2. Chương 2: Phúc lành của Tinh Linh Vương

Xuyên Thành Bé Con Ở Vương Quốc Tinh Linh

Chương 2: Phúc lành của Tinh Linh Vương

Xuyên Thành Bé Con Ở Vương Quốc Tinh Linh thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Ôi thần ánh sáng trên cao, đứa bé này đúng là tiểu yêu tinh may mắn nhất!".
Tôi ôm mặt, hâm mộ nhìn cậu bé nằm trên giường hoa. Trán cậu có một vầng sáng nhạt nhòa, đó chính là lời chúc phúc của Tinh Linh Vương.
Cứ mỗi mười năm, khu rừng Yêu Tinh lại có một nhóm tiểu yêu tinh chào đời. Chúng là đứa con cưng của trời đất, sinh trưởng trong nụ hoa, hấp thụ tinh hoa của trời đất để hình thành sinh mệnh.
Khi bông hoa nở rộ, các tiểu yêu tinh hoàn thành quá trình trưởng thành, dần dần thức tỉnh.
Yêu tinh và tinh linh đều là con của Thần Ánh Sáng, giữa họ không có khoảng cách, thường xuyên giúp đỡ nhau.
Từ khi làm việc ở nhà ấp đến nay, tôi đã chào đón ba nhóm tiểu yêu tinh, nhưng chưa từng có đứa nào may mắn được Tinh Linh Vương chúc phúc.
Hôm nay là ngày tiểu yêu tinh ra đời, trùng hợp là Tinh Linh Vương đang tuần tra khu rừng Yêu Tinh. Ngài đã cùng tôi chào đón những sinh mệnh mới.
Đứa bé cuối cùng này, thoạt nhìn ngơ ngác, nhưng vận số lại vô cùng phi thường.
Được Tinh Linh Vương chúc phúc, cậu không chỉ có một cái tên độc đáo, mà còn được ngài che chở.
"Sperion." Tinh Linh Vương tóc vàng chỉ tay vào không trung, ánh sáng lập lòe, ngưng tụ thành một chiếc vòng hoa xuất hiện trên đầu tiểu yêu tinh.
Tiểu yêu tinh phát hiện trên đầu mình có vòng hoa, khó hiểu dùng tay sờ sờ.
"Sperion! Ôi, cái tên hay quá!". Tôi cảm thán.
Xong xuôi mọi việc, Tinh Linh Vương dặn dò tôi vài câu rồi rời khỏi phòng ấp.
Tôi hành lễ cung kính, tiễn ngài đi. Đợi đến khi bóng Tinh Linh Vương biến mất, tôi vỗ tay gọi những đứa bé còn đang núp trong bụi hoa:"Các em yêu của chị, mau ra đây nào, đến giờ ăn cơm rồi".
Theo tiếng gọi trong trẻo ngân nga, từ các góc của nhà ấp, từng sinh mệnh nhỏ bé ánh sáng xanh nhạt bay ra.
Chúng chỉ to bằng ngón tay cái, thân hình bóng loáng, không mặc quần áo, sau lưng mọc đôi cánh dài mỏng như cánh ve, vỗ nhẹ là rơi xuống những hạt bụi ánh sáng.
Nhà ấp là một vườn hoa rộng lớn, bên trong trồng đầy loài thực vật quý hiếm, nhiều loài đã tuyệt chủng ở thế giới loài người. Nơi đây quanh năm như mùa xuân, trăm hoa đua nở. Ánh mặt trời chiếu nghiêng qua cửa kính, như những sợi dây đàn bằng vàng rọi vào phòng. Hương hoa ngọt thanh lan tỏa khắp không gian, thấm vào tận trong tim.
Trên chiếc bàn dài được đan từ sợi mây, những chiếc chén bạc xếp ngay ngắn. Tinh linh tóc đỏ nâng chiếc bình vòi dài, cẩn thận rót mật hoa vào chén.
Một giọt đầy một chén, chất lỏng màu vàng tỏa ra mùi hương ngọt ngào, hấp dẫn các tiểu yêu tinh.
Các bé thăm dò nhà ấp xong, bụng đã sôi ùng ục, ngửi thấy mùi thơm thì nối đuôi nhau lao về phía bàn mây.
"Ôi ôi, đừng vội, đứa nào cũng có phần". Tôi kêu nhỏ, nhanh tay tách hai đứa đang tranh nhau một chén bạc.
