5. Chương 5: Phải học ngôn ngữ tinh linh rồi sao?

Xuyên Thành Bé Con Ở Vương Quốc Tinh Linh

Chương 5: Phải học ngôn ngữ tinh linh rồi sao?

Xuyên Thành Bé Con Ở Vương Quốc Tinh Linh thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuộc sống của các bé yêu tinh vô cùng thư thái, vô lo vô nghĩ.
Mỗi ngày, chúng chỉ việc ăn no rồi ngủ, sau khi tỉnh dậy lại cùng nhau khám phá ngôi nhà ấp rộng lớn.
Aisha chăm sóc chúng tỉ mỉ từng chút một. Mỗi ngày sáu bữa mật hoa, tám bữa sương sớm, ru ngủ ba lần, và cẩn thận dạy chúng những kỹ năng sinh hoạt cơ bản.
Chẳng hạn như không được tiểu tiện bừa bãi, phải thống nhất đi vệ sinh ở một chỗ riêng; giữ gìn vệ sinh cá nhân, tắm rửa hàng ngày; dạy chúng nhận biết các loài hoa, cây cối và côn trùng, phân biệt loài nào có độc, loài nào không...
Ngôi nhà ấp rộng lớn vô cùng, có hàng nghìn loài sinh vật khác nhau, như một trường học tự nhiên thu nhỏ, đủ để nhóm tiểu yêu tinh học tập suốt ba tháng trời.
Dù các bé không biết tiếng tinh linh, nhưng điều đó không cản trở chúng giao tiếp với Aisha. Chỉ cần rung chiếc chuông nhỏ trong tay, âm thanh kỳ diệu của nó sẽ vang khắp ngôi nhà ấp. Nghe thấy tiếng chuông, các bé lập tức nhận được lời gọi và ngoan ngoãn bay đến bên Aisha.
Thư Lê, với tư cách là người xuyên không, khả năng nhận thức và học tập đều vượt trội. Aisha chỉ cần dạy qua loa là cậu đã nhớ ngay.
Cậu thể hiện xuất sắc, thường xuyên được Aisha khen thưởng.
Phần thưởng là những chiếc lá bạc. Gom đủ mười lá, có thể đổi lấy một trái cây thơm ngon.
Quả thơm ngon đến mức vừa đưa vào miệng đã tan chảy, ngay cả chưa mọc răng cũng có thể ăn. Đây chính là món khoái khẩu của các bé yêu tinh.
Thư Lê ăn lần đầu xong vẫn chưa hết thèm.
Trái cây nhỏ xíu vậy mà ngon hơn bất cứ loại quả nào cậu từng nếm. Thư Lê tiếc hận không thể ăn một bàn đầy để thoả lòng.
Đáng tiếc phần thưởng không dễ kiếm, mỗi ngày chỉ có một lá bạc, muốn đổi lấy một bàn trái cây phải chờ biết bao lâu.
Các bé yêu tinh khác thấy Thư Lê nhận được quả ngon liền hâm mộ hết sức. Chúng học theo cậu, cố gắng thể hiện để giành phần thưởng.
Vô hình trung, Thư Lê trở thành tấm gương cho các tiểu yêu tinh.
Aisha nhìn thấy vậy vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.
Không hổ là đứa bé được Tinh Linh Vương chúc phúc, thiên phú kỳ lạ, khác hẳn bọn thường.
Aisha càng thêm dốc lòng dạy dỗ.
Thư Lê thích nghi rất nhanh với cuộc sống thư thái này.
Mỗi sáng tỉnh dậy, cậu bay đến khu vệ sinh trong lùm cây cách giường hoa hơn hai mươi mét, "bổ sung dinh dưỡng" cho thiên nhiên. Xong xuôi, cậu lại đến hồ nước trong nhà ấp để rửa mặt. Nếu cảm thấy mình chưa sạch, cậu sẽ nhảy tõm xuống nước tắm gội.
Làm xong việc đó là lúc tiếng chuông vang lên. Thư Lê cùng các bé yêu tinh khác nối đuôi nhau bay đến bàn mây. Yêu tinh trưởng thành tóc bạc đã chuẩn bị sẵn mật ong thơm ngon và sương sớm ngọt lành cho chúng.
Ăn uống no say xong, đến giờ vui chơi.
Thú vui của các bé yêu tinh là khám phá ngôi nhà ấp.
Chúng tìm kiếm những bông hoa xinh đẹp, những hạt giống lộng lẫy, giao tiếp với đủ loại côn trùng.
