Xuyên Thành Bé Con Ở Vương Quốc Tinh Linh
Chương 23: Gặp nạn giữa trận chiến
Xuyên Thành Bé Con Ở Vương Quốc Tinh Linh thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi xuyên thành đứa bé yêu tinh, Thư Lê vẫn luôn trăn trở một vấn đề nghiêm túc.
Yêu tinh trưởng thành chỉ to bằng bàn tay, thậm chí có mạnh hơn chút cũng chỉ là đứa trẻ. Vậy tương lai mình làm sao có thể trở thành anh hùng lật đổ Ma vương?
Giống như con kiến đấu với voi, chênh lệch về hình thể và sức mạnh quá lớn, chẳng khác nào châu chấu đá xe.
Giờ đây, khi nhìn thấy Chris đột nhiên biến từ "người tí hon" thành "người khổng lồ", Thư Lê choáng váng đến tận óc.
Phiên bản upsize của Chris không có gì thay đổi, chỉ là mọi thứ đều được phóng đại lên gấp bội. Đôi cánh lốm đốm như cánh bướm, áo bào trắng bay phấp phới cùng lớp áo choàng viền vàng tinh xảo, tất cả đều biến đổi theo kích cỡ cơ thể hắn.
Đây là ma thuật thần kỳ gì? Làm sao có thể tự do thay đổi kích thước vật chất?
Nhưng trước khi Thư Lê kịp suy nghĩ thêm, phiên bản khổng lồ của Chris đã nhanh chóng tấn công con chim khổng lồ.
Hắn rút ra một cây cung vàng từ túi trữ vật, dùng ma lực ngưng tụ thành mũi tên, nhắm thẳng vào đầu con chim khổng lồ mà bắn.
Mũi tên vàng vụt sáng xé gió, chỉ trong nháy mắt đã xuyên qua cơn lốc, bay thẳng về phía đầu chim.
Con chim Sekern thấy Chris phóng to liền cảnh giác. Khi mũi tên vàng lao tới, nó lập tức né tránh.
Dù sở hữu thân hình khổng lồ, nhưng danh xưng "cưỡi gió đạp mây" không phải là oai hư. Đôi cánh rung lên, nó nhanh nhẹn thoát khỏi mũi tên.
Mũi tên xẹt qua đầu, mang theo vài sợi lông chim.
Sekern phát ra tiếng hót chói tai. Đến khi mũi tên thứ hai bắn tới, nó nhận ra mình đã xem thường tiểu yêu tinh trưởng thành này.
Yêu tinh biết phóng to khó chơi giống như tinh linh, nếu đối đầu trực diện thì kẻ thất bại chắc chắn là nó.
Thà làm một vố rồi bỏ chạy còn hơn bị đánh đến nhừ đầu.
Chim Sekern không quan tâm đến mũi tên thứ hai, chân to mạnh mẽ của nó giẫm xuống đất, toàn thân lao về phía cây ăn quả gần đó. Móng vuốt xòe ra, tóm gọn một cành cây đầy trái. Sau đó vỗ cánh bay vút lên trời, biến thành một chấm đen biến mất.
Chris giơ cao cung, nhắm về phía bóng chim đã biến mất. Sau vài lần thử nghiệm, cuối cùng hắn cũng bỏ cuộc.
Thôi, không cần lãng phí ma lực nữa. Sau lần dạy dỗ này, có lẽ tên chim sẽ không dám mò đến trộm trái cây trong một thời gian dài.
Chris thu cung, chuẩn bị sửa bức tường ma thuật. Bỗng nhiên, vạt áo hắn bị thứ gì đó kéo lại. Hắn cúi đầu, bất ngờ thấy ba đứa trẻ tí hon.
Đứa bé đang nắm áo khóc nức nở.
Chris kinh ngạc, vội vàng nâng ba đứa trẻ lên.
Thần Ánh Sáng trên cao!
Nơi đây là vòng ngoài của vườn trái cây, vô cùng nguy hiểm. Ba đứa trẻ vốn nên ở khu vực an toàn lại xuất hiện ở đây sao?
