Chương 67: Đại Kết Cục (Phần 1)

Xuyên Sách: Tôi Từ Chối Hái Rau Dại Trong Show Hẹn Hò thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuối cùng, Tô Xán quyết định chỉ làm đúng 60 suất cơm.
Mỗi suất gồm: súp rau, cá hồi hun khói, bánh mì phô mai và bánh việt quất. Cô ghi rõ hai chữ "giới hạn" rồi dựng tấm bảng nhỏ trước cửa quán.
Làm vậy vừa đảm bảo lợi nhuận, vừa tránh bị quá tải. Tranh thủ lúc khách chưa đến, Tô Xán bắt tay ngay vào việc chuẩn bị nguyên liệu.
Chẳng bao lâu sau, khách bắt đầu đổ về lác đác.
Nhờ cách sắp xếp hợp lý, cả ngày làm việc trôi chảy, suôn sẻ. Tối đến, các khách mời khác cũng lần lượt trở về.
"Hai ngày qua, mọi người đoán xem chúng ta kiếm được bao nhiêu?" – Đạo diễn bất ngờ hỏi sau khi đóng cửa.
"Tôi đoán là lỗ sặc máu ấy chứ!" – Một người cười lớn.
Từ Giai cũng buông lời: "Chắc chẳng lời được bao nhiêu đâu nhỉ?" – Vừa nói, cô liếc Tô Xán một cái, rõ ràng không tin cô gái này có thể thu về khoản lợi lớn.
Thấy mọi người đoán lung tung, đạo diễn đành công bố luôn:
"Năm vạn! Mọi người đã vượt chỉ tiêu lợi nhuận rồi đó!"
Ngay cả Tô Xán cũng sững người. Những ngày qua cô bận rộn tối mắt với việc nấu nướng, chẳng để ý đến doanh thu.
"Vì mọi người hoàn thành xuất sắc, chương trình quyết định thưởng một combo trượt tuyết: bao gồm cưỡi xe tuần lộc kéo, cùng nhiều hoạt động giải trí khác!"
Giữa tiếng reo hò phấn khích, đạo diễn tiếp lời:
"Dựa theo bình chọn trực tuyến, kết quả xếp hạng như sau: hạng nhất – Tô Xán và Hạ Cẩm Ngôn; hạng hai – Lâm Hiểu Hiểu và Ấn Thành; hạng ba – Giang Mạc Hiên và Ngô Mạn Thanh; hạng tư – Từ Giai và Khắc Tuấn."
Tô Xán vốn chẳng quan tâm mấy đến thứ hạng, điều khiến cô chú ý hơn là câu tiếp theo của đạo diễn:
"Theo thứ hạng, thiết bị và điều kiện lưu trú cũng khác nhau. Đây là chìa khóa phòng cho từng nhóm."
[Nhất định phải cảm ơn tôi! Tôi vote cho tiểu bá tổng và Tô Xán suốt mấy ngày nay rồi!]
[Mong chờ quá, không biết phòng của hai người sẽ thế nào nhỉ~]
[Tô Xán giỏi thật, hai ngày kiếm tận năm vạn!]
[Không tin! Tôi với bạn tôi đều vote cho Từ Giai, sao vẫn đứng chót?]
[Tầng trên: Nếu vậy thì chỉ có hai phiếu, đứng cuối là đúng rồi! Haha!]
Sau khi công bố kết quả, ai nấy đều về phòng nghỉ ngơi.
Sáng hôm sau, dọn dẹp hành lý xong, cả nhóm khởi hành đến khu trượt tuyết.
Hạ Cẩm Ngôn như thường lệ, ân cần giúp Tô Xán thắt dây an toàn. Tô Xán đỏ mặt, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Đường đi hôm nay không còn vẻ ngượng ngập như trước. Hạ Cẩm Ngôn thậm chí bật cười trêu chọc:
"Socola đánh nhau với cà chua, cuối cùng socola thắng. Đố em đó là món gì?"
Tô Xán bật cười, giọng hơi châm chọc: "Thanh socola! Hạ tổng mà cũng biết mấy trò đùa cũ rích này sao?"
*PS: Giải thích cho bạn nào thắc mắc – đây là câu đố chơi chữ trong tiếng Trung nên khi dịch sang tiếng Việt nghe có vẻ kỳ kỳ.
赢 (yíng) nghĩa là "thắng"; người thắng thường được khen là 棒 (bàng) – "giỏi, tuyệt".
巧克力赢了 (qiǎokèlì yíng le): Socola thắng → ghép thành 巧克力棒 (qiǎokèlì bàng) – "thanh socola".
Cô cắn một miếng socola giòn tan, không ngờ anh lại có khiếu hài hước như vậy.
"Anh không giỏi chọc con gái cười." – Hạ Cẩm Ngôn nói với vẻ cực kỳ nghiêm túc.
Tô Xán tưởng mình lỡ lời khiến anh buồn, vội an ủi: "Thật ra cũng tốt mà, chứng tỏ anh không hay dỗ dành ai. Tập luyện thêm chút là được thôi."
