Chương 24

Xuyên Thành A Cặn Bã Bị Năm Nhân Cách Của Ảnh Hậu Dây Dưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đôi mắt trong veo của Tư Cảnh Ngọc phản chiếu ánh trăng. Cô liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường hình tổ chim lần nữa, lắc đầu nói:
“Muộn quá rồi. Quyển Cẩm nang dưỡng sinh cho Omega tôi tặng chị nói Omega tốt nhất nên ngủ trước mười một giờ tối, mà giờ đã đến lúc rồi.”
“Chị cũng vừa đọc đến trang này,” Liễu Phạm nhướng mày, ánh mắt nàng rơi xuống quyển sách trên đầu giường, đôi khuyên tai hình ngôi sao trên vành tai nàng lấp lánh theo từng cử động, “Trong đó còn nói Alpha nên cưng chiều Omega, để Omega luôn vui vẻ.”
“Vậy chị bảo Triệu Ngưng Tịch đến cưng chiều chị đi.” Tư Cảnh Ngọc nhướng mày.
“Câm miệng,” Liễu Phạm lạnh lùng liếc Tư Cảnh Ngọc, vẻ đe dọa còn hơn lúc nãy, “Vào game.”
“Vậy chị mở máy tính đi.” Tư Cảnh Ngọc cong khóe miệng, lộ ra nụ cười khó hiểu.
Vừa dứt lời, vẻ mặt xinh đẹp của Liễu Phạm lộ vẻ nghi hoặc. Rõ ràng Tư Cảnh Ngọc vừa nãy còn rất chột dạ, sao đột nhiên không còn e dè nữa? Chẳng lẽ nàng thật sự nhầm lẫn, Tư Cảnh Ngọc không phải là Cá Voi Nhỏ?
Máy tính khởi động rất nhanh, một phút sau ứng dụng trò chơi đã tải xong. Tư Cảnh Ngọc thản nhiên ngồi trước máy tính, ngón tay trắng nõn lướt nhanh trên bàn phím màu đen.
Nhập xong mật khẩu, nhấn phím Enter, màn hình chuyển sang trang tải thông tin nhân vật. Một giây, hai giây, ba giây trôi qua.
Nhân vật trong game mặc áo dài trắng, đeo thanh thương có tua đỏ đứng giữa khung cảnh sông núi, tên trên đầu là... Tuyệt Thế Tiểu A, cấp 42.
“Đây là tài khoản của cô?”
“Đúng,” Tư Cảnh Ngọc chớp mắt, “Chứ sao?”
Quả thật không phải cấp tối đa, tên không phải là Cá Voi Nhỏ. Sắc mặt Liễu Phạm phức tạp, trong lòng không biết là thất vọng hay là may mắn.
Thất vọng là bao nhiêu năm trôi qua, nàng vẫn không biết nguyên nhân Cá Voi Nhỏ đột nhiên biến mất không một lời nào, ngay cả tư cách hỏi cũng không có.
May mắn là kẻ tệ bạc Tư Cảnh Ngọc không phải Cá Voi Nhỏ, hoặc có lẽ đây chẳng phải chuyện đáng mừng.
Tư Cảnh Ngọc dường như không tệ như trước, dù chỉ tốt hơn một chút xíu.
Ngồi bên cạnh Tư Cảnh Ngọc, Liễu Phạm đột nhiên có chút ngẩn người. Ánh đèn ngoài cửa sổ thưa thớt, màn đêm vắng vẻ, hơi nước mờ ảo bao trùm, giống hệt mùi hương nàng đã ngửi thấy trong cơn mưa ngày đó——
Ấm áp, thoang thoảng mùi hoa quỳnh, dù ẩm ướt nóng bức nhưng lại vô cùng sạch sẽ, sảng khoái.
Có lẽ là do cô gái kỳ lạ này mắc chứng sạch sẽ quá mức. Một Alpha lạnh lùng, thanh tú, xinh đẹp mà thỉnh thoảng lại đeo khẩu trang và găng tay, nhìn thế nào cũng thấy kỳ quặc.
