Xuyên Thành Bé Con Ở Vương Quốc Tinh Linh
Chương 28: Trở về cây thần
Xuyên Thành Bé Con Ở Vương Quốc Tinh Linh thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thư Lê cố gắng kiềm chế cơn động kinh trong dạ dày. Cậu buông tay khỏi miệng, dụi dụi đôi tai nhọn tinh khôn của mình.
Vừa rồi, khi Tinh Linh Vương niệm chú, dường như có nhắc đến Thần Đất.
Lần trước bị con chim ngốc "bắt cóc", cậu đã cầu nguyện với chư thần, hình như... đọc nhầm tên của Thần Đất rồi.
Hóa ra tên thật của Thần Đất không phải Helfeg Lot, mà là Hedfaith Lauvergne!
Thư Lê lo lắng vuốt mũi, thầm xin lỗi Thần Đất, hứa lần sau sẽ đọc đúng tên.
Sau đó, cậu ngẫm nghĩ một lát, không biết tên các vị thần khác đã đúng chưa.
Thư Lê ngồi thu mình trong lòng bàn tay của Tinh Linh Vương, chìm vào suy tư.
Tinh Linh Vương mở rộng bàn tay, thấy bé nhóc đang chống cằm, khẽ hỏi: "Sperion, cháu có sao không?".
Thư Lê chợt tỉnh, ngẩng đầu nhìn xuống bãi cỏ. Chỉ trong thoáng chốc, các mảnh thi thể đã tan thành cát bụi, đến vết máu cũng không còn dấu vết. Nếu không nhìn thấy những chiếc áo giáp trống rỗng nằm rải rác trên mặt đất, cậu còn nghi ngờ liệu những cái xác đó có thật sự tồn tại.
"Cháu... cháu không sao". Cậu chỉ vào thiếu niên và người thầy dạy, ngập ngừng hỏi Tinh Linh Vương: "Bọn họ còn cứu được không ạ?".
Bị hắc kỵ sĩ đánh tan tác như vậy, lại mất quá nhiều máu, cơ hội sống sót vô cùng mong manh.
Thư Lê nhíu mày.
Thực ra, cậu rất mong họ có thể sống sót.
Bởi tiếng khóc thống thiết của thiếu niên đã khiến cậu nhớ đến người thân ở một thế giới xa xôi.
Tinh Linh Vương dịu dàng nói với bé nhóc: "Họ gặp may rồi, gặp đúng thời kỳ sinh trưởng của cỏ trăng".
"Cỏ trăng?" Thư Lê ngơ ngác. Cỏ trăng là gì? Ở đâu nhỉ?
Tinh Linh Vương phiêu diêu cùng thú một sừng tiến về phía trước vài bước, để bé nhóc nhìn rõ mặt đất.
Thư Lê bám chặt ngón tay Tinh Linh Vương, cúi đầu quan sát cẩn thận.
Lúc đầu không thấy gì, nhưng sau khi nhìn kỹ, dần dần phát hiện vài chấm sáng nhấp nháy. Rồi vô số ánh sáng tụ lại như dải ngân hà lộng lẫy.
Thư Lê dụi mắt, nghi ngờ mình bị hoa mắt. Cậu không kìm được, dang cánh bay ra khỏi bàn tay Tinh Linh Vương, tiến gần mặt đất.
Cuối cùng, cậu cũng nhìn thấy nguồn gốc của những ánh sáng ấy.
Đó là những ngọn cỏ tươi non, lá nhỏ xíu phủ lớp lông mịn. Lông tơ hấp thụ ánh trăng rồi phản xạ lại những vệt sáng bạc bạch.
Đây là cỏ trăng phải không?
Chúng nằm lẫn trong bụi cỏ dại, chẳng có gì nổi bật. Nếu không nhìn kỹ, không thể phát hiện ra.
Thư Lê tò mò chạm vào cỏ trăng, khiến bàn tay dính đầy lông mịn óng ánh như kim tuyến.
Cậu bay về phía Tinh Linh Vương, xoè bàn tay lấp lánh hỏi: "Vương, cỏ trăng có thể cứu bọn họ không?".