"Anh chưa từng dỗ ai cả..." – Hạ Cẩm Ngôn chậm rãi nói – "Và cũng không có ý định dỗ thêm ai nữa."
Tô Xán ngẩn người, miếng socola trên tay cũng quên ăn, chỉ biết ngơ ngác nhìn anh, không biết phản ứng sao cho phải. Cuối cùng đành gượng cười ha ha cho qua chuyện.
Hai người cứ thế lái xe đến điểm tập kết giữa vùng núi phủ tuyết trắng xóa.
Trong rừng có một căn nhà gỗ lớn – nơi các tín đồ trượt tuyết thường dừng chân nghỉ ngơi. Đây cũng là khu nghỉ dưỡng thuộc một khách sạn 5 sao nổi tiếng, thiết kế mái kính để ngắm trời đêm.
Sau khi trình bày mục đích, nhân viên dẫn họ đến một căn phòng riêng, cách nhà gỗ chính một đoạn. Dùng chìa khóa do chương trình phát, vừa mở cửa, cả hai đều sững sờ.
Trần phòng hoàn toàn bằng kính, chỉ cần ngẩng đầu là thấy trời xanh, mây trắng.
Hai chiếc giường chỉ ngăn cách bởi một vách gỗ mỏng. Tô Xán đưa tay gõ nhẹ, cảm giác như vách dựng tạm – đủ che tầm nhìn nhưng không ngăn được âm thanh.
[Ai đó giúp tôi tháo tấm vách kia đi với!]
[Một tấm gỗ biết điều thì nên tự biết biến mất đi nhé!]
[Ủa, tôi tưởng đang xem show tình cảm, hóa ra đang xem phim lãng mạn luôn rồi!]
Hai người cất hành lý, thay đồ rồi chuẩn bị ra trượt tuyết.
"Em không biết trượt." – Tô Xán quay người nhìn Hạ Cẩm Ngôn.
"Anh dạy em." – Anh thản nhiên đáp.
"Đặt chân lên trước đã." – Anh cầm tay cô, giúp cô đứng vững trên ván trượt.
Cả buổi chiều, Hạ Cẩm Ngôn dạy kiên nhẫn, Tô Xán học nhanh như chớp. Chẳng mấy chốc, cô đã biết cách điều khiển cơ bản, không còn giống người mới tinh chút nào.
Hai người vui chơi suốt cả buổi chiều.
Tối về đến căn phòng mái kính, máy quay livestream đã tắt.
Tô Xán ngâm mình trong bồn tắm, ngửa đầu ngắm dải ngân hà qua mái kính, bỗng lẩm bẩm: "Cũng lãng mạn đấy chứ… tiếc là…"
"Tiếc gì?" – Giọng Hạ Cẩm Ngôn vang lên từ bên kia vách gỗ.
Tô Xán giật mình, suýt trượt tay trong bồn. Nhớ ra anh không thể nhìn thấy mình, cô mới an tâm trả lời:
"Tiếc là chúng ta không phải là một đôi thật. Nên bầu trời đầy sao này cũng chẳng còn lãng mạn nữa."
Cô rúc người vào làn bọt xà phòng, khẽ bặm môi.
Cô tưởng anh sẽ im lặng, bỗng nghe thấy giọng nói khẽ vang lên:
"Vậy em có muốn trở thành một đôi thật không?"
Tô Xán tròn xoe mắt, vẻ mặt không thể tin nổi. Dù đã tiếp xúc một thời gian, nhưng sự thật cứ thế ập đến khiến cô không kịp đón nhận tình cảm của anh.
"Anh… nếu em nói với anh, thật ra em không phải người của thế giới này, em đang cố tìm cách quay về… Anh có cho rằng em bị điên không?"
Vừa dứt lời, giọng Hạ Cẩm Ngôn vang lên, đầy kinh ngạc và lẫn chút vui mừng:
"Cái gì cơ?"
Nếu không phải Tô Xán đang ngâm mình trong bồn, chắc anh đã xông sang đập luôn tấm vách gỗ.
Tô Xán không ngờ anh lại tin cô một cách nghiêm túc đến thế, lại còn phản ứng mạnh mẽ như vậy.
Khi cô mặc áo choàng bước ra, liền thấy Hạ Cẩm Ngôn đứng ngay đó, vẻ mặt vẫn chưa hoàn hồn.
"Em có thể kể rõ hơn không?" – Anh hỏi, ánh mắt nghiêm túc.
Tô Xán chậm rãi kể lại toàn bộ hành trình xuyên sách của mình. Mỗi câu nói như một nhát búa giáng thẳng vào tim Hạ Cẩm Ngôn.
Khi cô tưởng anh chỉ nghe cho có lệ, Hạ Cẩm Ngôn lại nhìn cô chăm chú, khẽ hỏi:
"Những gì em nói… đều là thật sao?"
Tô Xán thoáng ngây người trước ánh mắt chân thành ấy.
Và rồi, câu nói tiếp theo của anh vang lên như một tràng pháo hoa nổ tung trong tim cô:
"Anh cũng là người xuyên sách."