Chỉ là nàng rất tò mò, rốt cuộc vì sao Tư Cảnh Ngọc lại thay đổi như vậy? Thật sự đã buông bỏ đồ đao, hay chỉ là như Chu Nhiễm Nhiễm nói, chỉ để mê hoặc người khác, thay đổi chiến thuật, thực chất vẫn là kẻ lòng dạ khó lường?
“Xem xong chưa?” Tư Cảnh Ngọc thấy Liễu Phạm đang ngẩn người một cách kỳ lạ, vẻ mặt lạnh lùng cao quý lộ vẻ mơ màng như một chú mèo con vụng về mà đáng yêu.
Cũng may cô đã lường trước, sớm đã xin Ninh Chanh Vũ tài khoản trò chơi để qua mặt.
Thấy Liễu Phạm tiếp tục ngẩn người, khóe miệng Tư Cảnh Ngọc khẽ nở nụ cười, đôi mày lạnh lùng và hờ hững lập tức trở nên sinh động.
Nhận ra mình đang ngẩn người, hơn nữa còn ngồi rất gần Tư Cảnh Ngọc, Liễu Phạm không chút biến sắc, nàng tựa lưng vào ghế, cổ áo hơi mở, lộ ra làn da ấm áp như ngọc.
“Cái ghế sô pha đó là giường của cô,” Liễu Phạm nghiêm túc nói, hàng mi dài khẽ rũ, giọng điệu không lạnh không nhạt, “Xé miếng dán pheromone đi.”
“Xé miếng dán pheromone làm gì?” Tư Cảnh Ngọc cảnh giác che gáy, vẻ đề phòng như một con mèo bị giẫm phải đuôi.
“Thả pheromone ra để chị dễ ngủ, hay là cô không muốn?” Liễu Phạm liếc Tư Cảnh Ngọc, giọng điệu rất thản nhiên, nhưng dường như chỉ cần Tư Cảnh Ngọc dám nói một tiếng không muốn thì lập tức sẽ có chuyện không hay xảy đến.
Chiếc sô pha kia sạch sẽ mềm mại, chiếc chăn mỏng chuẩn bị sẵn trông có vẻ rất thoải mái. Tư Cảnh Ngọc để tránh Liễu Phạm lại nghĩ ra chiêu trò khác, vội vàng nằm xuống nhắm mắt lại.
Liễu Phạm đột nhiên nhớ tới Tư Cảnh Ngọc trong bữa tiệc sinh nhật đã nói với Ninh Chanh Vũ “Tôi thích Liễu Phạm”, giọng điệu rất chân thành, chân thành đến nỗi khiến nàng bối rối.
“Cô thật sự thích...” Liễu Phạm chợt lại không muốn hỏi thêm nữa, nàng đang làm gì vậy, tại sao nàng lại phải bận tâm đến suy nghĩ của Tư Cảnh Ngọc.
Trong bóng tối, giữa hai người là chiếc bàn máy tính bằng gỗ anh đào, trên góc bàn đặt một con chim nhồi bông béo tròn, mùi hoa quỳnh dịu nhẹ lan tỏa trong không khí.
***
Sau khi để Tư Cảnh Ngọc “ngủ cùng” một thời gian, dù Liễu Phạm luôn đau đầu dữ dội trong vài tiếng đồng hồ nhưng lại không còn mất ngủ nữa, và cũng đã rất lâu rồi không tái phát bệnh.
Cái “rất lâu” này có lẽ là khoảng một tháng. Liễu Phạm vô thức nhếch mép cười, đôi khi, nếu mỗi lần đều có thể giữ được tỉnh táo để kiểm soát, thì việc phát bệnh cũng khá thú vị.
Chỉ cần không ai chọc giận nàng, thời gian không phát bệnh có lẽ còn có thể kéo dài hơn nữa.
Có lẽ đây gọi là được cái này mất cái kia.
Ngồi ở hàng ghế cuối cùng trong giảng đường đại học, Liễu Phạm chống cằm, khẽ thở dài trong lòng. Ánh sáng ban mai ngoài cửa sổ chiếu rọi khuôn mặt nghiêng hoàn mỹ không tì vết của nàng, đẹp như một giấc mơ.