Tinh Linh Vương gật đầu giải thích: "Cỏ trăng là món quà Thần Mặt Trăng Myrtle Lena ban tặng cho khu rừng Yêu Tinh. Vào mỗi đêm trăng tròn, sau khi được tắm trong ánh trăng, chúng sẽ vươn mình mọc thành từng mảng. Đến khi bình minh ló dạng, cỏ trăng lại thu mình ngủ dưới đất".
Thư Lê thốt lên một tiếng kinh ngạc trước sự thần bí của cỏ trăng.
Tinh Linh Vương nhìn hai người nằm trên thảm cỏ, nói: "Lông tơ của cỏ trăng là loại thuốc trị thương tốt nhất, chỉ cần bôi chút ít là có thể chữa lành vết thương".
"Thật tuyệt vời!" Thư Lê xoa lớp "bột kim tuyến" trên tay. "Vậy họ sẽ không chết nữa chứ?".
Tinh Linh Vương mỉm cười: "Khu rừng Yêu Tinh sẽ không làm hại kẻ ngoại lai lương thiện vô tội".
Thư Lê chớp mắt, nhìn thiếu niên và các bạn của hắn. Cậu kinh ngạc phát hiện trên người họ đã phủ đầy bụi sáng.
Hóa ra cỏ trăng đã bắt đầu chữa trị từ sớm.
Tinh Linh Vương duỗi tay về phía Thư Lê. Cậu hiểu ý, nhẹ nhàng đáp xuống đầu ngón tay.
Sau đó, Tinh Linh Vương đặt cậu lên vai, Thư Lê theo bản năng nắm chặt sợi tóc của hắn.
Thú một sừng đong đưa cái đuôi, "khịt khịt" vài tiếng rồi nâng chân trước. Đôi sườn bỗng mọc ra đôi cánh lớn trắng muốt.
Thư Lê không thể tin nổi, trợn tròn mắt nhìn thú một sừng xinh đẹp, thần thánh, tạm quên đi hành vi nhe răng vừa nãy.
Thú một sừng vẫy cánh bay lên không trung.
Thư Lê đứng trên vai Tinh Linh Vương, tay nắm chặt sợi tóc. Cậu nhìn bãi cỏ xa dần, ngạc nhiên hỏi: "Cứ... để mặc họ như vậy sao?".
Tinh Linh Vương nói: "Ta sẽ phái tinh linh dẫn họ rời khỏi khu rừng".
"Ò..." Thế thì cậu yên tâm rồi.
Đôi cánh to lớn của thú một sừng vỗ một cái, bay vút qua những ngọn cây. Không có lá che chắn, vầng trăng tròn như viên ngọc lộ ra trước mắt. Ánh trăng vằng vặc, quầng sáng mờ ảo nhuộm tầng mây thành màu vàng kim.
Thư Lê chưa bao giờ ở gần mặt trăng đến thế, như thể chỉ cần vươn tay là chạm tới.
Ánh trăng như nước đổ xuống người Tinh Linh Vương, như dát lên thân hắn lớp sáng bạc, đến cả màu tóc cũng nhạt dần. Những sợi tóc vàng nhạt tung bay trong làn gió đêm, tỏa sáng rực rỡ.
Thư Lê đón nhận làn gió dịu nhẹ, nhắm mắt cảm thấy linh hồn mình như được gột rửa, trở nên bình yên vô cùng.
Thú một sừng cưỡi gió đạp trăng bay về phía cây thần.
Thư Lê tỉnh lại từ trong cảnh đẹp, đột nhiên nghĩ đến điều gì, "ây da" một tiếng, giật giật sợi tóc Tinh Linh Vương, sốt sắng nói: "Vương... cháu quên không tạm biệt Doris mất rồi, cháu còn định tặng quà cảm ơn cậu ấy nữa!".
Bị cỏ trăng thần kỳ và thú một sừng thu hút sự chú ý, cậu lại quên mất chú chim béo kia.
Cậu quay đầu, phát hiện không thể nhìn thấy cây đại thụ nơi chim béo làm tổ đâu nữa.
Tinh Linh Vương chạm vào trán cậu, an ủi: "Ta đã tặng quà cho Doris rồi".
