Một lần tỉnh dậy, Tống Vân Phi phát hiện mình đã xuyên vào thân xác của nữ phụ ác độc trong tiểu thuyết — người từng giả danh bạn gái của vị tổng tài mất trí nhớ, lừa dối, thao túng và đẩy anh vào cảnh nghèo khó nơi xứ lạ. Trong nguyên tác, kết cục của cô ta vô cùng bi thảm: bị tước đoạt đứa con, ngồi tù năm năm, rồi chết cô liêu giữa trời tuyết lạnh. Và giờ, cô — Tống Vân Phi — chính là người phải gánh chịu tất cả. Mở mắt ra, cô thấy người đàn ông ấy — Sở Cận Hàn — tay xách cơm hộp, vừa trở về sau một ngày làm việc vất vả. Trái tim cô như ngừng đập. Biết trước cái kết đẫm máu đang chờ đợi, cô chỉ còn một con đường: trốn thật xa, trước khi anh nhớ lại thân phận thật của mình. Cô sống cùng anh trong căn nhà trọ tồi tàn, giả vờ yêu thương, âm thầm lên kế hoạch đào tẩu. Nhưng vào cái ngày định mệnh định ra đi, anh đột ngột nắm chặt tay cô, ánh mắt lạnh như băng: — "Lừa anh xong rồi định bỏ chạy sao?" Tống Vân Phi chết lặng. Anh… đã khôi phục ký ức từ lúc nào? Cô nghĩ mình sẽ bị trừng phạt, bị vùi dập, bị trả thù đến tận cùng. Nhưng không, Sở Cận Hàn lại nhẹ nhàng ôm cô vào lòng: — "Cô lừa tôi? Được. Nhưng vì cô làm tất cả là vì yêu tôi, nên tôi chấp nhận." Từ kẻ từng bị lừa dối, anh trở thành người che chở, sủng ái cô hết mực. Từ hôn ước định sẵn, họ viết nên câu chuyện "cưới trước yêu sau" ngọt ngào nhất. Không thù hận, không oán trách — chỉ có mưa dầm thấm lâu, và một tình yêu ấm áp như ánh nắng cuối đông. **[Tổng tài đại lão - Xuyên không - Ngọt sủng cực phẩm - Cưới trước yêu sau - Sạch, Sủng, Không ngược]** Một lần lừa dối, cả đời được yêu. Truyện hằng ngày, ấm lòng, đong đầy hạnh phúc.