Thư Lê vẫn luôn băn khoăn về vấn đề "ở dưới gió", hết não nghĩ cách may cho mình một chiếc quần con. Hôm qua, cậu phát hiện trên thân cây kia có một chiếc kén trắng. Cậu thử kéo sợi thấy chắc như tơ tằm. Thư Lê nảy ra ý tưởng, định dùng chiếc kén đó để dệt cho mình một chiếc quần con.
Là người của hành động, Thư Lê nói là làm ngay.
Cậu dùng hết sức mình thu thập được rất nhiều kén tằm, kéo về giường hoa chất đầy chăn, chỉ chừa một khoảng nhỏ để ngủ.
Sáng hôm sau, Thư Lê tỉnh giấc giữa núi kén tằm.
Cậu xốc chăn, duỗi người, bay ra khỏi giường hoa đi vệ sinh.
Lúc này, ánh nắng đầu tiên vừa chiếu vào ngôi nhà ấp. Các bé yêu tinh khác vẫn còn say giấc, xung quanh yên tĩnh, chỉ có vài chú sâu bò lổm ngổm giữa bụi hoa.
Thư Lê hái vài chiếc lá non, tìm một gốc cỏ mọc bình thường, ngồi lên chiếc lá thấp nhất, vén áo bắt đầu "tưới nước bón phân". Xong xuôi, dùng lá non lau mông.
Về điều này, Thư Lê cảm thấy vô cùng uất ức.
Cậu nhớ bồn cầu thông minh ở thế giới cũ và giấy vệ sinh trắng phau biết bao!
Dù nơi đây có ma thuật nhưng đời sống sinh hoạt lại khá lạc hậu, đến cả nhà vệ sinh tử tế cũng chẳng có.
Yêu tinh là con cưng của thiên nhiên, nhưng đừng nguyên thủy đến thế chứ?
Không biết những ngôi nhà trên cây đại thụ có điều kiện sinh hoạt tốt hơn không?
Chỉ mong sau khi rời khỏi ngôi nhà ấp, cậu có thể có được một căn nhà nhỏ riêng. Dù không đủ điều kiện cũng phải tự tạo ra.
Lau mông xong, Thư Lê buông áo, không nhịn được bay đến hồ nước tẩy rửa.
Hồ nước nằm ở phía đông ngôi nhà ấp, rộng khoảng ba trăm mét vuông, mặt nước trong xanh nhìn thấy tận đáy, thuỷ sinh đong đưa, đàn cá tung tăng bơi lội, vui đùa thỏa thích.
Thư Lê bay đến gần hồ, đầu tiên ngắt một chiếc lá thả xuống nước. Chiếc lá trôi nổi như một con thuyền nhỏ, cậu từ từ đáp xuống.
Trọng lượng của tiểu yêu tinh quá nhẹ, chiếc lá không hề lay động.
Thư Lê quỳ gối, cúi đầu súc miệng, sau đó vốc ít nước lạnh rửa mặt. Không có khăn, cậu đành lấy bàn tay béo bở xoa mặt.
Vệ sinh xong, Thư Lê chậm rãi rời khỏi hồ. Khi cậu quay về giường hoa thì các bé yêu tinh khác mới bắt đầu tỉnh giấc. Từng đứa ló đầu chào nhau.
Tóc đỏ nhìn thấy Thư Lê, đôi mắt sáng lên, bay đến trước giường cậu, chỉ vào kén tằm "i a i a" tỏ vẻ tò mò.
"Tôi sẽ dệt cho mình một chiếc quần con. Nếu thành công, tôi sẽ dệt cho cậu một cái!" Thư Lê cầm một chiếc kén, kéo ra vài sợi tơ, dùng hai tay xe thành sợi chỉ.
Cậu chọn toàn kén rỗng. Bởi sâu bướm bên trong đã bay ra ngoài từ lâu, nên cậu không phải mang gánh nặng gì.
Tóc đỏ đương nhiên chẳng hiểu lời cậu nói, thấy cậu lấy kén kéo tơ thì cảm thấy vô cùng thú vị. Nó bò hẳn vào giường, ôm lấy một chiếc kén học theo.
"Cậu đi vệ sinh cá nhân trước đi đã." Thư Lê chỉ về phía khu vệ sinh.
Tóc đỏ không chịu, dúi môi nhỏ.
Thư Lê cong ngón tay búng trán nó, dỗ dành: "Em ngoan phải nghe lời chứ!".
Tóc đỏ "rầm" một tiếng, thả kén xuống, phồng má bay đi.
Thư Lê nhún vai, tiếp tục công việc kéo tơ.
Cậu không biết cách kéo tơ đúng, hoàn toàn dựa vào bản năng. Dù sao chỉ cần xe được sợi là được.