Thư Lê chạm vào chỗ trán bị đụng, do dự nói: "Nhưng cháu muốn tự mình tặng cho cậu ấy".
Vương là vương, cháu là cháu, không thể gộp làm một.
Hình như chim béo rất thích hạt giống hoa hồng tinh. Trước khi đi, Thư Lê muốn mời cậu ấy cùng tới cây thần. Trong nhà cậu có rất nhiều hạt giống, có thể tặng chim béo làm quà cảm ơn.
Kết quả... đến lời từ biệt cũng bỏ lỡ.
Hai tai Thư Lê rũ xuống, lòng rối bời, cậu cũng ngại bảo thú một sừng quay trở lại.
Tinh Linh Vương như đoán được ý nghĩ của cậu, dịu dàng nói: "Doris sẽ hiểu cho cháu mà. Sau khi trở lại cây thần, cháu có thể tới phố chợ tìm người đưa thư, trả chút thù lao để họ giúp cháu một chuyến".
Thư Lê kinh ngạc.
Khu rừng Yêu Tinh "tiên tiến" đến vậy sao, đến nghề "chuyển phát nhanh" cũng có rồi!
Thế thì tốt quá!
Vậy là cậu có thể đưa hạt giống hoa hồng tinh cho chim béo rồi!
Thư Lê vui vẻ trở lại, thoải mái ngồi trên vai Tinh Linh Vương. Càng tới gần cây thần, cậu càng mong ngóng được về nhà.
Không biết đám Disio thế nào rồi, thấy cháu bị con chim ngốc bắt đi thì có khóc nhè hay không?
Chris và Docia biết cháu mất tích thì sẽ làm thế nào? Liệu họ có vào rừng tìm cháu không?
Và... Tinh Linh Vương xuất hiện ở đó, là trùng hợp sao?
Tuy Elsa từng nói, cứ cách thời gian, yêu tinh và tinh linh sẽ thay phiên tuần tra khu rừng để đảm bảo an toàn, nhưng đến Tinh Linh Vương cũng phải tham gia thì đúng là không thể tin được.
Tinh linh và yêu tinh đều là đứa con của ánh sáng, họ không phân biệt giai cấp, đoàn kết yêu thương lẫn nhau, phân công nhiệm vụ rõ ràng, vô cùng hòa hợp.
Thư Lê cảm thấy may mắn vì mình xuyên thành bé yêu tinh chứ không phải chủng tộc nào khác.
Trải qua chuyện đêm nay, cậu đã khắc sâu trong lòng rằng, bên ngoài khu rừng này mới khốc liệt và nguy hiểm đến nhường nào.
Chỉ cần sơ sẩy là có thể mất mạng như chơi.
Trước khi đủ năng lực, cháu sẽ không bước chân ra khỏi khu rừng này nửa bước.
Thư Lê âm thầm nắm chặt nắm đấm.
Vừa nắm, cậu chạm phải chiếc nhẫn trữ vật trên ngón trỏ. Cậu chợt nhớ ra vẫn luôn đợi ngày gặp lại Tinh Linh Vương để trả lại nhẫn.
Xét thấy cây thần đang gần ngay trước mắt, giờ mà không nói thì không kịp nữa rồi.
Cậu do dự giây lát, buông sợi tóc vàng của Tinh Linh Vương ra, ấp úng mở miệng: "Cái đó... Vương ơi... lúc trước ngài có phái một con chíp mập đến gửi thư cháu ấy".
Tinh Linh Vương nghe thấy "chíp mập" thì khoé miệng khẽ giương lên: "Sao thế cháu?".
Mặt Thư Lê nóng bừng, thẹn thùng nói: "Cảm ơn nhẫn trữ vật ngài tặng... Nhưng thứ đó quý giá lắm, cháu không thể nhận được".
Tinh Linh Vương rũ mắt, thản nhiên nói: "Có quý giá cỡ nào mà không dùng thì cũng là đồ bỏ đi mà thôi".
Thư Lê kinh ngạc đến rớt cằm.
Đây là cách tiêu tiền của Tinh Linh Vương sao?
Thật... thật là xa xỉ quá thể!
Vậy mà lại nói nhẫn Gu... gunara (?) quý hiếm là không dùng được thì là đồ bỏ đi.
