25. Chương 25: Quà tặng của rắn thần

Xuyên Thành Bé Con Ở Vương Quốc Tinh Linh

Chương 25: Quà tặng của rắn thần

Xuyên Thành Bé Con Ở Vương Quốc Tinh Linh thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đứng trên đầu khổng lồ của rắn thần, Thư Lê đi dạo một vòng, dựa vào ánh hoàng hôn và tán lá để xác định phương hướng.
Cây thần nằm ở hướng tây, chỉ cần đi về phía mặt trời lặn là tới đó.
Cậu lấy sổ ghi chép và bút ra, vẽ một tấm bản đồ đơn giản. Sau khi xác nhận không sai sót, cậu ngồi xuống vỗ vỏ sừng trên đầu rắn thần, hô lớn: "Ngài rắn ơi... tôi đã tìm thấy vị trí của cây thần rồi, chúng ta xuống thôi!"
Rắn thần nghe vậy liền chậm rãi trườn xuống.
Theo thói quen, nó thường quay đầu rồi trườn xuống. Nhưng hôm nay trên đầu có thêm một đứa bé yêu tinh, vì sợ cậu ngã, nó phải bò ngược từ đuôi lên.
Tốc độ chậm hơn một chút, nhưng so với tốc độ bay của đứa bé yêu tinh, vẫn nhanh gấp nhiều lần.
Rắn thần trườn dọc theo thân cây sần sùi, chẳng mấy chốc đã tới thảm cỏ dưới gốc cây.
Thư Lê cảm thấy như ngồi thang máy siêu tốc, cảnh vật trước mắt nhòe đi. Khi nhìn rõ trở lại, cậu đã "hạ tầng" xong.
Thật tiện lợi quá!
Rắn thần đặt đầu mình lên cỏ, tháo bỏ lớp lá phòng ngự để đứa bé yêu tinh xuống.
Thư Lê vỗ cánh bay tới trước mặt rắn, cảm kích hành lễ: "Ngài rắn, cảm ơn ngài đã giúp đỡ!"
Rắn thần phun lưỡi đỏ, phát ra tiếng "xì xì".
Bỗng nhiên, trong đầu Thư Lê vang lên một giọng trầm thấp:
"Ta là Bazion Bulgares, xin gửi lời hỏi thăm của ta tới Tinh Linh Vương."
Thư Lê giật mình, trợn mắt nhìn cái đầu rắn dữ tợn, xác nhận nó đang nói chuyện với mình bằng tiếng Tinh Linh, còn phát âm chuẩn hơn cả mình.
"À, được... Bazion Bulgares." Thư Lê hành lễ lần nữa.
Rắn thần thè lưỡi, sửa lại: "Ta tên là Bazion Bulgares."
Phát âm của đứa bé yêu tinh này sao mà ngọng nghéo thế.
Bị bắt lỗi trực tiếp, mặt Thư Lê đỏ bừng: "Xin, xin lỗi, tôi sẽ ghi lại ngay."
Cậu lúng túng lấy sổ và bút lông ra, nghiêm túc viết tên rắn thần vào đó. Viết xong còn vẽ một con rắn nhỏ bên cạnh, ghi chú bằng tiếng Trung.
Rắn thần khó hiểu nhìn đứa bé yêu tinh kỳ quái này. Nó đã sống trong khu rừng Yêu Tinh mấy ngàn năm, đây là lần đầu gặp được sinh vật kỳ lạ như vậy.
Khả năng ngôn ngữ của yêu tinh không phải trời sinh đã có sao?
Tại sao đứa nhỏ trước mắt lại nói lắp bắp thế?
Chắc do còn nhỏ nên thế.
Rắn thần tự tìm lý do cho đứa bé.
"Rừng rậm về đêm rất nguy hiểm, trời tối rồi đừng vội lên đường." Trước khi trở lại thân cây, rắn thần khuyên nhủ đứa bé. Khu rừng này có vô số ma thú, mỗi con đều có lãnh địa riêng, chúng rất cảnh giác với kẻ xâm nhập.