"Xoèn xoẹt, xoèn xoẹt..."
Cậu xe mãi đến khi tê cả tay mới được mười centimet.
Mười centimet còn lâu mới đủ, cậu phải xe nhiều hơn nữa mới đủ để dệt một chiếc quần con tứ giác.
Tóc đỏ vệ sinh cá nhân nhanh nhất. Khi bay về giường, trên tóc vẫn còn nhỏ nước.
"Ê a!" Nó gọi Thư Lê, báo hiệu mình quay lại.
Thư Lê ném cho nó một chiếc kén, ra hiệu nó bắt chước. Có sức lao động miễn phí, chẳng lẽ lại không dùng.
Tóc đỏ học rất nhanh, chẳng bao lâu đã bắt chước được.
Hai đứa giống như hai chú ong chăm chỉ, nỗ lực xe chỉ. Các bé yêu tinh khác thấy vậy tưởng có trò chơi gì thú vị nên cũng hào hứng tham gia.
Thư Lê không từ chối ai. Chẳng mấy chốc, hai mươi lăm đứa bé, mỗi đứa ôm một chiếc kén trắng, ngồi trên giường của mình cặm cụi xe chỉ.
Vì thế, khi Aisha mang mật hoa bước vào ngôi nhà ấp thì nhìn thấy cảnh tượng tất bật này.
"Ái chà? Các bé đang làm gì vậy?" Nam yêu tinh tóc nâu bay bên cạnh Aisha, hứng thú hỏi: "Đây là trò chơi mới sao?"
Aisha là yêu tinh đỡ đầu, phụ trách chăm sóc sinh hoạt hằng ngày của các tiểu yêu tinh. Sau nửa tháng, các bé đã có khả năng tự chăm sóc bản thân, đã đến lúc bắt đầu giai đoạn học tập tiếp theo.
Nam yêu tinh tóc nâu tên là Sit, là một giáo viên ngôn ngữ xuất sắc. Từ hôm nay trở đi, anh sẽ phụ trách dạy tiếng tinh linh cho các bé.
Aisha không trả lời, cô nhìn về phía giường hoa của Thư Lê. Thấy chiếc giường đầy kén tằm và sợi chỉ chồng chất, trong lòng đã có phỏng đoán sơ bộ.
Qua nửa tháng quan sát, cô đã hiểu phần nào về Thư Lê.
Đây là một bé yêu tinh vô cùng thông minh và có chủ kiến.
Cậu biết mình đang làm gì và muốn làm gì. Không ngây thơ như các bé khác, chúng vẫn chưa hình thành ý thức cá nhân.
Trẻ con thường thích bắt chước.
Khi đa số bé cùng làm một việc gì đó, có thể đoán được người khởi xướng chính là Thư Lê.
Sit nhìn đứa bé tóc vàng ngồi trên giường hoa, xoa xoa chiếc cằm bóng loáng, cười tủm tỉm: "Đây chính là Thư Lê phải không?"
Một đứa bé yêu tinh vừa sinh ra đã được Tinh Linh Vương chúc phúc.
"Đúng vậy." Aisha gật đầu.
Lời vừa dứt, con bướm sau lưng vỗ cánh, nháy mắt bay đến trước giường hoa của Thư Lê.
Đôi tay của Thư Lê đã đỏ bừng, cậu đang thổi vào tay để làm ấm. Bỗng nhiên, cậu cảm nhận được một ánh mắt mạnh mẽ, theo bản năng quay đầu, đối diện với một khuôn mặt tuấn tú.
"Hi~" Sit nở nụ cười thân thiện, vẫy tay với đứa bé trên giường hoa: "Anh tên là Sit, rất vui được gặp em, Thư Lê đáng yêu."
Thư Lê chăm chú lắng nghe, chớp đôi mắt xanh non.
Tuy không hiểu anh đang nói gì, nhưng qua biểu cảm của anh, cậu đoán được đó là lời chào. Hơn nữa, cậu nghe thấy trong câu nói của anh có một từ quen thuộc.
Yêu tinh tóc bạc thường xuyên dùng danh từ đó gọi cậu, dần dà Thư Lê mới mơ hồ hiểu ra, đó có thể là tên của cậu trong thế giới này.
Chỉ tiếc bản thân là kẻ không biết chữ, học hơn mười ngày vẫn chưa thể phát âm chuẩn.
"Xin chào." Thư Lê lễ phép đáp bằng tiếng mẹ đẻ. Dù không biết đối phương có hiểu hay không, nhưng cậu vẫn cố gắng.