Nếu bị người làm ra nó nghe thấy, chắc tức giận phải biết.
Thư Lê cúi đầu nhìn nhẫn bạc trên ngón trỏ, nói nhỏ: "Nhưng cháu không muốn mình không làm mà hưởng... Hơn nữa, Vương còn cứu mạng cháu, cháu không biết nên báo đáp ngài thế nào".
Nếu nhận thêm chiếc nhẫn trữ vật này nữa thì ơn nặng như núi, cháu lấy gì để trả ơn đây?
Hiện tại cháu chỉ là bé con nghèo rớt mùng tơi, nghèo rơi nước mắt mà thôi.
Khó xử quá!
Tinh Linh Vương đột nhiên duỗi tay, đặt bé nhóc lên lòng bàn tay, để cậu đối mặt với mình.
Vị trí đột nhiên thay đổi, Thư Lê hơi choáng. Cậu vội vàng giữ vững cơ thể, câu nệ đứng thẳng, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn tinh linh tóc vàng.
"Nếu muốn báo đáp ta..." Tinh Linh Vương dưới ánh trăng càng thêm cao quý thuần khiết. Hắn dùng giọng nói hay nhất thế gian nói với bé nhóc trong lòng bàn tay: "Vậy thì hãy lớn lên thật mau".
"Hả?" Thư Lê mơ màng chớp mắt màu lá non, vẻ mặt đầy bối rối.
Ngay khi định hỏi ý Tinh Linh Vương thì đối phương đã dời tầm mắt, nhìn về phía trước, mỉm cười nói: "Nhìn kìa, bọn họ tới đón cháu đấy".
Thư Lê lập tức quay người, kinh ngạc phát hiện, không biết từ lúc nào mà bọn họ đã tới gần cây thần. Vô số yêu tinh loé sáng như đom đóm đang bay về phía này.
Gần, gần hơn, rồi gần hơn nữa...
Thư Lê nhìn thấy rất nhiều dáng hình quen thuộc.
Elsa, Sit, Leah, Docia, Ores, Chris...
Giữa nhóm yêu tinh trưởng thành là các tiểu yêu tinh nhỏ bé.
Disio, Angel, Budno, Lois, Kumandi...
Thư Lê thấy sống mũi cay cay, rơm rớm nước mắt.
Cuối cùng, cậu không chờ được nữa, còn chưa kịp chào Tinh Linh Vương đã dang cánh bay về phía yêu tinh.
Rời khỏi lá chắn bảo vệ của Tinh Linh Vương, gió đêm thổi phần phật khiến cậu lảo đảo. Nhưng rất nhanh cậu đã ổn định, cánh đập liên hồi bay ngược gió về hướng yêu tinh.
Thú một sừng cũng ngừng bay, đứng lơ lửng giữa không trung. Tinh Linh Vương ngồi trên lưng nó, lẳng lặng nhìn chấm sáng nhỏ hợp lại với vô vàn chấm sáng khác, hòa thành vùng sáng.
"Sperion... Oa huhuhu! Cuối cùng cậu cũng trở về rồi!".
Disio ôm chầm lấy Thư Lê, nước mắt rơi như mưa.
Angel và Budno cũng nhào tới, bốn bé con ôm chặt lấy nhau.
"Sperion... Xin lỗi cậu nhiều lắm! Bọn mình còn nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại cậu nữa! Huhuhuhu..." Budno ôm Thư Lê, nước mắt nước mũi tùm lum.
"Tụi mình đã rất lo cho cậu đấy, Sperion!". Angel dùng sức cọ cọ khuôn mặt Thư Lê, nghẹn ngào nói: "Thật may quá, cậu đã trở về rồi!".
Thư Lê bị ba người bạn ôm chặt, nghe lời quan tâm của họ mà không khỏi ngấn lệ, vòng tay ôm ngược lại.
"Đúng vậy, mình đã về rồi đây, khiến mấy cậu phải lo lắng rồi".
May là cậu đã sống sót quay về, nếu không thì không biết họ sẽ đau lòng đến mức nào.
Thật tốt vì có thể gặp lại bọn họ!