Không phải ma thú nào cũng hiền lành như nó.
"Cảm ơn, tôi sẽ chú ý an toàn hơn." Thư Lê nghiêm túc gật đầu. Thấy rắn thần sắp đi, cậu đột nhiên nhớ ra điều gì, vội gọi lại: "Bazion B... Bulgares, xin chờ một chút!"
Rắn thần khựng cái đầu đang nhếch lại, mắt lạnh như băng nhìn đứa bé yêu tinh chăm chú.
Thư Lê thò tay vào túi lục lọi, móc ra ba hạt giống hoa hồng tinh như ba viên đá quý đưa cho rắn thần.
"Cảm ơn vì đã dẫn tôi lên ngọn cây, đây là quà cảm ơn của tôi, xin ngài nhận lấy!"
Vốn định sau giờ học đi mua đồ sinh hoạt, nào ngờ lại lạc vào khu rừng xa lạ. May mà có rắn thần giúp đỡ, nếu không giờ này cậu vẫn còn rơi rớt trên cây, đến tối chưa chắc đã lên tới ngọn.
Để bày tỏ lòng biết ơn, cậu tặng ba hạt giống hoa hồng tinh cho rắn thần.
Hạt giống nhỏ như hạt mè, trong lòng bàn tay đứa bé, tỏa ra nguồn ma lực dày đặc.
Rắn thần cúi đầu, sau khi xác nhận không nhìn nhầm, con ngươi biến thành đường dọc thẳng.
Bất kỳ ma thú nào nhìn thấy hạt giống hoa hồng tinh có thể tăng cấp đều sẽ cuồng loạn vì nó.
Chẳng trách trên người đứa bé lại tỏa hương hấp dẫn đến vậy. Chẳng qua có sự uy hiếp từ chúc phúc của Tinh Linh Vương, nó phải giữ lý trí, kiềm chế dục vọng.
Giờ nhìn thấy ba hạt giống trong tay đứa bé, cuối cùng nó cũng biết hương đó từ đâu đến.
Rắn thần đột nhiên dí sát vào người đứa bé, khoá chặt hạt giống trong tay cậu, hỏi: "Chắc chắn muốn đưa cho ta chứ?"
Những ma thú sống mấy ngàn năm trong rừng đều biết hạt giống hoa hồng tinh đến từ nhà ấp, quý hiếm vô cùng, chỉ gặp được chứ không thể cầu.
Một vài ma thú sống vạn năm cũng chưa thấy được lần. Hôm nay nó nổi hứng bò lên cành nghỉ ngơi, phát hiện đứa bé yêu tinh lạc nên tiện tay giúp đỡ, vậy mà đối phương lại lấy ba hạt giống ra làm quà.
Rắn thần kích động, không ngờ mình lại may mắn thế.
Thư Lê bị cái đầu rắn dữ tợn dí lại gần, trong lòng muốn lùi xuống, khẳng định: "Đúng vậy, tặng ngài, xin hãy nhận lấy!"
Rắn thần trầm mặc mấy giây, sau đó thè lưỡi đỏ, nhanh chóng cuốn mất ba hạt giống trong tay cậu.
Thư Lê nhìn bàn tay trống rỗng, hai mắt chớp chớp.
Nhưng giây sau, cậu suýt bị đống đồ từ trên trời giáng xuống bao phủ, vội vàng bay né sang bên.
"Ầm...ầm...."
Đống đồ chất cao như ngọn núi nhỏ, đủ loại: đá quý lộng lẫy, vũ khí áo giáp hoàn mỹ, trang sức sặc sỡ, hộp xinh xắn, ngọn cỏ tươi tốt, đóa hoa diễm lệ, da lông bóng mượt, xác động vật không rõ chủng loại...
Thư Lê trợn tròn mắt.
"Đây là quà đáp lễ."
Rắn thần ném xuống đống của quý mà ngày thường nó thu gom được, sau đó bò trở lại thân cây, nhanh chóng quấn lên, biến mất giữa tán lá.
