Xuyên Thành Bé Con Ở Vương Quốc Tinh Linh
Chương 17: Có đôi giày nhỏ rồi đây!
Xuyên Thành Bé Con Ở Vương Quốc Tinh Linh thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tinh linh và yêu tinh vốn có thiên phúc cao, am hiểu ngôn ngữ, thơ ca, âm nhạc, vũ đạo, ma thuật,... Họ là những nhà ngôn ngữ học, nghệ sĩ và pháp sư bẩm sinh.
Đối với Leah, Sperion không phải đứa trẻ duy nhất vừa nhận đàn mà đã biết chơi ngay lần đầu tiên. Ngoài lời khen ngợi, cô không cảm thấy có gì đáng ngạc nhiên.
Có thể nói yêu tinh thiên tài quá nhiều, đến mức trở nên bình thường.
Tuy nhiên, Sperion vẫn có nét đặc biệt của riêng mình.
Các yêu tinh khác lần đầu cầm đàn đều bắt chước những bản nhạc mà trưởng thành trong tộc từng chơi. Nhưng cậu lại khác, Leah chưa từng nghe qua giai điệu nào giống thế.
Giai điệu ấy đơn giản, nhẹ nhàng, vui tươi, tươi mới, khiến tâm trạng trở nên thư thái. Đó chính là khúc nhạc riêng của Sperion.
Thư Lê tận hưởng ánh mắt ngưỡng mộ, lòng lâng lâng sung sướng. Nhưng chẳng bao lâu, cậu ép chiếc đuôi nhỏ đang vểnh lên của mình xuống.
Cậu có thể chơi đàn ngay từ lần đầu nhận được là nhờ mười năm học tập. Cậu quyết tâm không để bản thân lơ là, thậm chí phải nỗ lực hơn nữa để không bị tụi nhỏ vượt xa mười dặm.
Thiên phú của yêu tinh thật sự đáng sợ!
Vì giữ vững danh hiệu "học sinh xuất sắc về âm nhạc", cậu không thể lơ là, càng phải cố gắng hơn!
Với tấm gương của Thư Lê, hứng thú học nhạc của tụi nhỏ tăng vọt, cả bọn thúc giục Leah mau chóng dạy chúng đánh đàn hạc.
Leah mỉm cười, bắt đầu buổi học.
Cả buổi chiều, lớp học vang lên những âm thanh chói tai, yêu tinh đi ngang qua đều vội vã tránh xa.
Thư Lê xoa đôi tai chịu mọi "tấn công", cúi nhìn bàn tay mình.
Đôi tay cậu mới "ra lò" được một trăm ngày, mềm mại hơn nhiều so với đôi tay đầy vết chai của những đứa khác, chỉ chơi một đoạn đã đỏ ửng lên.
Đau quá đi!
Nhìn tụi nhỏ vẫn gảy đàn say sưa, Thư Lê không ngớt thán phục.
Tay chúng không đau sao? Đứa sau còn gảy hăng hơn đứa trước, khúc nhạc lộn xộn như tiếng quỷ kêu, nghe mà nhức óc.
Nhưng phải thừa nhận, phúc lợi ở trường yêu tinh tốt quá xá!
Không chỉ cung cấp đồ dùng học tập miễn phí, nhạc cụ cũng tặng không, mỗi đứa đều có một cây, rộng rãi thật!
Thư Lê vốn định đi phố buôn bán để mua đàn hạc, giờ lại được tặng.
Việc học của lớp mầm rất nhẹ nhàng, mỗi ngày chỉ học ba tiết, còn lại là chơi đùa.
Từ giờ đến bữa tối vẫn còn thời gian, Thư Lê đề nghị tóc đỏ và tóc trắng trước tiên về nhà cất đàn, sau đó đi dạo phố chơi.
Budno nghe thấy, thân hình mũm mĩm nhào tới, đập mạnh lên bàn của Thư Lê, hùng hổ nói:"Tớ cũng đi!".
Nhóc và Sperion đang trao đổi đồ ăn, bạn bè đương nhiên phải đi cùng!
Disio và Angel trợn mắt, lập tức cảm thấy nguy cơ đến.
Tên nhóc mập này muốn cướp anh của chúng!
Mơ đi!
Budno bị chúng lườm, không chịu thua, làm mặt quỷ.
Đáng ghét! Tên này đang khiêu khích!
Trong nháy mắt, ba đứa nhỏ đối đầu gay gắt, giương cung bạt kiếm.
Thấy chúng định đánh nhau, Thư Lê vội can:"Aisha nói, chúng ta là người lớn, phải sống hòa thuận!".
Bé dưới trăm ngày và trên trăm ngày khác biệt lớn.
Dưới trăm ngày, trí tuệ chưa phát triển toàn diện, còn ngây thơ, cãi vã ầm ĩ là chuyện thường.
Trên trăm ngày, sau khi được giáo dục vỡ lòng, hiểu chuyện hơn, biết đúng sai. Nếu còn đánh nhau sẽ bị phạt.
