Xuyên Sách: Tôi Từ Chối Hái Rau Dại Trong Show Hẹn Hò
Chương 47: Bình Hoa Cổ
Xuyên Sách: Tôi Từ Chối Hái Rau Dại Trong Show Hẹn Hò thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Tô Xán cùng ông lão trở về biệt thự, buổi tiệc khiêu vũ đã chính thức bắt đầu.
“Các cháu cứ thoải mái vui chơi đi, ông già như tôi đi dạo một chút là được.” Ông cụ đứng ở cửa, nở nụ cười hiền hậu với Tô Xán.
“Vâng ạ.” Tô Xán mỉm cười đáp lời, dõi theo bóng lưng ông khuất dần sau lối đi, rồi mới quay người bước vào sảnh tiệc.
Ông cụ lặng người đứng đó một lúc, ánh mắt dõi theo bóng dáng cô gái hòa vào dòng người, khẽ lóe lên những giọt nước mắt xúc động – lần này, là nước mắt vì vui mừng. Trên khuôn mặt già nua hiện lên nụ cười ấm áp.
“Có lẽ không cần vội… Cũng không thể để con bé sợ hãi.” Ông lẩm bẩm, rồi chậm rãi quay người rời khỏi sảnh, nụ cười vẫn đọng lại trên môi.
Tô Xán quay lại góc khuất lúc nãy, tâm trí vẫn còn bận lòng với chuyện vừa xảy ra. Người giúp việc trong biệt thự gọi ông cụ là “lão gia”? Vậy thì ông ấy chính là chủ nhân nơi này?
Nếu đúng như vậy, ông chính là cha ruột của tổng giám đốc WERT, đồng thời cũng là ông nội của Lâm Hiểu Hiểu?
Nghĩ đến đây, Tô Xán không khỏi thở dài. Hiểu Hiểu đúng là kín tiếng quá mức – quay chung với cô tận hai mùa chương trình, đến tận bây giờ cô mới biết bạn mình lại là tiểu thư nhà họ Lâm!
Cô đưa mắt tìm kiếm trong đám đông, nhưng chẳng thấy bóng dáng Hiểu Hiểu đâu. Đành quay lại bàn tiệc, lấy một ly rượu nhẹ nhàng nhấp môi.
Tô Xán vốn không giỏi giao tiếp, nhất là trong những buổi tiệc đông người như thế này. Ngồi một lúc thấy chán nản, cô đứng dậy, đi dạo quanh quầy tráng miệng.
Lang thang một hồi, cuối cùng cô dừng chân ở quầy bar.
Ngồi lên chiếc ghế cao, Tô Xán lặng lẽ quan sát những bóng người xoay vòng trên sàn nhảy, rồi lại chú ý đến bartender đang điệu nghệ múa chai phía sau quầy.
Trong khoảnh khắc, cô như lạc vào thế giới xưa cũ của chính mình – nơi không có showbiz, không thị phi, không giả dối…
Ý nghĩ ấy vừa hiện lên, bỗng bị cắt ngang bởi một giọng nói chua chát:
“Không biết cái váy đó có phải đồ của cô ta không, mặc lên người đúng là phí của trời.”
“Nghe nói cô ta vừa đẩy Từ tiểu thư xuống nước đấy!”
“Từ tiểu thư mà còn bị cô ta ức hiếp? Cô ta đúng là ngang ngược, không biết trời cao đất dày là gì!”
Tô Xán khẽ nhíu mày, liếc mắt quanh, nhanh chóng xác định được nguồn phát ra những lời cay độc.
Ba khuôn mặt lạ hoắc – ai nấy trang điểm đậm đến mức lố bịch, đeo đầy trang sức to sụ nhưng chẳng nhận ra thương hiệu, váy áo thì luộm thuộm, không hề có chút đẳng cấp.
Đôi mắt Tô Xán bỗng nhiên lạnh đi, vẻ mặt hiện rõ sự chán ghét.
Giữa lúc mọi người đang say sưa kết giao để tìm cơ hội, góc khuất này lại âm thầm trở nên căng thẳng.
Ba người phụ nữ kia vẫn chưa biết sợ, cười khẩy nhìn Tô Xán từ xa. Nhưng khi thấy cô thản nhiên bước lại gần, sống lưng họ bất chợt lạnh toát như có luồng gió âm ùa qua.
Tô Xán không nói gì, chỉ im lặng nhìn thẳng, ánh mắt như xuyên thấu tâm can. Một trong ba người cố lấy can đảm, quát lớn: “Cô muốn làm gì? Tôi cảnh cáo cô, đừng có manh động, nếu không…”
Chưa kịp dứt lời, Tô Xán đã giơ tay lên – nhưng là để với lấy ly cocktail đặt sau lưng người kia.