"Ấy... từ từ... ngài rắn ơi..." Thư Lê vươn đôi tay định gọi.
Cậu chỉ tặng ba hạt giống, vậy mà ngài rắn lại đáp lễ cả núi bảo vật, khách khí quá rồi.
"Đừng nhớ nhầm... tên của ta là Bazion Bulgares." Giọng nói vọng lại trong đầu Thư Lê, rồi biến mất giữa lá.
Thư Lê xấu hổ thu lại bàn tay, gãi đầu.
May mà cậu có nhẫn trữ vật của Tinh Linh Vương, nếu không chỉ có thể trơ mắt nhìn. Chỉ mong Tinh Linh Vương không ngại nhận lại chiếc nhẫn đã qua sử dụng. Trái cây thu rồi, không hơn kém núi bảo vật.
Thư Lê bay lại gần, trong lòng niệm "thu thu thu", núi đồ lập tức bị hút vào nhẫn.
Sau khi xác nhận không sót thứ gì, cậu vuốt viên ruby trên nhẫn, trong đầu hiện ra tòa tháp nhiều tầng, đồ vật được phân loại rõ ràng, tiện lấy ra cất vào.
Thật lợi hại! Thần kỳ!
Không hổ là thế giới ma thuật.
Thư Lê ngẩng đầu nhìn cây đại thụ, vẫy tay với rắn thần không biết đã bò đâu. Cậu vỗ cánh, mắt kiên định bay về hướng tây, bắt đầu hành trình về nhà.
Cỏ dại mọc tràn lan trong rừng rậm, ngoại trừ cây đại thụ che trời, toàn là bụi cây, gai góc. Nếu đi bộ thì khó nhọc, may mà Thư Lê có cánh, có thể bay tự do.
Cậu bay thấp, giữ khoảng 4-5m so mặt đất. Bay thẳng nhẹ nhàng, không như khi bay lên phải chịu lực cản. Thư Lê bay hơn 200m mà không mệt.
Thời gian trôi đi, mặt trời ngả tây, ánh sáng trở nên ảm đạm, tầm nhìn giảm xuống.
Thư Lê vẫn nhớ lời rắn thần dặn, cố gắng không đi đêm. Phải tìm nơi an toàn nghỉ chân.
Nhưng nhìn quanh chỉ toàn cây cỏ, sinh vật đêm lục tục ra săn mồi.
Trên đường, Thư Lê gặp 3-4 con ma thú. Ban đầu sợ hãi, nhưng nghĩ đến rắn thần to lớn hiền lành với mình, liền mạnh dạn bay qua.
Kết quả mấy con ma thú làm như không thấy, có lẽ coi cậu là sinh vật phát sáng.
Thư Lê nhìn đông ngó tây tìm chỗ nghỉ.
Bụi cỏ không được, sợ ngủ nửa chừng bị dẫm bẹp.
Đóa hoa cũng không được, sợ đụng phải bò sát.
Xem ra chỉ có lên cây.
Cậu chọn cây cành lá xum xuê, bay lên 20m phát hiện tổ chim.
Hai mắt sáng lên. Tổ chim giữa chạc cây, tinh xảo sạch sẽ, có con chim béo trắng như tuyết đang ngồi.
Thư Lê vô cùng ưng tổ chim này. Quả là nơi tuyệt vời để nghỉ đêm!
Cậu vỗ cánh tiếp cận, khiến chim béo chú ý. Chim béo mở to mắt, nghi ngờ đánh giá... đứa bé yêu tinh từ đâu tới.
Hình người, tai nhọn, lưng mọc đôi cánh sáng, đầu nhỏ, vẻ mặt non choẹt.
"Chíp?" Chim béo kêu một tiếng, dường như đang dò hỏi.
Thư Lê đứng trên cành gần tổ, lễ phép dùng tiếng Tinh Linh chào: "Xin chào, tôi tên là Sperion, yêu tinh sống trên cây thần, xin lỗi quấy rầy bạn."
