Xuyên Sách: Tôi Từ Chối Hái Rau Dại Trong Show Hẹn Hò
Chương 39: Chỉ Là Một Chai Nước Thôi Mà!
Xuyên Sách: Tôi Từ Chối Hái Rau Dại Trong Show Hẹn Hò thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Vậy thần xin múa một điệu để góp vui cho bữa tiệc.” Tô Xán mỉm cười, vừa dứt lời đã đứng dậy bước vào giữa đại điện.
Cô nhận thanh kiếm từ tay người hầu, khoác trên người bộ y phục trắng tinh, tay nắm chặt trường kiếm dài ba thước, bắt đầu múa.
Mỗi động tác đều uyển chuyển mà dứt khoát, dáng người nhẹ nhàng như mây trôi, nước chảy, mềm mại nhưng ẩn chứa nội lực mạnh mẽ. Thanh kiếm trong tay cô như hóa thành một con thanh long, quấn quanh, xoáy nhanh dần theo từng nhịp múa.
Khi điệu múa kết thúc, cô lại trở về dáng vẻ dịu dàng, thùy mị, đón nhận tràng pháo tay nồng nhiệt vang lên khắp đại điện.
Khung cảnh ấy khiến cả phim trường như nín thở. Đạo diễn Vu Kiếm cũng bất ngờ – ông vốn chỉ định tìm người dạy Tô Xán vài động tác đơn giản cho có hình thức, nào ngờ cô lại tiếp thu nhanh đến thế.
“Cắt! Tốt, rất tốt! Cảnh này xuất sắc!” Vu Kiếm vui vẻ hô lớn.
Tô Xán khẽ thở phào, nở một nụ cười nhẹ.
“Không ngờ cô lại có khiếu đến vậy!” Huấn luyện viên võ thuật vừa vỗ tay vừa bước đến khen ngợi.
Tô Xán cười đáp: “Là do thầy dạy tốt ạ.”
Hạ Cẩm Ngôn đứng gần đó cũng không khỏi ngạc nhiên. Anh không ngờ Tô Xán lại có khí chất biểu diễn mạnh đến thế.
Vừa định lên tiếng khen thì chợt thấy Giang Mạc Hiên đang bước lại gần. Sắc mặt anh lập tức trầm xuống. Lại là hắn ta!
“Tô Xán, lúc nãy cô diễn hay quá, suýt nữa tôi không theo kịp nhịp của cô.” Giang Mạc Hiên vừa nói vừa bước tới, đúng lúc Tiểu Túc đang mang nước cho Tô Xán.
Anh chặn Tiểu Túc lại, tự tay lấy chai nước rồi đưa cho Tô Xán. Sau đó còn cầm kịch bản phe phẩy như quạt, tỏ vẻ quan tâm tận tình.
Hạ Cẩm Ngôn đứng xa nhìn thấy, tay siết chặt thành nắm đấm, trong lòng bực bội: Chỉ là một chai nước mà cũng phải giành lấy!
Anh quay người đi, bước ra góc khuất, gọi điện thoại. Không lâu sau, hai người đàn ông mặc vest đen bước vào phim trường, tay xách theo đầy đủ dụng cụ và nguyên liệu, khiến mọi người tò mò không biết chuyện gì đang diễn ra, ngay cả đạo diễn Vu Kiếm cũng ngơ ngác.
“Đạo diễn Vu, thấy mọi người làm việc vất vả, tôi đã cho người mang trà sữa tới, coi như chút tấm lòng. Không làm phiền đạo diễn chứ ạ?” Hạ Cẩm Ngôn mỉm cười nhã nhặn.
“Đương nhiên không phiền, chỉ ngại Hạ tổng phải tốn kém quá thôi.”
Cả đoàn phim reo lên vui sướng, liên tục cảm ơn.
Ngay cả Giang Mạc Hiên cũng ngỡ ngàng, không hiểu Hạ Cẩm Ngôn đang toan tính điều gì.
Nguyên liệu đầy đủ, lại có nhân viên pha chế trực tiếp tại chỗ, chỉ trong chốc lát quầy trà sữa đã xếp thành hàng dài.
Thấy tiến độ hôm nay thuận lợi vượt mong đợi, đạo diễn Vu Kiếm quyết định cho cả đoàn nghỉ sớm.
“Cảnh tiếp theo là phân cảnh công chúa Bắc Châu xuất hiện. Hôm nay dừng ở đây, ngày mai quay tiếp.” Ông nói với Giang Mạc Hiên và Tô Xán, rồi dùng loa thông báo: “Mọi người vất vả rồi! Hôm nay kết thúc, ngày mai cố lên!”
Cả phim trường lại nổ òa trong niềm vui. Ai cũng biết đạo diễn Vu nổi tiếng nghiêm khắc, chỉ một biểu cảm sai cũng có thể quay đi quay lại hàng chục lần.
Hôm nay được nghỉ sớm, nghĩa là ông thực sự hài lòng.
Tô Xán vừa uống trà sữa vừa xin thêm hai cốc. Đồ miễn phí, ai lại không lấy?
Cô cầm theo vài cốc, đi cùng Tiểu Túc trở về khách sạn. Khi đi ngang qua Hạ Cẩm Ngôn, cô định chào một tiếng, nhưng rồi lại thôi. Dù sao cả hai vẫn đang tham gia show hẹn hò, tiếp xúc quá nhiều dễ gây hiểu lầm.
Hạ Cẩm Ngôn nhìn theo bóng lưng cô khuất dần sau cánh cửa phim trường, lòng thầm nghĩ: Cô ấy đang tránh mặt mình sao?