Cảm ơn chư thần, cảm ơn Tinh Linh Vương!
Các bé con khác cũng muốn ôm một cái, đứa sau nối đuôi đứa trước chen vào, Thư Lê suýt chút nữa thì tắc thở.
Đợi khi các bé con ôm đủ rồi thì lần lượt tản ra, Thư Lê cuối cùng cũng được giải thoát.
Thật là một gánh nặng ngọt ngào!
Cậu xoa da mặt sắp bị cọ trầy xước, nhìn sang Kumandi đứng đó không xa.
Kumandi đợi hồi lâu, đến khi các bé con tản ra mới bay tới gần, duỗi tay xoa đầu cậu.
"Trở về an toàn là tốt rồi".
Thư Lê sụt sịt, khuôn mặt nhỏ đỏ ửng: "Em xin lỗi vì đã để mọi người phải lo lắng".
Elsa an ủi: "Không phải lỗi của em đâu".
Docia véo lỗ tai Chris, kéo hắn tới trước mặt bé nhóc, nói lời xin lỗi: "Là lỗi của chị và Chris".
Cô chỉ lo tán dóc mà lơ là nhiệm vụ, không hề hay biết bốn bé con đã rời khỏi trung tâm khu vực an toàn.
Còn cái tên Chris ngu ngốc lề mề này nữa, có con chim sekern mà cũng không đuổi đi được. Trước khi gây chiến cũng không để ý xem xung quanh có yêu tinh nào khác hay không, chỉ biết đánh đấm lỗ mãng, liên lụy tới bốn bé con.
Cuối cùng lại trơ mắt nhìn chim sekern cuỗm theo cành cây ăn quả mà chuồn mất.
Nếu ba bé con không mở lời xin giúp đỡ thì có khi hắn còn chẳng biết Sperion đã bị chim sekern quắp đi ấy chứ.
Sau khi biết Sperion mất tích, các yêu tinh trưởng thành cùng tập hợp lại, hốt hoảng vào rừng tìm kiếm.
Nhưng cánh rừng quá rộng lớn, chim sekern lại không biết tung tích khiến công cuộc tìm kiếm càng khó khăn hơn.
Thấy sắc trời tối dần, các yêu tinh nóng lòng như lửa đốt. Đến khi ánh sáng tắt hẳn, họ quyết định đến nhờ Tinh Linh Vương giúp đỡ.
Trong lâu đài thủy tinh của vương quốc Tinh Linh có một tấm gương ma thuật, chỉ cần sử dụng phép thuật là có thể thông qua nó để nhìn thấy mọi thứ mình muốn.
Bọn họ muốn mượn gương thần để tìm kiếm bé con.
Các yêu tinh dùng ma thuật tâm ý tương thông để đưa ra lời thỉnh cầu với Tinh Linh Vương.
Không ngờ Tinh Linh Vương lại đáp lời, bảo mọi người đợi thêm chút, đừng lo lắng, hắn sẽ tìm được Sperion ngay thôi.
Tinh Linh Vương đã hứa hẹn nên các yêu tinh cũng tạm thời yên tâm.
Sốt ruột chờ đợi đến khi cỏ trăng nhú mầm, cuối cùng bọn họ cũng nhận được tin tức của Tinh Linh Vương.
Vương đã tìm được Sperion, nhóc con vẫn bình an khỏe mạnh.
Các yêu tinh kích động không thôi, không ngủ không nghỉ mà cùng chờ đợi bé con về nhà.
Đến khi Vương cưỡi thú một sừng bay về phía cây thần, bọn họ vội bay ra nghênh đón.
Thấy Sperion không bị sây sát gì, trái tim treo cao của các yêu tinh cuối cùng cũng hạ xuống.
Chỉ có điều, quần áo của bé con trở nên rách rưới, khuôn mặt nhỏ xám xịt, đầu bù tóc rối, trên đầu còn dính mấy cọng lông tơ của chim non. Có vẻ như đã chịu không ít khổ cực trước khi gặp được Tinh Linh Vương.
Chris bị Docia véo tai, đau đến mức nhăn nhó mặt mày. Nhưng nghĩ tới sai lầm của bản thân nên chỉ đành ngậm ngùi chấp nhận.