Ba đứa ngồi trong lòng bàn tay hắn, nước mắt tuôn rơi như thác, khóc đến nghẹt thở:"Sperion... Sperion... oa oa...".
Chris sững người, gấp gáp hỏi:"Sperion làm sao rồi?".
"Cậu ấy bị... chim khổng lồ... bắt đi rồi! Oa oa oa...".
Disio tóc đỏ ôm ngón tay Chris gào khóc.
Chris nghe vậy, không dám tin, trợn tròn mắt.
"C... Chris, mau cứu Sperion đi!". Angel khóc lóc cầu cứu.
"Huhuhuhu... tại em tham ăn...". Budno khóc nức nở:"Em không muốn Sperion... bị chim lớn ăn mất!".
Chris nghe chúng kể lể, đại khái hiểu được đầu đuôi, sắc mặt hắn bỗng trắng bệch.
"Chris!". Docia vội bay tới, hấp tấp hỏi:"Tiếng kêu vừa rồi là chim Sekern chứ? Cậu đánh nhau với nó sao? Có thấy bốn đứa bé đâu không...".
Cô đột nhiên im bặt, trợn mắt nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay Chris. Ba đứa trẻ khóc lóc thảm thiết, chỉ thiếu Sperion.
Lúc này, Thư Lê cũng cảm thấy mình sắp đi gặp tổ tiên.
Cậu ôm chặt cuống lá, lơ lửng giữa không trung. Gió thổi xối xả vào mặt như muốn cuốn bay cậu, nhưng cậu không thể buông tay. Nếu buông, cậu sẽ rơi từ độ cao vài ngàn mét xuống đất, rồi...
Rồi là GAME OVER mất!
Con chim quắp cành cây ăn quả này bay quá nhanh, chỉ vài giây đã rời khỏi rừng cây ăn quả, còn cậu thì chẳng biết sẽ bị mang tới đâu.
Thư Lê thu cánh, co tứ chi, túm chặt lá cây, khóc không thành tiếng.
Làm người quả nhiên không thể cẩu thả, không có chuyện xui xẻo nhất, chỉ có chuyện xui xẻo hơn mà thôi.
Cậu chỉ là cùng các bạn nhỏ đi hái trái cây, cuối cùng lại bị cuốn vào trận chiến của yêu tinh và ma thú.
Lúc ấy, khi họ nhìn thấy Chris phóng to, đều ngẩn ra như tượng. Đến khi tỉnh lại thì trận chiến đã nổ ra.
Họ ở quá gần trung tâm chiến đấu, mỗi lần vỗ cánh của chim khổng lồ đều gây ra gió lớn, khiến cành cây xung quanh rung chuyển.
Thư Lê quyết định kéo các bạn chạy trốn.
Nhưng biến cố xảy ra quá nhanh, khiến mọi người không kịp trở tay.
Con chim khổng lồ kia bỗng lao về phía họ, móng vuốt cứng như thép quắp lấy cành cây nơi họ đứng. "Rắc" một tiếng, cành cây bị bẻ gãy.
Tóc đỏ, tóc trắng và thằng mập đều bị quăng ra, chỉ có Thư Lê xui xẻo. Khi móng vuốt chim kia vồ tới, ngón chân cậu bị móc vào áo. Dù có giãy dụa cũng không thoát, Thư Lê chỉ có thể trơ mắt nhìn thân mình bị chim kéo lên trời cao.
Loài chim này bay nhanh vô cùng, chỉ trong nháy mắt đã bay xa ngàn mét. Thư Lê hoảng sợ đến mức thất thanh. Nhưng vừa mở miệng, gió lạnh ùa vào cổ họng khiến cậu sặc đến không ngừng.
Nhưng điều đáng sợ còn ở phía sau.
Móng vuốt chim sắc bén, xé rách áo cậu. Mất lực kéo, thân thể bé nhỏ của Thư Lê trượt xuống. Sợ gió cuốn đi, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cậu bộc phát tiềm lực, túm lấy chiếc lá gần nhất, thoát khỏi nguy hiểm rơi từ trên cao.