Trên bục giảng, Tư Cảnh Ngọc mặc bộ vest được cắt may tinh xảo, sạch sẽ gọn gàng, chiếc áo sơ mi trắng càng làm nổi bật vẻ thanh tú, xinh đẹp của một Alpha. Khí chất lạnh lùng bị sự nói nhiều không ngừng trong lúc giảng bài làm tan đi không ít, khiến người ta thoáng có cảm giác cô dịu dàng và nhiệt tình.
“Trông thì ra vẻ đạo mạo, thật đúng là lừa bịp,” Chu Nhiễm Nhiễm bên cạnh nhỏ giọng hừ một tiếng, “Nếu không phải là đồ cặn bã thì dáng vẻ đó vẫn là kiểu lãnh đạm mà chị Liễu Phạm thích.”
Kể từ khi Liễu Phạm một năm trước nổi hứng muốn đến trường đại học học thêm một khóa, nhỏ luôn đi học cùng Liễu Phạm.
Đây là lần đầu tiên nhỏ thấy Tư Cảnh Ngọc lên lớp, không ngờ lại giảng bài rất rành mạch, dễ hiểu, khiến người ta dễ dàng tiếp thu.
“Cậu nói xem rốt cuộc vì sao Cá Voi Nhỏ lại không chơi trò chơi nữa?”
“Ai biết được, có khi bị phú bà bao nuôi rồi.”
Hai sinh viên nam nữ ngồi ở hàng ghế đầu không nghe giảng bài mà lén xem chương trình tạp kỹ. Liễu Phạm vô tình liếc nhìn màn hình điện thoại của nam sinh——
Trên đó là cảnh Tư Cảnh Ngọc nhập tài khoản trò chơi trong chương trình tạp kỹ. Đợi cô nhập xong tài khoản và mật khẩu, ống kính lập tức chuyển sang phía người dẫn chương trình.
Dãy số tài khoản hoàn toàn khác biệt so với dãy số Tư Cảnh Ngọc đã nhập cách đó không lâu.
“Nhiễm Nhiễm, bảo người điều tra...” Tiếng chuông tan học vang lên, ánh mắt Liễu Phạm lạnh lẽo, khóe môi nàng nở nụ cười u ám, giọng nói nàng càng lúc càng nhỏ dần.
Nửa tiếng sau, sinh viên đã về hết cả, Liễu Phạm ngồi ở hàng ghế cuối cùng trong giảng đường một mình, lắng nghe giọng nói thận trọng của Chu Nhiễm Nhiễm qua điện thoại.
Thời tiết đầu thu đổ mưa lạnh buốt, tòa nhà giảng đường vắng vẻ đến mức không khí cũng trở nên hiu quạnh, một nỗi hiu quạnh đến nao lòng.
Cho đến khi hai người vừa đùa vừa nghịch bước vào lớp, không hề phát hiện ra người con gái quý phái tuyệt sắc ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Vẻ mặt u ám, trống rỗng của nàng là một vẻ đẹp kỳ lạ, kín đáo, với khả năng tự chủ cực cao, vừa tà ác lại vừa quyến rũ.
“Xem ra tôi phải thua Tư Cảnh Ngọc một chiếc Lamborghini rồi. Một năm trước tôi đã cá với cổ, lần này cổ có lẽ thật sự có thể chiếm được Liễu Phạm, Omega cực phẩm này rồi.” Ninh Chanh Vũ đau khổ nói.
“Không phải nói Tư Cảnh Ngọc hết thời rồi, đã cải tà quy chính không còn lăng nhăng với phụ nữ nữa ư?”
“Cổ giả vờ làm quân tử để lừa Liễu Phạm yêu mình, sau đó ngủ xong rồi bỏ, như thế mới thú vị,” Ninh Chanh Vũ nhún vai, “Cổ đã nói với tôi kế hoạch này từ lâu rồi.”
“Thật sao?”
“Cảnh Ngọc đã câu được chị Liễu Phạm rồi, đồng thời còn chơi đùa với cả hai chị em họ, thật kích thích,” Ninh Chanh Vũ tặc lưỡi nói, “Hơn nữa, Cảnh Ngọc chỉ thích kiểu chị Liễu Phạm nhiệt tình phóng khoáng mà thôi. Liễu Phạm chỉ là món khai vị, trước đây tôi khuyên thế nào Cảnh Ngọc cũng không nghe.”