"Sperion, thật sự xin lỗi em, xin hãy thứ lỗi cho sự lỗ mãng của anh". Hắn chân thành xin lỗi bé con.
Thư Lê nhìn dáng vẻ thảm thương của hắn thì không nhịn được cười, lắc đầu: "Không sao... Thực ra em cũng có sai, em không nên tự ý rời khỏi khu vực an toàn".
Tuy Budno tham ăn, nhưng chung quy vẫn chỉ là trẻ con.
Nhưng bản thân cậu lại không phải vậy.
Cậu không phải bé con chân chính, trong thân thể này là linh hồn 18 tuổi, đáng lẽ phải hiểu chuyện hơn mới phải.
Nếu lúc ấy không rời khỏi khu vực an toàn thì sẽ không xảy ra những chuyện nguy hiểm sau này.
Không chỉ đẩy bản thân vào tình thế nguy hiểm mà còn khiến nhiều yêu tinh phải lo nghĩ cho cậu như vậy.
Sit liếc mắt nhìn Chris: "Bé con phạm sai lầm, về tình thì có thể tha thứ. Nhưng yêu tinh trưởng thành phạm sai lầm thì nên bị phạt".
Chris nhấc tay: "Tôi chấp nhận, tôi chấp nhận bị phạt, nhất định phải phạt!".
Nếu không lòng hắn khó mà yên ổn.
Docia buông lỗ tai hắn ra, nói với Sit: "Chris cũng đã trưởng thành, có phải nên ra ngoài rèn luyện rồi hay không?".
Tên này thích đùa ác như vậy, chi bằng thả ra, để hắn đi giày vò cho các chủng tộc khác trên đại lục.
Sit vỗ tay đồng ý: "Được lắm! Ý này của cậu hay đấy!".
Chris hé miệng định nói gì đó, nhưng đối diện với ánh mắt sắc như dao cau của đông đảo yêu tinh trưởng thành, hắn đành ngoan ngoãn nuốt lời.
Thôi, cũng nên đến đại lục dạo chơi rồi.
Thực tế, đối với yêu tinh thì tới đại lục rèn luyện không thể coi là trừng phạt.
Thư Lê chớp chớp mắt, cứ cảm thấy hình như khoé miệng Chris đang nhếch lên.
Elsa bay tới gần thú một sừng, hành lễ với Tinh Linh Vương: "Cảm ơn Vương đã cứu Sperion".
Tinh Linh Vương mỉm cười: "Không có gì, Sperion là học trò của ta, vốn nên do ta chăm sóc".
Elsa ngẩn người, trong lòng thấy hơi kinh ngạc.
Tinh Linh Vương nói: "Bây giờ em ấy vẫn còn nhỏ, chưa thể rời khỏi cây thần. Chờ đến khi bắt đầu học ma thuật, ta sẽ dẫn em ấy tới vương quốc, tự mình dạy dỗ".
".......Vâng". Elsa bình tĩnh lại, hành lễ một lần nữa.
Sao cô lại quên mất cơ chứ, phàm là học trò của Vương thì đều do một tay ngài ấy dạy bảo.
Thánh ma thuật sư Danlov, vua rồng Harmon và chiến sĩ tinh linh Ilio. Bọn họ trải qua sự dạy dỗ của Tinh Linh Vương nên đều trở thành những người xuất sắc nhất trên thế giới hiện nay.
Tin rằng trong tương lai, Sperion cũng sẽ trở thành người đứng trên đỉnh vinh quang, vang danh khắp chốn.
"Đi thôi, quay về nghỉ ngơi nào". Tinh Linh Vương vỗ nhẹ lên đầu thú một sừng. Chú ta "khì khì" mấy tiếng khiến toàn thể yêu tinh chú ý.
Các yêu tinh không hẹn mà cùng nhìn về phía Tinh Linh Vương, cung kính hành lễ về phía hắn.
Thư Lê bay lên trước vài mét, ánh mắt mờ sương, vô cùng không nỡ.
Các bé con khác chưa từng được gặp Tinh Linh Vương thì thốt lên đầy kinh ngạc.