Dù có cánh, nhưng cậu sợ độ cao quá mức...
Chim đang bay, gió gào thét, lá rung lắc, Thư Lê cầu nguyện.
Ngọc Hoàng Đại Đế! Thái Thượng Lão Quân! Quan Thế Âm Bồ Tát! A di đà phật! Thượng Đế!!!!!!!
Không cần biết thần tiên phương nào, miễn là hiển linh giúp cậu, sau này cậu sẽ cúng bái mỗi ngày, nhất định không nuốt lời!
Cầu nguyện lâu mà chẳng thấy phép màu, Thư Lê lúng túng hoảng sợ, không biết làm sao.
Đột nhiên, cậu chợt nghĩ: nơi đây là thế giới khác, cầu thần phật thế giới gốc vô ích!
Thư Lê nhanh chóng đổi ý, cầu thần khác.
Thần Lửa vĩ đại... Alfama Chips!
Thần Nước vĩ đại... Hildini Dange... đúng tên không nhỉ?
Thôi kệ, cầu trước đã.
Thần Ánh Sáng Lynette Reis vĩ đại, Thần Gió Wendy Noel vĩ đại, Thần Cây Oroman Pazi vĩ đại, Thần Đất Helfeg Lot vĩ đại...
(*Đọc sai bét nhè rồi nha =)))).
||||| Truyện đề cử: Xuân Giang Hoa Nguyệt |||||
Cảm ơn "Khúc ca sáng thế" mà Leah dạy hôm qua, nhờ đó cậu mới biết tên các vị thần!
Không biết lời cầu nguyện có hiệu nghiệm không, con chim bỗng giảm tốc độ, gáy lên tiếng thét dài rồi lao thẳng xuống dưới.
"AAAAAAAAAAAAA".
Thư Lê không nhịn được hét thất thanh.
Cảm giác mất trọng lực thật đáng sợ, cậu cảm thấy mình sắp chết đến nơi!
Tiếng gió "vù vù" át đi tiếng hét. Chim Sekern không hay biết gì, sau khi rời khỏi lãnh địa yêu tinh, nó tìm nơi yên tĩnh thưởng thức cành cây vừa cướp được.
Nó lao vào cánh rừng rậm rạp, sải rộng đôi cánh lớn giảm xóc, rồi đậu xuống cành cây đại thụ.
Cổ họng chim phát ra tiếng "gru gru" sung sướng, móng vuốt buông lỏng, cúi đầu ngắm nhìn nhánh cây vừa cướp được.
Trên thân cành treo chùm quả hình trái lê chín, đầu trơn nhẵn, căng mọng, tỏa hương thơm ngon.
Chim Sekern tiết nước bọt.
Yêu tinh đúng là giống loài có tài, hoa quả họ trồng tỉ mỉ hơn quả dại nhiều, vừa thơm vừa ngọt khiến chim thèm.
Chính vì vậy nó thường nhân lúc tường ma pháp hỏng mà lẻn vào ăn vụng.
Nếu không có lỗ hổng thì phải tạo ra.
Chim Sekern mãn nguyện nhìn chùm quả, há miệng định cắn.
Bỗng, nó ngậm miệng, nghi ngờ nhìn chằm chằm vào đâu đó, mắt trợn tròn như chuông đồng.
Đây là cái gì?
Một thân thể bé xíu, sau lưng mọc đôi cánh mỏng, quần áo tả tơi, tứ chi ôm chặt chiếc lá, bất tỉnh.
Chim Sekern chớp mắt, nghi ngờ bản thân hoa mắt.
Nó lùi lại, dí đầu quan sát.
Một lúc sau, nó gật gật đầu.
Không sai, đây là tiểu yêu tinh.
Kích cỡ này chắc là đứa non mới sinh.
Khoan đã...
Chim Sekern lại lùi thêm một bước.