"Chíp chíp!" Chim béo đứng lên, lộ ra đám nhãi con dưới bụng.
Đám chim con thò đầu bông xù ra, tò mò nhìn Thư Lê.
Thấy chim béo không xua đuổi, cậu sờ nhẫn trữ vật, lấy ra trái cây hình quả lê.
Trái cây đột nhiên xuất hiện trên cành, lung lay sắp đổ, Thư Lê vội ôm chặt.
Sau khi giữ được trái cây, cậu quay đầu nhìn chim béo: "Cái đó... tôi có thể ở nhờ nhà bạn không? Đây là quà cảm ơn."
Chim béo ngửi mùi hương nồng đậm, hai mắt trừng lớn.
"Chíp chíp chíp." Còn phải hỏi sao? Đương nhiên đồng ý!
Trái cây do yêu tinh trồng vừa ngon vừa đầy dinh dưỡng, rất thích hợp cho chim con.
Thư Lê thở phào nhẹ nhõm. Buổi tối có chỗ nghỉ rồi!
Chim béo không chờ được, bay tới móng vuốt quắp lấy trái cây tha về ổ.
Không gian tổ rộng rãi, đặt trái cây còn dư dả.
"Chíp~" Chim béo gật đầu, ý nói mời vào.
"Cảm ơn!" Thư Lê vui mừng bay tới, chui vào góc tổ.
Bên trong tổ trải lông chim mềm mại, không hề khô cứng. Tuy vẫn thoang thoảng mùi chim nhưng không khó ngửi.
Đám chim con hứng thú, "chíp chíp" đua nhau chen tới, con này cọ cậu, con kia cọ cậu, vô cùng thân thiết.
Thư Lê không thể chối từ, cậu chào hỏi từng chú, để chúng cọ thoả thích.
Chim con cọ xong thì chạy tới vây quanh trái cây thơm lừng, kêu "chíp chíp chíp" liên hồi.
Chim béo dùng mỏ nhọn mổ một tí thịt quả xuống, thả vào miệng chim con há ra.
"Chíp chíp chíp chíp." Ăn được đồ ngon, chim con hưng phấn không thôi.
Thư Lê ngồi trong góc, xoa xoa lỗ tai. Tuy có chút ồn, nhưng rất náo nhiệt, cảm giác an toàn.
Cậu dựa vào thành tổ, cơ thể thả lỏng, cảm giác mệt mỏi ập tới.
Từ lúc bị chim ngu ngốc tha đi tới giờ, thần kinh căng thẳng, hơn nữa phải bay quãng đường dài, thể lực đã đạt cực hạn.
Thư Lê ngáp, nhắm mắt đi ngủ. Hy vọng sau khi tỉnh dậy có thể nhìn thấy yêu tinh trưởng thành, không phải vất vả bay về nữa.
Chim béo cho đám chim con ăn một nửa, chỗ còn lại để mai.
Đám chim con ăn không biết no, há miệng ríu rít.
Chim béo khép cánh, gom nhãi con xuống bụng mình.
Tiếng chim con nhỏ dần, dán vào bụng chim mẹ ngủ.
Chim béo nhìn đứa bé yêu tinh cuộn người ngủ trong góc, dùng mỏ nhẹ nhàng ngậm cậu lên, nhét xuống bụng, kề sát đám nhãi con.
Thư Lê chìm trong giấc ngủ không hay, cảm thấy ấm áp bao bọc, ngủ càng sâu.
Ráng phía chân trời biến mất, đêm chính thức buông xuống, ánh trăng sáng ngời giữa không trung.
Rừng yên tĩnh. Sương trắng dâng lên, bao phủ khắp nơi.
Ma thú ẩn mình trong góc tối, yên lặng chờ đợi con mồi tự chui vào lưới.
Xa xa, tiếng sói vọng tới.
Khi mặt trăng treo trên đỉnh đầu, mây đen dày đặc che khuất ánh sáng, không trung xám xịt, rừng tối đen như mực.