Sáng hôm sau, Tiểu Túc theo thói quen đến phòng gọi Tô Xán dậy.
Thông thường giờ này cô đã rửa mặt xong, ngồi chờ rồi. Nhưng hôm nay vẫn còn đang ngủ say.
“Chị Xán Xán, dậy thôi~” Tiểu Túc gọi vài lần, chỉ nghe Tô Xán ậm ừ rồi lại im lặng.
Tiểu Túc bước tới, thấy mặt Tô Xán đỏ bừng bất thường, vừa đưa tay sờ trán đã giật mình vì nóng như thiêu.
Tô Xán cảm thấy được chút mát lạnh, bắt đầu lẩm bẩm nói mê.
Tiểu Túc vội chạy xuống lễ tân mua thuốc hạ sốt và nhiệt kế. Đo thử thì nhiệt độ lên tới 39 độ. Cảnh quay hôm nay chắc chắn không thể tham gia được.
Cô lập tức gọi điện báo đạo diễn, xin nghỉ phép cho Tô Xán.
Tô Xán mơ màng uống thuốc, rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu.
Vu Kiếm biết Tô Xán bị bệnh nên quyết định quay trước các cảnh của công chúa Bắc Châu.
Trong phim *Phong Vũ Dục Lai*, công chúa Bắc Châu ban đầu đem lòng yêu Tịch Hồng. Theo lẽ thường, tướng quân cưới công chúa là hợp lý.
Nhưng từ khi Tịch Hồng gặp Vân Khanh, trái tim hắn đã hướng về nữ tướng quân ấy.
Công chúa vì thế sinh lòng ghen tuông, dần trở nên đen tối, dùng đủ thủ đoạn ép Tịch Hồng phải cưới mình.
Vai diễn này vốn không được khán giả yêu thích, thậm chí dễ bị ghét, nhưng khi biết nam chính là Giang Mạc Hiên, Từ Giai đã dùng mọi mối quan hệ để giành lấy vai diễn.
Lúc này, cô ta đang ngồi trên ghế, hai trợ lý bên cạnh: một người đút trái cây, một người phe phẩy quạt.
Thấy Giang Mạc Hiên bước vào, Từ Giai lập tức đuổi hai người kia đi, rồi chạy đến bên anh:
“Anh Mạc Hiên, anh tới rồi à? Em chuẩn bị trái cây cho anh rồi nè~” Giọng nói ngọt ngào như mật ong.
Từ Giai là tiểu thư nhà họ Từ, vừa ra mắt đã gây chú ý nhờ nhan sắc ngọt ngào và gia thế khủng, lại từng đóng chung với Giang Mạc Hiên vài phim nên nổi tiếng nhanh chóng.
Tiếc thay, cô thuộc kiểu yêu cuồng si, mê trai vô điều kiện.
“Giai Giai tới sớm thế.” Giang Mạc Hiên đáp nhẹ nhàng.
“Em đợi anh mà~” Từ Giai nũng nịu, vừa nói vừa áp sát vào người anh.
Giang Mạc Hiên không né tránh.
“Em còn muốn anh chỉ dạy em diễn nữa.” Cô mạnh dạn khoác tay anh, thấy anh không phản đối, liền càng thêm hăng hái.
“Em diễn tốt rồi, đâu cần anh chỉ gì nữa.” Giang Mạc Hiên vẫn không từ chối, để mặc cô bám víu.
Cảnh quay hôm nay là phân đoạn công chúa tỏ tình với Tịch Hồng, nhưng bị từ chối. Dù Tịch Hồng nói khéo léo, công chúa vẫn tổn thương sâu sắc.
Đạo diễn Vu Kiếm rất hài lòng với cảnh này, dù không biết cảm xúc của Từ Giai là thật.
Tô Xán tỉnh lại, người đỡ hơn nhiều. Nghĩ đến tiến độ quay, cô lập tức gọi điện xin phép đạo diễn, xin được quay trở lại vào ngày mai.
Hôm sau, cô dậy sớm đến phim trường. Không ngờ Hạ Cẩm Ngôn cũng đã có mặt.
Anh mặt lạnh tanh nhưng ánh mắt không rời khỏi cô. Tô Xán liếc thấy, nghĩ mãi cũng chẳng nhớ mình làm gì sai, đành gật đầu chào qua loa rồi im lặng ngồi chờ quay.
Giang Mạc Hiên và Từ Giai cũng vừa tới. Từ Giai liếc Tô Xán một cái, hừ lạnh một tiếng rồi quay đi.
Lại sao nữa đây? Mình có đụng chạm gì đâu?
“Ba người các cô cậu chuẩn bị đi, cảnh này là lúc công chúa phát hiện hai người kia có tình cảm.” Đạo diễn Vu Kiếm lên tiếng.
Cả ba gật đầu. Tô Xán không cần mở kịch bản – lời thoại của cô ít, chủ yếu là thể hiện cảm xúc của nhân vật công chúa.
Nhưng chưa kịp quay, vị trí đã sai.
Lẽ ra cô – tức Vân Khanh – mới là người đứng cạnh Giang Mạc Hiên, vậy mà Từ Giai đã dính sát vào anh ta.
Vu Kiếm nhận ra, lập tức điều chỉnh lại vị trí, rồi hô: “Bắt đầu!”
Cảnh quay diễn ra suôn sẻ, cho tới khi Từ Giai đột ngột nói: “Có phải vì nữ nhân này mà huynh không chọn ta?”
Vừa dứt lời, chưa đợi ai kịp phản ứng, Từ Giai đã vung tay, định tát thẳng vào mặt Tô Xán.