NHÃI-CON-YÊU-TINH-MỚI-SINH-KHÔNG-LÂU!
Đời chim tôi rồi!
Nó gặp rắc rối!
Tuy thường ngày nó hay ăn vụng hoa quả, nhưng yêu tinh chưa bao giờ thực sự muốn giết nó, đôi bên vẫn đấu nhau qua lại.
Nhưng giờ nó cướp mất đứa bé yêu tinh, tộc yêu tinh nhất định sẽ liều mạng với nó!
Không, không. Nó không cố ý cướp!
Tình huống lúc ấy khẩn cấp, nó chỉ muốn bẻ cành cây rồi chạy. Ai ngờ trên cành còn có đứa bé yêu tinh?
Nó vô tội thật!
Chim Sekern tự bào chữa, móng vuốt lùi về sau.
Nhân lúc yêu tinh trưởng thành chưa đuổi kịp, đứa bé còn hôn mê, nó phải nhanh chóng chạy trốn.
Sắp tới không dám ở lại rừng Yêu Tinh, phải đến rừng ma thú phương bắc tránh sóng gió.
Dù sở hữu đôi cánh, chạy trốn có khó đâu?
Quyết tâm xong, chim Sekern bỏ luôn chỗ trái cây yêu thích, vỗ cánh bay biến mất.
Hơi thở ma thú cấp 7 vừa biến mất, động vật nhỏ trong rừng dám mò ra. Chúng thò đầu nhìn trái nhìn phải, phát hiện chùm quả rủ xuống.
Một con vật biết leo trèo nhanh nhẹn nhảy lên cây, từ từ tiếp cận mục tiêu.
Thư Lê tỉnh dậy từ cơn hôn mê.
Khi chim lao xuống, cậu bị kích động quá mức nên bất tỉnh.
Trước khi hôn mê, cậu vẫn cắn răng ôm lá, quyết không buông. Sống hay chết đành phó mặc số phận.
May mà cậu vẫn còn tri giác.
Có tri giác chứng tỏ chưa chết. May quá!
Thư Lê từ từ mở mắt, cẩn thận quan sát xung quanh.
Nơi đây là cánh rừng xa lạ, tán lá chằng chịt che khuất hầu hết ánh mặt trời, ánh sáng le lói.
Cậu nằm trên cành cây đại thụ, ngực vẫn ôm chiếc lá, bốn bề yên tĩnh, chim khổng lồ biến mất.
An... an toàn rồi sao?
Thư Lê vận động tứ chi tê cứng, buông lá ra, khó khăn bò dậy. Do giữ tư thế lâu, cơ bắp toàn thân đau nhức, không kìm được run rẩy.
Cậu ngồi quỳ trên cành, nhìn đông ngó tây, xác định chim đã biến mất.
Được cứu rồi!
Cậu thở phào nhẹ nhõm.
Cảm ơn các thiên thần thế giới này đã nghe thấy lời cầu nguyện.
Thư Lê vuốt mặt, khó hiểu nhìn nhánh cây trước mắt.
Chim khổng lồ kia vì muốn cướp trái cây mà gây náo loạn, sao khi cướp được lại bỏ giữa chừng?
Thư Lê nghĩ mãi không hiểu, càng cảm thấy tức giận.
Nếu không ăn thì cướp làm gì? Hại cậu chẳng biết mình đang ở đâu, cũng chẳng biết về Cây thần.
Xuyên đến thế giới này đã ba tháng, cậu luôn sống nơi an toàn, như đóa hoa trong nhà kính, được yêu tinh trưởng thành che chở.
Dù trước đây hay giờ, cậu đều không có năng lực sinh tồn nơi hoang dã.
Với tốc độ chim, chắc nơi này cách Cây thần cả vạn dặm.
Dựa vào thân thể và đôi cánh bé nhỏ, đến bao giờ mới bay về được?
Thư Lê thấp thỏm lo âu, bất lực ôm lấy mình, đôi cánh cụp xuống.
Gió thổi qua, cậu hắt xì.
"Ắt xì".