"Hồng hộc... hồng hộc..." Tiếng hô hấp dồn dập phá vỡ tĩnh lặng, giày da cọ xát cỏ phát ra tiếng "xoẹt xoẹt" chói tai.
Đột nhiên, ai đó vấp phải bụi gai, té thật mạnh xuống đất.
"Shhhhh..." Gai nhọn đâm vào lòng bàn tay, khiến vết thương càng thêm đau đớn.
Thiếu niên rên đau đớn.
"Vương tử... ngài không sao chứ?" Giọng thanh niên lo lắng vang lên, sau tiếng "sột soạt", thiếu niên được đỡ dậy.
"Ta không sao... hộc hộc..." Thiếu niên đứng dậy, không màng vết thương, nghiêng đầu hỏi thanh niên đang dìu hắn: "Harris, vết thương của anh còn ổn chứ?"
Thanh niên tên Harris nhỏ giọng: "Tôi không sao, vết thương đã cầm máu, nhưng vết thương của vương tử càng nhiều."
Thiếu niên nói: "Đều là vết ngoài da, không đáng ngại. Harris... ta phải đi tiếp thôi!"
Harris vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Thiếu niên quay đầu: "Harris?"
"Vương tử, chúng ta dừng lại đi!" Harris nói: "Nơi này là khu rừng Yêu Tinh, người không thể tới gần."
"Không! Ta sẽ không từ bỏ!" Thiếu niên cắn răng nói. Hai bàn tay nắm chặt, mặc cho gai nhọn găm sâu.
"Nếu quay về, ta cũng chỉ là tội phạm bị truy nã trốn chui trốn lủi!"
"Vương tử Seleu..." Harris lẩm bẩm.
Seleu ngẩng đầu nhìn cánh rừng tối tăm, kiên định nói: "Ta muốn xuyên qua khu rừng Yêu Tinh tới vương quốc Tinh Linh, gặp Tinh Linh Vương, lấy lại thanh kiếm Carlos thuộc về vương quốc Cecilia."
Thanh kiếm Carlos - một trong năm kiếm trứ danh của đại lục Austin.
10.000 năm trước, trong trận chiến chư thần, Tinh Linh Vương Ferris Astor đã mượn kiếm Carlos của vương quốc Cecilia, đến nay vẫn chưa trả lại.
Tuy vương quốc Cecilia chỉ là tiểu quốc, nhưng có lịch sử vạn năm, một trong những quốc gia cổ xưa nhất.
Một năm trước, đảo chính xảy ra. Seleu tan cửa nát nhà, phụ vương mẫu hậu lần lượt bệnh rồi qua đời, chú hắn nhân cơ hội soán ngôi, cướp vương quyền, đồng thời gán tội phản quốc cho hắn.
Năm ấy, hắn mới 14 tuổi, từ thiếu niên ngây thơ biến thành tội phạm bị truy nã.
Dưới sự trợ giúp thầy dạy ma thuật và hộ vệ, hắn mới tìm được đường sống.
Nhưng chú hắn - Denton Trick - kẻ soán ngôi ác độc, đã phái đoàn hắc kỵ sĩ truy sát hắn ngàn dặm.
Seleu trải qua vô số sinh tử, đau đớn nhìn nhóm người bảo vệ hắn lần lượt rời đi, đến khi chỉ còn lại thầy Harris.
Hiện giờ, Harris cũng trọng thương, nếu không chữa trị kịp thời nguy hiểm tới tính mạng.
Chỉ là, vết thương của anh, y sư bình thường không chữa được.
Đoàn hắc kỵ sĩ bôi độc dược trí mạng lên thân kiếm. Sau khi Harris bị thương, anh vẫn dùng ma thuật chống đỡ đến tận bây giờ.
Seleu bất chấp bị phát hiện, tìm nhiều y sư. Các y sư khám xong đều bó tay, không có cách giải.
Loại độc này khó tìm thuốc giải, chỉ khu rừng Yêu Tinh mới có.