Ba đứa nhỏ tức giận lầm bầm, lòng không cam, tình không nguyện nhưng đành bình tĩnh lại.
Chúng đều không muốn bị Aisha phạt quét sân thể dục.
Sân thể dục rộng mênh mông, ngoài bụi bặm lá rụng còn có phân chim hôi thối. Dọn không ma thuật giúp đỡ rất vất vả.
Thư Lê thấy chúng bình tĩnh, lặng lẽ lau mồ hôi, ôm đàn bay khỏi lớp.
"Đợi tớ với". Disio nhấc đàn lên, vỗ cánh đuổi theo.
Angel cũng không chậm, lập tức theo sát.
Chỉ có Budno vì béo nên bay chậm, ôm đàn thở hồng hộc.
Thư Lê về nhà, cẩn thận cất đàn vào ngăn tủ trống, sau đó lấy vài "đặc sản" từ nhà ấp, nhét vào túi hành lý mà Aisha cho trước.
Lúc trước, dẫn tụi nhỏ tham quan phố buôn bán, Aisha từng nói: Có hai cách mua sắm, một là đổi vật, hai là dùng đồng vàng.
Đồng vàng là tiền tệ phổ biến trên đại lục, thường dùng khi tinh linh hay yêu tinh ra ngoài luyện tập. Trong rừng thích dùng vật đổi vật hơn.
Đồ tụi nhỏ mang từ nhà ấp ra có thể dùng để trao đổi ở phố buôn bán.
Thư Lê thán phục.
Chẳng trách trước khi rời nhà ấp, Aisha và Sit nhắc đi nhắc lại đến ba lần rằng tụi nhỏ hãy mang theo "gia tài" của mình.
Hóa ra đó là vốn liếng cuộc sống mới của chúng.
Thư Lê thấy mình may mắn vì thích sưu tầm, mang theo cả túi lớn. Mấy đứa nhỏ lười biếng mang ít, giờ hối hận cũng không kịp.
Cơ hội chỉ đến một lần, rời nhà ấp không thể quay về.
Thư Lê không biết những hạt giống, lá cây, đá mà mình thu nhặt có đáng giá không, có thể đổi được đôi giày hay không.
Dù sao, sáng nay con chim béo thích hạt giống của cậu.
Mười mấy phút sau, bốn đứa mỗi người vác túi bay về phía phố buôn bán.
Cây thần khổng lồ có hàng chục nghìn cành, ngay cả yêu tinh trưởng thành sống lâu năm cũng thỉnh thoảng lạc đường, huống chi tụi nhỏ mới tới.
Lần trước có Aisha dẫn đường nên thoải mái ngắm cảnh. Giờ tự đi, chẳng mấy chốc lạc vào mê cung.
"Ờ... bên trái hả?". Thư Lê không chắc hỏi.
Với cậu, cây thần như mê cung khổng lồ, không người dẫn đường coi như mất phương hướng.
Trường học và nhà nối thẳng, đi vài lần nhớ đường. Nhưng cậu chỉ mới tới phố một lần, đi tới đi lui khiến đầu quay váng.
"Sai, là bên phải". Angel chỉ cành cây bên phải: "Chỗ đó có nhiều nhà, đi đó xem sao".
"Đều sai, rõ ràng phía trên". Disio khẳng định.
"Lúc nãy cậu cũng nói phía trên, cuối cùng sai bét!". Budno lầm bầm.
Disio trợn mắt với Budno: "Thế cậu nói hướng nào?".
"Không biết!". Budno thản nhiên.
Disio trừng mắt, Budno cũng trừng lại, ai cũng không chịu thua.
Thư Lê lại nhức đầu.
Trên đường từ nhà tới đây, lạc đường khiến chúng cãi nhau biết bao lần. Lúc đầu cậu còn can, giờ bỏ cuộc.
Dùng tiếng Tinh linh nói chuyện mệt vô cùng, hiểu không?
Nếu không tìm thấy phố, cậu định về trước, mai tính. Không muốn đói bụng.
Cơ thể còn đang trưởng thành, không chịu được đói.
Đang giằng co thì giọng lạnh vang lên: "Các em làm gì ở đây?".
Thư Lê động tai, nhận ra giọng quen thuộc. Cậu quay người, đôi mắt xanh sáng lên.
"Kumandi!". Cậu thốt lên.
Thiếu niên yêu tinh tóc đen mắt tím, đôi cánh tím sẫm, lơ lửng, nhíu mày nhìn bốn đứa.
"À, là Kumandi!". Angel vui vẻ hô to, như quen lắm: "Anh cũng tới phố buôn bán à?".
Kumandi liếc khuôn mặt tươi cười của đứa tóc bạc, gật đầu: "Ừ".
"Thế tốt quá!". Angel bay quanh hắn: "Kumandi dẫn chúng em đi với!".
Thư Lê bội phục Angel vô cùng, xã giao đỉnh của chóp!
Kumandi cũng không từ chối, đồng ý.
Thư Lê cảm động: "Cảm ơn anh, Kumandi!".
