi việc lại biến thành thế này, bỗng chốc không biết nói gì cho phải.
Người đàn ông kia chẳng hề than vãn, chỉ hơi cau mày. Thấy cô gái trước mặt im lặng nhìn vết thương của mình, anh cũng chẳng nói thêm lời.
Khi bác sĩ đang khâu vết thương, đạo diễn cũng chạy đến, lòng thầm cầu nguyện đủ thần linh phù hộ. May mà người bị thương không phải là thần tượng đình đám, nếu không, fan cuồng đã xé xác anh rồi.
Dù Hạ Cẩm Ngôn là tổng giám đốc nhà họ Hạ, đây vẫn là sự cố xảy ra trong lúc ghi hình chương trình.
Thấy đạo diễn đứng ngẩn người không biết làm gì, Hạ Cẩm Ngôn lên tiếng trấn an: “Chuyện không to tát, chỉ là tai nạn ngoài ý muốn, không liên quan đến mọi người.”
Sau khi bác sĩ kê đơn, mọi người quay về biệt thự. Trên đường, đạo diễn vội vàng thông báo hủy buổi livestream hôm nay.
Suốt quãng đường về, Hạ Cẩm Ngôn ngồi trên xe lạnh như băng, khiến tài xế cảm thấy chẳng cần mở điều hòa.
Tô Xán định mở lời cảm ơn, nhưng nhìn gương mặt lạnh tanh kia, cô chỉ nuốt lời xuống.
Khi hai người lên đến tầng hai, chuẩn bị chia tay về phòng, thấy Hạ Cẩm Ngôn đặt tay lên tay nắm cửa, Tô Xán mím môi bước đến, giọng nhỏ nhẹ: “Chuyện vừa rồi… cảm ơn anh.”
Hạ Cẩm Ngôn dừng lại giây lát, quay lại nói: “Nếu thật lòng thì thể hiện đi?”
“Gì?”
Thấy cô gái ngơ ngác, Hạ Cẩm Ngôn nhẹ giọng: “Vì cứu cô nên tôi mới bị thương, mấy hôm nữa cô chăm sóc tôi nhé.”
Nói xong chẳng đợi cô trả lời, anh thản nhiên đẩy cửa vào phòng, để lại Tô Xán đứng đó bối rối.
Nói đi cũng phải nói lại, cô đúng là nên chăm sóc anh, dù gì người ta vẫn cứu mình. Mạng xã hội thế nào chứ, ân nhân quan trọng hơn!
Tắm rửa xong, Tô Xán mặc áo choàng tắm, tóc vẫn ướt, vừa lau đầu vừa cầm điện thoại thì thấy tin nhắn chưa đọc:
“Sáng mai, tôi muốn ăn cháo hải sản.”
Sáng hôm sau, Tô Xán vừa ngáp vừa bước vào phòng tắm rửa mặt.
Cô xuống bếp, mở tủ lạnh thấy tôm đã bóc vỏ sẵn và bắp ngọt, liền quyết định nấu cháo tôm với bắp.
Mọi người lần lượt thức dậy, chẳng hay biết chuyện tối qua.
Thấy bóng Tô Xán bận rộn trong bếp, Giang Mạc Hiên đến hỏi đùa: “Dậy sớm nấu ăn thế, có phần của tôi không?”
“Có chứ, tôi nấu nhiều lắm, lát nữa mọi người ăn cùng.” Tô Xán vừa rút chỉ tôm vừa trả lời.
Phùng Hiểu Đồng nghe thấy, bĩu môi: nấu có một bữa sáng mà cũng bám theo người như vậy, không biết cô ta có gì thu hút đến thế.
Tô Thanh đứng bên cạnh thấy cô bạn bất mãn, đề nghị: “Hay hai người thi nấu ăn đi?”
“Tôi không phản đối, chỉ không biết cô ấy dám không thôi.” Phùng Hiểu Đồng liếc sang Tô Xán đang cúi đầu lo việc bếp.
Cái vẻ lạnh lùng đó đúng là khiến người ta khó chịu.
Tô Xán lúc này chẳng nghĩ ngợi gì, cô chỉ chăm chú chế biến nguyên liệu, đến khi nghe có người gọi mới ngẩng đầu: “Ai gọi tôi?”
Phùng Hiểu Đồng nén giận, ngẩng mặt cười gượng vì biết camera đang quay:
“Tô Thanh nói chúng ta có thể thi nấu ăn, tôi sẵn sàng, còn cô…”
Cô cố tình dừng lại, nếu Tô Xán từ chối, nhất định sẽ bị mạng chụp mũ là “sợ thua” hay “làm màu”.
Đúng lúc đó, Hạ Cẩm Ngôn đứng trên cầu thang, mày nhíu tỏ vẻ định nói gì, nhưng nghe cô gái bình thản đáp: “Được thôi.”
“Nấu cháo không hay lắm, tối nay mỗi người làm hai món mặn, đạo diễn và ekip ăn thử rồi bỏ phiếu.” Phùng Hiểu Đồng đề nghị.
Mọi người đều đồng tình. Tô Xán giả vờ ngần ngại rồi gật đầu: “Vậy cũng được, tối nay tôi sẽ cố gắng.” Ánh mắt cô thoáng hiện nét tinh nghịch.
[Ai mà không biết Phùng Hiểu Đồng nấu giỏi, rõ ràng là muốn làm Tô Xán mất mặt!]
[Xem ra tin đồn trên mạng không phải vô căn cứ…]
[A Hiên à, nhìn kĩ lọ trà xanh này đi!]
Sau bữa sáng, mọi người cùng ra bãi biển bắt bề bề.
“Anh Huy sẽ hướng dẫn các bạn cách bắt bề bề. Cố gắng học theo nhé.” Đạo diễn chỉ dẫn.
Anh Huy cầm ống sắt to như miệng chén, thị phạm trước.
Ống làm bằng thiếc, rỗng, to như cánh tay.
Anh chọn chỗ cát có lỗ nhỏ, cắm ống xuống sâu rồi rút mạnh, quả nhiên bắt được con bề bề to như bàn tay đang giãy giụa.
“Được rồi, mọi người cẩn thận. Không hiểu gì cứ hỏi lại tôi.” Anh Huy gãi đầu cười hiền.
Mọi người tản ra tự làm thử.
“Trời ơi, cái ống nặng quá!” Phùng Hiểu Đồng than, cố gắng cắm nhưng chỉ rút lên vài phân.
“Tôi nghĩ việc này nam giới làm dễ hơn, tụi mình không đủ sức.” Tô Thanh cũng thử nhưng chẳng khá hơn.
Kha Tuấn đi qua nghe vậy, cầm lấy ống trên tay Tô Thanh: “Để anh làm, em nghỉ chút đi.”
Tô Thanh mỉm cười, mắt cong: “Vậy hợp tác nhé. Anh đào, em nhặt cho vào xô.”
Kha Tuấn vui vẻ, hai người phối hợp bắt đầu tìm lỗ có bề bề trên bãi biển.
[Tô Thanh đúng là nữ thần, hợp tác với ai cũng đẹp đôi!]
[Tránh xa kẻ họ Hạ kia đi! Tô nữ vương là nhất!]
[Tô Xán của tôi đâu rồi? Sao chương trình không quay cô ấy, phân biệt đối xử à?!]
Đến khi camera tìm đến Tô Xán thì mới phát hiện cô đã rời khỏi khung cảnh từ lâu.