Mọi người đều biết, khu rừng Yêu Tinh bị Tinh Linh Vương phong toả, người ngoài bước vào là chết.
Seleu không thể trơ mắt nhìn Harris chết. Sau suy nghĩ cẩn thận, quyết định mạo hiểm xông vào.
Harris khuyên hắn từ bỏ, hắn lắc đầu. Ngoài việc tìm thuốc giải, hắn còn muốn tới vương quốc Tinh Linh gặp Tinh Linh Vương, lấy lại thanh kiếm Carlos.
Bởi vì, chỉ khi có kiếm Carlos, hắn mới là vua chân chính của Cecilia.
Hắn muốn đường đường chính chính trở về, khiêu chiến với kẻ chiếm ngôi - Denton Trick.
Harris ho mấy tiếng, nuốt ngụm máu xuống. Thấy vương tử kiên trì, anh không nói nữa.
Hai người đỡ nhau, gian nan xuyên qua cánh rừng nguyên thuỷ.
Đi được đoạn, dừng lại.
"Sương mù xuất hiện rồi..." Harris nhíu mày.
Seleu hỏi: "Có phải chúng ta đã từng đi qua chỗ này rồi không?"
Harris lấy đá ma thuật chiếu sáng cuối cùng trong túi.
Ánh sáng leo lét chỉ chiếu vài mét. Nhìn thấy cỏ từng bị dẫm qua, anh thở dài: "Sương mù trong khu rừng Yêu Tinh sẽ khiến kẻ ngoại lai bị mất phương hướng."
Seleu nhíu mày: "Bị mất phương hướng thì sẽ thế nào?"
Harris nói: "May mắn trở lại lối vào, xui xẻo... chết oan."
Seleu dù sao cũng chỉ 14 tuổi. Hắn lạnh sống lưng, răng run cầm cập.
Hắn không thể chết, càng không muốn chết!
Harris giơ tay xoa đầu thiếu niên: "Chúng ta nghỉ ngơi dưới gốc cây kia một đêm, đợi trời sáng hẵng xuất phát."
Seleu gật đầu. Hắn đỡ Harris, khó khăn bước tới bên dưới tàng cây. Hai người dựa lưng vào thân cây, mệt mỏi không tả.
Harris tháo túi nước bên hông xuống, đưa cho Seleu: "Vương tử, ngài uống chút nước đi!"
Seleu từ chối: "Không, anh uống đi, ta không khát."
Lượng nước không còn nhiều, xung quanh không có nguồn nước khác, chỗ này không đủ cho hai người.
Harris lưỡng lự, nhấp ngụm nhỏ rồi nói: "Tôi ngủ một lát, người... cũng nên cố gắng nghỉ ngơi!"
"Được." Seleu đáp.
Harris cuối cùng cũng không chống nổi, chậm rãi nhắm mắt.
Thư Lê bị tiếng khóc thất thanh đầy thê lương đánh thức.
Cậu đang say giấc, mơ thấy ba, mẹ và các anh trai, cả gia đình vui vẻ ngồi du thuyền trên biển, vừa lên thuyền thì bị tiếng khóc đáng sợ đánh thức.
Cậu mơ màng tỉnh, phát hiện mình nằm dưới bụng chim.
Bụng chim mềm mại ấm áp, vô cùng thoải mái, cậu lưu luyến không muốn rời.
Nhưng dưới tàng cây có người đang gào khóc, quấy nhiễu giấc ngủ.
Thư Lê định bò ra khỏi bụng chim, thăm dò xem có chuyện gì.
Chưa kịp bò ra thì đã bị chim béo dùng cánh đẩy trở về.
"Gru gru~" Chim béo nhỏ giọng thầm, cảnh báo cậu nguy hiểm, không được ra ngoài.
Thư Lê dựa vào tổ, nghe tiếng khóc thảm thiết dưới tàng cây, cảm thấy không đành lòng.
Tuy không hiểu ngôn ngữ, nhưng nghe ra nỗi bi thương cùng cực trong tiếng khóc của thiếu niên.
Có người sắp chết rồi.