Các bé bị nắm cánh, ngoan ngoãn không dám động đậy, chớp đôi mắt long lanh thuần khiết.
Tôi nhẹ tay đặt hai đứa xuống trước chén bạc của từng người, bé con ngửi ngửi, vùi đầu ăn uống ngon lành.
Nhìn các bé ăn uống say sưa, tôi thấy đáng yêu đến nhũn cả tim.
"Ơ? Sao lại thừa ra một chén?".
Chỉ thấy chiếc chén phía ngoài cùng bên trái còn trống không, mật hoa bên trong vẫn nguyên. Tôi đếm lại, phát hiện thiếu một bé.
Lúc này, Thư Lê đang bám vào mép giường, nhìn chằm chằm bàn mây phía xa.
Trán cậu bị tinh linh tóc vàng chạm qua, trong đầu cậu thêm nhiều thứ lạ lẫm, dường như là những ký hiệu kỳ quái. Chưa kịp hiểu, tinh linh tóc vàng đã nói lời từ biệt rồi rời đi.
Thư Lê thấy tiếc nuối, không nhịn được ghé vào mép giường dõi theo hắn đi xa.
Sau đó, cậu nghe thấy tinh linh tóc đỏ hét lên, rất nhiều người tí hon bay ra khỏi bụi hoa.
Những người tí hon này đều không mặc quần áo, tóc đủ màu sắc, sau lưng mỗi người mọc đôi cánh khác nhau. Có người giống cánh bướm, có người giống cánh chuồn chuồn, có người giống cánh ve, còn có người giống dải lụa mỏng, tự phát sáng, nhìn vô cùng xinh đẹp.
Dù xinh đẹp đến đâu, bọn họ vẫn không mặc quần áo.
Thư Lê sờ lồng ngực trơn nhẵn của mình, quyết định nhấc chăn hoa khoác lên vai, che lấy thân thể.
Là một người trưởng thành vừa tròn 18 tuổi, cậu có trái tim biết thẹn thùng. Cho dù là trong mơ, dáng người thu nhỏ, cậu cũng không cho phép mình trần như nhộng.
Cậu không hiểu tinh linh tóc đỏ nói gì, nhưng nhìn dáng vẻ vội vã của nhóm tiểu yêu tinh thì chắc là đến giờ ăn.
Mùi thơm ngọt ngào chui vào mũi, khiến bụng cậu kêu "ọt ọt".
Thư Lê nuốt nước bọt, khao khát nhìn về phía bàn mây, do dự không biết có nên bay qua hay không.
Đúng rồi, bay!
Thư Lê cởi cánh hoa trên vai xuống, vòng tay ra sau lưng, sờ thấy một mảnh mềm mại.
Ngứa quá~
Cậu nhanh chóng buông tay.
Bản thân cũng mọc cánh.
Thật kỳ diệu!
Lòng ham chơi của Thư Lê trỗi dậy, quấn cánh hoa quanh hông, cố gắng khống chế đôi cánh sau lưng, để chúng vươn về phía trước. Cậu nhìn thấy bốn phiến cánh lụa mỏng trong suốt, bề mặt có lớp màng bảo hộ phát ra ánh vàng nhạt.
Thật là một giấc mơ thú vị!
Không biết tỉnh lại còn nhớ được bao nhiêu.
Thư Lê nhẹ nhàng vuốt ve đôi cánh, cảm giác tê dại truyền đến đại não.
Năm giác quan trong mơ rất chân thật, chân thật đến mức khiến cậu hoài nghi mình đã xuyên tới thế giới khác.
Tôi phát hiện thiếu mất một tiểu yêu tinh, tìm quanh một vòng, cuối cùng thấy đứa bé được Tinh Linh Vương chúc phúc đang ngồi trên giường hoa chơi với cánh của mình.
Tôi thở dài, tiến tới hỏi:"Sperion, em không đói bụng sao?".
Bé yêu tinh chậm phản ứng, ngơ ngác quay ra nhìn tôi, đôi mắt mê man.
Tôi thở dài, bế cậu lên, đi về phía bàn mây, đặt cậu trước chén bạc:"Đây là mật ong mới thu sáng nay, ngon lắm nha!".
Thư Lê đột nhiên bị dịch chuyển, hơi ngơ ngác. Đôi tay túm chặt cánh hoa, quyết không để mình trần như nhộng.
Ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào, cậu nuốt nước bọt, cúi đầu nhìn chất lỏng màu vàng trong chén bạc.
Nhìn cũng ngon đấy.