Huhu, học sinh giỏi Yên Tĩnh đúng là tốt bụng bên ngoài lạnh lùng.
"Cảm ơn anh, Kumandi!". Ba đứa nhỏ khác đồng thanh.
"...Ừ". Kumandi quay người, vành tai hơi hồng. "Đi thôi".
Đôi cánh tím đập nhẹ, bay về hướng trái.
Bốn đứa đuổi theo.
Thật ra vị trí cách phố rất gần, xuyên qua ba cành khô là tới.
Đứng đầu phố, Kumandi hỏi Thư Lê: "Em muốn gì?".
"Giày... giày". Thư Lê ngượng cúi đầu, hai bàn chân trắng nõn cọ vào nhau.
Dù cố gắng giữ sạch, chân vẫn dính chút bụi.
Kumandi hiểu ngay, nhướng mày hỏi tụi nhỏ: "Các em thì sao?".
Disio làm động tác kéo cung: "Em muốn mua cung tên".
Angel chớp mắt hổ phách: "Em muốn đồ chơi và nhẫn trữ vật".
Kumandi nói: "Em không có ma thuật, không dùng được nhẫn".
Angel vung nắm tay: "Không sao, đợi em học được sẽ dùng".
Nhẫn trữ vật của anh xinh quá, nhỏ cũng muốn mua, tạm đeo làm trang sức.
Budno vốn chỉ đi chơi, không định mua, nghe tụi nhỏ nói liền học theo.
"Giày, cung, nhẫn, đồ chơi, em mua hết". Nhóc vỗ túi: "Toàn gia sản của tớ đây".
Kumandi hiểu hết nhu cầu, dẫn chúng tới cửa hàng trang phục đầu tiên.
Cửa hàng đủ loại hàng, khiến người hoa mắt.
Bọn nhỏ muốn giày, làm ông chủ bối rối.
Ông mở cửa hàng mấy trăm năm nay, lần đầu có đứa dưới trăm ngày hỏi mua giày.
"Không có sao ạ?". Thư Lê đáng thương hỏi.
Đôi mắt xanh nõn long lanh như giọt sương, đánh trúng tim ông chủ.
"Có! Nhất định phải có!".
Làm sao để đứa trẻ thất vọng?
Ông lấy thước đo, lấy nguyên liệu, "xoạch" một tiếng, bốn đôi giày nhỏ xinh ra lò, chưa tới mười phút.
Chân nhỏ, tốn ít nguyên liệu.
"Xong". Ông đưa giày cho Thư Lê: "Thử đi".
"Cảm ơn". Thư Lê nhận lấy.
Giày yêu tinh không làm bằng da hay vải, mà từ dây mây tự nhiên. Hình dáng như xăng-đan, có dây buộc xinh xắn.
Thư Lê lo dây cấn chân, nhưng sau khi xỏ thấy mềm mại, co dãn. Chỉ không biết buộc kiểu nào.
Cậu quấn lung tung, suýt thắt chết.
Chẳng trách không cho trẻ con đi giày, phức tạp quá!
Thư Lê rối bời, định bỏ cuộc thì đôi tay trắng trẻo tới, vài động tác gỡ được dây loạn xì ngầu.
"Vắt chéo hai dây, vòng lên, làm thế này..."
Thiếu niên tóc đen ngồi xổm, ngón tay khéo léo buộc dây, vòng đến bắp chân rồi thắt nơ bướm xinh.
"Xong".
Kumandi ngẩng đầu, đôi mắt tím dịu nhìn đứa tóc vàng đỏ mặt.
"Cảm... cảm ơn anh". Thư Lê ngạc nhiên, tiếng nhỏ như muỗi.
Cậu không ngờ học sinh giỏi Yên Tĩnh lại chu đáo thế!
"Chân còn lại sao?". Kumandi kỳ lạ nhìn đứa đỏ mặt. Mấy đứa tuổi này dễ ngượng à?
"Không... không cần, tự... làm được!". Thư Lê vội cầm giày còn lại, học theo động tác của Kumandi, vụng về vắt chéo rồi vòng lên.
Không đẹp như Kumandi, nhưng cũng thành công.
Kumandi sửa cho tụi nhỏ từng người một.
Cuối cùng, bốn đứa đều xỏ xong giày.
Thư Lê dẫm đất, nhảy thử, cảm thấy êm chân.
"Ông chủ, hết bao nhiêu?". Cậu định hỏi, nhưng thấy ông chủ cười tủm tỉm liền đổi: "Muốn... đổi cái gì ạ?".
Ông hỏi: "Em có gì?".
Thư Lê mở túi, để lộ đồ bên trong: "Chỗ này ạ".
Ông nhìn, kinh ngạc: "Hạt giống hoa hồng tinh, cỏ nhật kim, đá nguyệt hân, vỏ bọ cạp kaming, tơ bướm lửa...".
Ông nuốt nước miếng, nhìn chằm chằm vào túi.
Lại còn vỏ cây cabal! Chắc gần hai trăm năm mới nhìn thấy lần nữa!