Sao thấy lạnh nhỉ?
Cậu sụt sịt mũi, cúi đầu nhìn, kinh ngạc thấy áo rách nát, nửa vai lộ ra, không trách cậu thấy lạnh.
Thư Lê luống cuống thu vén áo, loay hoay hồi lâu mới buộc tạm được, che lấy bả vai.
Móng vuốt chim sắc bén, xé rách áo mới mua hôm trước, chưa mặc được hai ngày.
Lúc ấy, ông chủ cửa hàng giới thiệu: bộ quần áo được thêu hoa văn ma trận phòng ngự, có thể cản được công kích ma thú cấp 4.
Thật không ngờ chuyện ngoài ý muốn lại xảy ra lúc lơ đễnh.
Cậu chỉ vui vẻ hái trái cây, nào ngờ đụng phải ma thú cấp cao.
Thư Lê không biết chim cao cấp mấy, nhưng dám lẻn vào vườn yêu tinh ăn vụng, lại đánh tay ngang với Chris thì chắc chắn không dưới cấp 4.
Vậy nên áo không chống được móng vuốt ma thú cấp 4 cũng là chuyện đương nhiên.
Nghĩ đến Chris, cảm xúc chán nản tan biến, mắt lóe sáng hy vọng.
Yêu tinh biết phóng to!
Trở nên giống tinh linh, sau lưng thêm đôi cánh lớn phủ ánh sáng lấp lánh.
Vừa thần thánh vừa mỹ lệ, khiến người ta ao ước.
Thư Lê xoa mặt, ép mình tỉnh táo.
Cậu chính là anh hùng tương lai, sao có thể ngồi không chờ chết?
Phải tự lực cánh sinh, tìm mọi cách trở về Cây thần, dù gian nan vất vả đến mấy cũng phải về.
Chỉ khi trở về Cây thần, trở về tộc đàn, cậu mới có thể tiếp tục học tập trưởng thành.
Thư Lê nắm bàn tay nhỏ, tự cổ vũ.
Đầu tiên, bổ sung thể lực.
Bị quăng quật lâu, lại chịu cú sốc, bụng đói cồn cào.
Chim ngốc không cần trái cây, cậu không khách khí nữa.
Dù sao chỗ trái cây này vốn của yêu tinh.
Thư Lê đứng dậy, đưa quả hình trái lê lên mũi ngửi, mùi thơm ngọt ngào tràn ngập.
Không trách thằng mập ôm không rời, thơm đến mức nước miếng sắp trào.
Cậu không ngại chưa rửa sạch, cắn một miếng.
Huhu~~~~
Ngon xỉu!!!
Vỏ mỏng, thịt mềm, tươi ngon mọng nước, vị chua chua ngọt ngọt, không cưỡng lại được!
Thư Lê cắn to, phồng má nhai nhóp nhép, nuốt xong lại cắn miếng khác.
Nhai nuốt, nhai nuốt...
"Rồm rộp, rồm rộp, rồm rộp-----rồm rộp, rồm rộp, rồm rộp-----".
Thư Lê dựng tai, mắt xanh nhạt nghi ngờ.
Sao tiếng nhai nuốt lớn thế?
"Rồm rộp, rồm rộp---rồm rộp, rồm rộp----".
Cậu ngậm miệng, tiếng vẫn vang bên tai.
Thư Lê cảnh giác, thả trái cây xuống, bay lên không 10cm, thấy một con sóc lông xù đang ngồi xổm, ôm trái cây gặm.
Không nghi ngờ, tiếng nhai đến từ nó.
Thư Lê căng thẳng.
Cậu không biết sóc này có tính công kích không, có hại cho mình không.
Sóc phát hiện cậu, ôm trái gặm mất nửa, mặt ngẩn ra.
Ý ý?
Đây là gì?
Côn trùng sao?
À, hình như nhóc yêu tinh?
Sóc vươn móng định chào, Thư Lê hoảng sợ rút dao găm, chỉ vào sóc hét:"Lùi lại, lùi lại, lùi lại....".