Thư Lê duỗi tay ôm chén bạc, cánh hoa bên hông lập tức trượt xuống, cậu vội vàng đưa tay túm lại.
Nguy hiểm thật, suýt chút nữa lộ mông rồi!
Tôi vẫn để ý tới đứa bé được Tinh Linh Vương đặt tên là Sperion. Nhìn thấy cánh hoa quấn bên hông, tôi nghi ngờ chớp mắt.
Oops, bé con mới sinh cũng biết xấu hổ sao?
Dáng vẻ muốn uống mật ong nhưng lại không muốn trần truồng kia đáng yêu quá.
Tôi nhẹ giọng dỗ dành:"Ăn no trước đã, lát nữa Aisha sẽ mang quần áo đến cho các em".
Aisha là yêu tinh trưởng thành, phụ trách chăm sóc cuộc sống hàng ngày của nhóm bé con.
Đương nhiên Thư Lê không hiểu tôi đang nói gì. Cậu ngẩng đầu, lễ phép hỏi:"Chị ơi, xin hỏi có thìa không ạ?".
Có thìa là cậu có thể một tay giữ cánh hoa, một tay uống mật hoa rồi.
Tiếng Hán rành mạch rõ chữ, nhưng vào tai tôi lại thành "chi chi" như tiếng côn trùng.
Tôi mím môi cười, nhịn không được dùng tay chọc nhẹ lên đầu bé con:"Ngoan nào, không được kén ăn nha!".
Thư Lê kiên trì:"Cái thìa, có thìa không ạ?".
Cậu dùng tay mô tả.
Tôi lắc đầu thở dài:"Sperion, em mà không uống là mật hoa sẽ bị bé con khác cướp mất đó!".
"Mình chỉ muốn một cái thìa thôi mà!". Thư Lê nhíu mày, rối rắm.
Hai người nói gà bà nói vịt, ai cũng không thuyết phục được đối phương, chỉ đứng đó tròn mắt nhìn nhau.
Một bé yêu tinh tóc đỏ uống xong chén mật hoa của mình, nhóc xoa bụng, cảm thấy chưa no. Nhóc tìm quanh, phát hiện gần đó có một chén mật hoa đầy. Cánh nhóc rung lên, hưng phấn lao qua đó, vùi đầu uống hăng say.
Thư Lê ngẩn ra, trơ mắt nhìn mật hoa của mình bị nhóc yêu tinh tóc đỏ cướp mất.
Là đứa con nhỏ nhất nhà họ Thư, từ nhỏ cậu muốn gì có nấy, không ai dám đoạt.
Bây giờ, trong giấc mơ của cậu, Thư Lê bị người ta cướp đồ ăn ngay trước mặt, cậu sốc đến ngu người.
Nhóc yêu tinh tóc đỏ uống xong chén mật ong, thoả mãn nấc một cái, ngẩng đầu nhếch miệng cười với cậu.
Đây là khiêu khích trần trụi!
Thư Lê tức run cả người.
Thân thể thu nhỏ, tuyến lệ nhạy cảm hơn. Trong lòng Thư Lê cảm thấy tủi thân vô cùng, cảm xúc mất kiểm soát, cậu "Oa" một tiếng òa khóc. Nước mắt như trân châu tràn khỏi mi, ào ào rơi xuống.
Tôi chấn kinh, không biết làm gì:"Aiya, aiya! Sperion đừng khóc....Còn rất nhiều mật ong mà!".
Thư Lê nghe không hiểu, chỉ lo gào khóc, khóc đến mức thở hổn hển.
Nhưng trong lòng cậu đang không ngừng khinh bỉ bản thân.
Một học sinh cấp ba như cậu sao có thể vì bị cướp đồ ăn mà khóc lóc thảm thiết chứ?
Aaaaa----mất mặt quá đi mất!
May mắn đây chỉ là mơ, nếu bị người nhà biết, cậu nhất định sẽ bị cười nhạo suốt đời.
Nhóc yêu tinh tóc đỏ bị tiếng khóc của cậu doạ sợ, tai nhọn rũ xuống, miệng méo xệch, cũng òa lên khóc lớn.
Thư Lê hai mắt đẫm lệ mơ màng, trong lòng thấy cạn lời.
Cậu còn chưa khóc được mấy, tên nhóc cướp cơm này còn khóc to hơn cậu.
Điều tuyệt vời hơn là trẻ con khóc sẽ lây nhau, đám nhóc yêu tinh cũng theo dây chuyền "Oa oa" khóc lớn.