Trong điện thoại, Chu Nhiễm Nhiễm nhỏ giọng nói:
“Đúng là Tư Cảnh Ngọc đã đăng nhập vào tài khoản Cá Voi Nhỏ vào ngày hôm đó.”
Liễu Phạm cởi một nút áo vest màu xanh đậm, lộ ra sợi dây đen mảnh thắt quanh chiếc cổ thon dài của nàng.
Giọng Chu Nhiễm Nhiễm càng lúc càng nhỏ dần, “Chị Liễu Phạm, Tư Cảnh Ngọc chắc chắn có âm mưu.”
Sau khi nhận được nhiều câu trả lời như vậy, ngón tay trắng như ngọc của Liễu Phạm chậm rãi lướt trên màn hình điện thoại, mạch máu xanh dưới làn da trắng sứ uốn lượn như lưỡi dao tẩm độc, thấy máu là chết.
Ngón tay nàng lướt qua ba chữ “Tư Cảnh Ngọc”, liếc nhìn màn hình, khẽ cười, dáng vẻ ấy giống hệt một ma cà rồng yếu ớt, đẹp một cách hờ hững, bệnh tình đến mức nguy kịch.
Tư Cảnh Ngọc rõ ràng biết tất cả, nhưng sau khi cố gắng cưỡng ép nàng không thành thì lại đổi chiêu trò, tiếp tục muốn đùa giỡn với nàng.
“Thú vị lắm phải không, Cá Voi Nhỏ?” Đôi môi đỏ thắm của nàng lạnh lùng hỏi.
Đôi khi cơn giận và lòng căm hờn chỉ cần một khoảnh khắc, sự ngây thơ và tà ác sẽ lại đan xen vào nhau.
Trong đôi mắt hồ ly xinh đẹp đa tình của nàng có sự điên cuồng và vui sướng hòa lẫn vào nhau, vừa kiêu ngạo lại vừa quỷ dị, tựa như cánh bướm kinh hãi tan vỡ giữa mưa bão và lửa dữ đang hướng thẳng về trái tim của một người nào đó.
Trong văn phòng, Tư Cảnh Ngọc ngồi ở bàn thu dọn đồ đạc cá nhân. Đây là lần đầu tiên cô lên lớp, không ngờ hiệu quả lại không hề tệ chút nào.
Bài luận văn gửi cho giáo sư trước đó đã được chấp nhận, chỉ cần sửa đổi thêm một chút là có thể đăng lên tạp chí chuyên ngành quan trọng. Đến lúc đó, giáo sư sẽ giới thiệu cô đến viện công nghệ sinh học đó.
Những ngày này, mối quan hệ giữa cô và Liễu Phạm ngày càng trở nên hài hòa, tần suất Triệu Ngưng Tịch xuất hiện cũng nhiều hơn hẳn. Chỉ cần duy trì tình trạng này, cô chắc chắn có thể bình an trở về nhà của mình.
Giây tiếp theo, tiếng chuông cuộc gọi video qua WeChat vang lên, hai chữ “Liễu Phạm” nhấp nháy trên màn hình. Cô bắt máy, nhưng đầu dây bên kia không có ai lên tiếng.
Cho đến khi tiếng cười khẽ quen thuộc mà xa lạ vang lên, mê hoặc lòng người.
Kỳ lạ thay, Tư Cảnh Ngọc cảm thấy người con gái ở đầu dây bên kia như đang bị bệnh vậy, gò má ửng hồng, mái tóc đen nhánh hơi ướt, đôi mắt long lanh, đôi môi đỏ như son, khiến vẻ đẹp tuyệt sắc của nàng thêm vài phần yếu ớt.
Ngay cả hơi thở thơm tho mềm mại của nàng cũng vương vấn mùi nguy hiểm.
“Liễu Phạm, chị dầm mưa sao?” Tư Cảnh Ngọc nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa lớn đang trút xuống xối xả bên ngoài.
“Trời mưa rồi, đoán xem cô là ai?”
Lời tác giả:
Còn 1 chương nữa, Liễu Phạm bắt đầu phát điên, các nhân cách sẽ lần lượt xuất hiện.