Người phụ nữ sững người, mãi một lúc sau mới nhận ra mình vừa bị dọa cho phát khiếp, mặt đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ lẫn lộn.
“Tô Xán, cô quá đáng quá rồi!”
“Quá đáng?” Tô Xán mỉm cười, nâng ly rượu lên: “Tôi chỉ lấy một ly rượu thôi. Cô mới là người quá đáng, đứng chắn cả quầy bar.”
Nói xong, cô nhẹ nhàng nhấp một ngụm, ánh mắt ám chứa vẻ trêu chọc.
Người kia tức run người, không nhịn được chỉ tay mắng:
“Cô còn giả vờ cái gì?! Một minh tinh hạng bét như cô, chỉ biết dùng chiêu trò để nổi tiếng, mà dám coi thường người khác? Tôi là nghệ sĩ chính thống đấy!”
Cô ta nói như trút giận, trong lòng vẫn tức tối vì phải khó nhọc lắm mới xin được thiệp mời, trong khi Tô Xán lại xuất hiện thản nhiên như thể chẳng có gì.
Tô Xán nâng ly, khẽ cười: “Ồ, thế à?”
Giọng nói nhẹ nhàng, gương mặt vẫn nụ cười xinh đẹp, nhưng ánh mắt lại lạnh đến rợn người.
Hai người đi cùng đã sớm câm lặng, khí thế ban đầu tan biến không còn.
“Ha.” Tô Xán bật cười, xoay người bỏ đi.
Người phụ nữ kia càng nghĩ càng tức, mắt đỏ ngầu. Trong cơn giận dữ, cô ta cố ý dẫm mạnh lên vạt váy Tô Xán.
Tô Xán không kịp đề phòng, mất thăng bằng, suýt ngã xuống đất.
May mà cô nhanh tay vịn vào bàn đặt tháp rượu sâm-panh gần đó để giữ thăng bằng – nhưng lực tác động khiến cả tháp rượu đổ sập.
Tiếng thủy tinh vỡ vang lên chói tai.
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía này.
Ai nấy đều sững sờ – Tô Xán đã nhanh nhẹn xoay người né kịp, chiếc váy trắng tinh không dính lấy một giọt rượu.
Ba người phụ nữ kia thì không may mắn vậy. Cả người họ bị sâm-panh dội ướt sũng, tóc còn vương đầy bọt rượu. Trên sàn là những mảnh thủy tinh vỡ văng tứ tung. Không chỉ vậy, một bình hoa cổ đặt gần đó cũng bị đổ theo, vỡ tan tành.
Tô Xán nhìn cảnh tượng trước mắt, khẽ thở dài: Mình lại gây họa rồi sao…
Xung quanh bắt đầu xôn xao:
“Kia là ly pha lê thật à? Cả bộ chắc đắt khủng khiếp…”
“Ly thì không nói, nhưng cái bình hoa kia mới đáng sợ – là đồ cổ! Hình như còn là bản độc nhất!”
Một người am hiểu cổ vật chỉ vào đống mảnh vỡ, tiếc nuối thở dài.
“Trời ơi! Sao lại để đồ quý như thế ở chỗ này?” Một người thì thầm.
Không chỉ Tô Xán nghe thấy, mà những người xung quanh cũng bắt đầu xì xào, tò mò nhìn quanh – quả thật, trong phòng có không ít đồ cổ quý giá được trưng bày.
“Tất cả là tại cô! Nếu không có cô, chuyện này đã không xảy ra!” Người phụ nữ lúc nãy gào khóc như điên dại, tay chỉ thẳng vào Tô Xán.
Tô Xán nhíu mày. Cô cũng không thể phủ nhận mình hoàn toàn vô can, dù phần lớn lỗi không phải do cô.
Cô vừa định lên tiếng, chưa kịp nói gì thì một giọng nữ chói tai vang lên:
“Cái bình cổ kia trị giá cả chục triệu! Cô định đền kiểu gì?!”
Tô Xán quay đầu – là Từ Giai.
Cô ta đã thay váy, bước lại gần. Khi đi ngang qua Tô Xán, cố ý hạ giọng:
“Đáng đời. Báo ứng đến nhanh thật. Có bán thân mình cô cũng không đủ tiền đền.”
Nói xong, cô ta khẽ nhếch mép cười lạnh, rồi tiến đến đứng cạnh người phụ nữ đang khóc lóc.
“Chị họ, em vô tội! Là cô ta! Camera sẽ chứng minh rõ ràng!” Giọng cô ta lập tức thay đổi, yếu ớt, nước mắt như mưa.
Tô Xán nhìn cảnh tượng đó, chợt hiểu ra – hóa ra là người nhà với nhau.