Tôi to hết cả đầu, luống cuống dỗ đứa này, dỗ đứa kia, hiệu quả cực nhỏ.
Ngay lúc tôi đang bận đến sứt đầu mẻ trán thì một giọng nói vang lên:"Ôi trời, Thần Ánh Sáng trên cao, đã xảy ra chuyện gì vậy? Đám nhóc con sao lại khóc toáng lên thế?".
Tôi nhìn yêu tinh tóc bạc trên không trung như nhìn thấy chúa cứu thế, ánh mắt nóng rực:"Aisha yêu dấu ơi, cậu tới đúng lúc lắm! Mau lại đây giúp tôi đi!".
Cô là tinh linh phụ trách thai nghén, am hiểu tưới nguyên tố ma thuật, đọc thơ ca hát cho bé con trong nụ hoa. Sau khi tiểu yêu tinh thức tỉnh, sẽ do yêu tinh trưởng thành là Aisha dạy dỗ.
Aisha không hổ là yêu tinh dạy mầm non. Cô từ tốn bay đến bàn mây, mở chiếc rương trong tay, từng bộ quần áo làm bằng tơ tằm tự nhiên bay ra, bay tới trước mặt các tiểu yêu tinh.
Các bé con yêu tinh bị quần áo xinh đẹp hấp dẫn, dần dần quên mất việc khóc lóc.
Thư Lê nhìn quần áo bay tới trước mặt, nước mắt lập tức ngừng rơi.
Oa!
Là quần áo!
Cuối cùng cậu cũng không cần loã thể nữa rồi!
Thư Lê cũng mặc kệ bản thân trần truồng, cậu nhanh chóng buông cánh hoa, nắm lấy quần áo. Chất liệu tinh tế mềm mại, nhẹ như tơ lụa, sờ vô cùng thoải mái.
Không hổ là giấc mơ của cậu, tỉ mỉ thật đấy.
Thư Lê lật trước lật sau xem nên mặc như thế nào. Không ngờ trên quần áo có ma thuật, quần áo bay lên, tự động tròng vào người cậu.
Người thiết kế còn chu đáo suy xét tới cánh sau lưng của tiểu yêu tinh, mấy sợi dây lưng khéo léo vòng qua cánh, thắt một cái nơ bướm xinh đẹp.
Thư Lê lạ lẫm sờ quần áo trên người. Là một chiếc váy xếp ly kiểu Hy Lạp cổ, quanh eo thắt chiếc dây lưng bện bằng tơ vàng, hai bên đùi xẻ tà, làn váy rũ tự nhiên đến đùi.
Uyển chuyển nhẹ nhàng, phiêu dật, vừa người, trơn mướt như nước, mặc lên vô cùng thoải mái.
Khuyết điểm duy nhất là không có quần lót.
Chân vung lớn một cái là có nguy cơ lộ mông.
Tuy nhiên, so với loã thể thì có quần áo che trước chắn sau vẫn tốt hơn nhiều.
Thư Lê tận lực xem nhẹ chút khuyết điểm này.
Dù sao đợi khi tỉnh giấc, tất cả đều hoá thành mây bay.
Quần áo có rồi, tiếp theo cần phải lấp đầy bụng. Cậu nâng chén bạc lên cao, ngửa đầu đòi ăn với tôi.
"Chị ơi, mật hoa của em đâu?".
Tôi nhìn các em bé đang chìm đắm trong niềm vui có quần áo mới, âm thầm lau mồ hôi lạnh. Bỗng, cô nghe thấy tiếng "chi chi" quen thuộc, cúi đầu. Chỉ thấy tiểu yêu tinh được Vương chúc phúc đang lấy hai tay đỡ chén bạc trống không, khoé mi còn vương nước mắt, vẻ mặt đáng thương nhìn tôi.
Cho em ấy! Đều cho em ấy hết!
Tôi hét ầm trong lòng vì quá đáng yêu. Cô cầm lấy bình chứa mật ong, đổ một giọt vào chén bạc của bé con.
Thư Lê vui vẻ cười một cái với tinh linh tóc đỏ, nhã nhặn bưng chén lên uống.
A, ngọt quá, thơm quá, mịn quá. Không trách nhóc yêu tinh tóc đỏ kia uống một chén không thấy đủ, còn đi cướp của cậu.
Uống cạn một hơi, Thư Lê nấc một cái no nê, dư vị lưu luyến không thôi.