Tinh Linh Vương vẫy tay với bọn họ. Thú một sừng thay đổi phương hướng, giương cánh bay cao. Chỉ trong phút chốc, nó đã hóa thành tia sáng biến mất phía chân trời.
Sau khi tiễn Tinh Linh Vương rời đi, các yêu tinh cũng lần lượt quay trở lại cây thần.
Thư Lê về tới nhà mình, lệ tràn ướt mi.
Vừa bước vào cửa, cậu đã nhào lên thảm lông mềm mại, dùng sức cọ cọ.
Một đêm vừa rồi giống như cơn ác mộng, tràn đầy mạo hiểm.
May là, cậu đã về nhà.
Elsa sợ bé con chịu đói chịu khát ở bên ngoài nên bưng lên mâm trái cây đầy ắp.
Thư Lê vào nhà vệ sinh, vội vàng tắm rửa một trận, thay quần áo mới sạch sẽ. Sau đó ngồi xếp bằng trên thảm, trái một quả, phải một quả, gặm hết miếng này tới miếng khác.
Đừng nói nữa, hãi hùng cả đêm, cậu đã đói đến mức bụng dán lưng rồi.
"Ừ ừ......ngon lắm.....các cậu cũng ăn đi!". Cậu nói với các bé con khác.
Tóc đỏ, tóc trắng, nhóc mập và Yên Tĩnh đều ngồi trên thảm, nhìn cậu ăn ngấu nghiến.
"Tụi mình không đói". Budno lắc đầu từ chối, khó có thể cưỡng lại sức hấp dẫn của đồ ăn.
"Bọn mình ăn cả rồi". Disio săn sóc đưa trái cây cho Thư Lê, Angel giúp cậu nhặt hột bỏ vào đĩa nhỏ.
Hột là hạt giống, không thể vứt. Thu lại để sau này đưa tới vườn trái cây gieo trồng.
Kumandi hỏi: "Em uống nước ấm không?".
Thư Lê nuốt miếng trái cây, gật mạnh: "Có ạ".
Kumandi đứng dậy, nhấc chiếc ấm trên bàn xuống, rót đầy nước rồi đặt lên bếp lò. Hắn niệm chú thuần thục, mời Thần Lửa đốt đá ma thuật.
Tụi nhỏ thấy thế thì tò mò quây lại xem. Chúng rối rít bảo rằng ngày mai nhất định phải đi phố chợ để mua bếp lò và ấm nước.
Thư Lê ăn sạch mâm trái cây, nấc một cái, no nê thỏa mãn.
Kumandi đợi nước sôi rồi pha cho mỗi bé con một chén nước ấm.
Thư Lê bưng chén nhỏ, tò mò hỏi: "Không bỏ lá trà vào à anh?".
Kumandi trả lời: "Khuya rồi thì không nên uống trà, dễ mất ngủ".
Theo lý mà nói, giờ này các bé con nên nằm trên giường ngủ khò khò rồi. Chỉ còn hơn ba tiếng nữa là trời sáng.
"Dạ". Thư Lê gật đầu. Cậu chờ nước nguội dần rồi uống từng ngụm nhỏ.
Nước ấm xuống dạ dày khiến cơ thể thoải mái. Sau một đêm căng thẳng, tinh thần dần dần thả lỏng.
Cơn buồn ngủ cũng theo đó mà ập tới.
Cậu ngáp một cái thật to, buồn ngủ đến mức đầu óc mơ hồ.
Ba bé con còn lại cũng không gượng được nữa, thi nhau ngáp liên hồi. Vốn dĩ bọn họ còn muốn hỏi về đêm mạo hiểm của Thư Lê, nhưng cuối cùng cả đám không chịu nổi nữa, đồng loạt đặt chén xuống, nằm trên thảm mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Kumandi là yêu tinh duy nhất còn tỉnh táo.
Hắn nhìn ba bé con nằm cạnh nhau, lấy chiếc chăn trên giường xuống đắp cho Thư Lê. Sau đó lấy ra chiếc chăn lông to hơn để đắp cho ba bé con còn lại.
Đợi đến khi bốn bé con đã ngủ say, hắn tắt đèn, nhẹ nhàng rời khỏi nhà của Thư Lê.