Sit nghe tiếng "chi chi" mềm mại liền cười thân thiết hơn.
"Aisha nói không sai, em đúng là rất thú vị."
Dù không biết nói tiếng tinh linh, cậu vẫn cố gắng giao tiếp với yêu tinh trưởng thành.
"Ngại quá, giữa hai ta chẳng có ngôn ngữ chung, toàn là nói gà nói vịt." Thư Lê nhấc chiếc kén lên, tiếp tục công việc.
Sit "ồ" lên một tiếng, chỉ vào kén trắng rồi lại chỉ vào mình, dịu dàng hỏi: "Có thể cho anh một chiếc không?"
Thư Lê hiểu động tác của anh, chần chừ gật đầu.
Sit có được sự đồng ý của đứa bé, ngón tay ngoắc một cái, chiếc kén tằm bỗng lơ lửng, bay đến trước mặt anh.
Dưới ánh mắt đầy kinh ngạc của Thư Lê, Sit mở bàn tay, miệng lẩm bẩm thần chú kỳ lạ. Bốn phía chiếc kén bỗng xuất hiện những quả cầu nước to bằng bàn tay.
Quả cầu nước như có ý thức, mở miệng nuốt chiếc kén vào trong. Chiếc kén bị quả cầu bao vây, nổi lên những bọt nước nhỏ.
Thư Lê há hốc mồm.
Đây là lần đầu tiên cậu được quan sát yêu tinh sử dụng ma thuật một cách cận cảnh và trực quan như vậy.
Còn tuyệt hơn cả hiệu ứng phim ảnh nữa!
Sit đợi chiếc kén ngâm tương đối rồi lấy ra một chiếc kim từ túi nhỏ bên hông, đọc thần chú khác, sợi tơ trắng muốt tự động rời khỏi kén, quấn quanh cây kim.
Một lát sau, toàn bộ sợi tơ trong kén đã cuốn quanh cây kim.
"Xong rồi." Sit búng tay thu lại ma thuật. Quả cầu nước tan biến thành vô số phân tử nước trong không khí.
Thư Lê nhìn anh, vô cùng kính phục.
Biết ma thuật thật là đẹp trai nhức mắt luôn!
"Cho em này." Sit đưa chiếc kim quấn đầy tơ cho Thư Lê: "Kén tằm phải ngâm nước mới dễ kéo tơ."
Thư Lê nhận chiếc kim, sờ sờ cuộn tơ, phát hiện chúng đã co giãn và đàn hồi hơn nhiều.
Hóa ra trước khi kéo tơ phải ngâm nước, không thì việc kéo tơ và xe chỉ sẽ vô cùng khó khăn, sợi tơ thu được cũng không tốt.
"Anh à, có thể giúp em xử lý hết số kén tằm này không?" Thư Lê nâng chiếc kén lên, ngước đầu, chớp đôi mắt long lanh, mong chờ nhìn Sit: "Quần con của em đều nhờ anh cả!"
Đối diện với đôi mắt xanh tràn đầy tin tưởng của đứa bé, Sit cảm thấy lòng mình mềm nhũn, vẻ mặt càng thêm dịu dàng.
"Ôi, Thư Lê đáng yêu, anh sẽ giúp em xử lý hết đống kén tằm đó. Nhưng trước hết em phải đi ăn sáng đã."
"Hả?" Thư Lê nghiêng đầu, không đoán ra ý của anh.
Rốt cuộc anh ta có đồng ý giúp không?
Giây sau đó, tiếng "đinh đinh đinh" quen thuộc vang khắp ngôi nhà ấp.
Aisha rung chiếc chuông nhỏ trên tay.
Đến giờ ăn rồi!
Các bé yêu tinh nghe thấy tiếng chuông liền buông kén xuống, nối đuôi nhau bay về phía bàn mây.
Chẳng có gì quan trọng hơn ăn cơm!
Thư Lê liếm môi, nói với Sit: "Thế... em đi ăn trước, lát nữa nói chuyện sau."
Thấy vẻ mặt thèm thuồng của đứa bé, Sit biết cậu đang đói, liền mỉm cười: "Đi ăn thôi!".
Anh lịch sự quay người, bay trước đến bàn mây.
Thư Lê ngẩn người, vội vã bay theo.
Trên bàn mây xếp ngay ngắn hàng chén bạc. Aisha dùng ma thuật điều khiển chiếc vòi dài, rót vào mỗi chén một giọt mật hoa thơm ngon.
Các bé tìm được chén ăn của mình, không chờ được liền nâng lên uống.
Các bé lớn dần theo thời gian, sức ăn cũng tăng lên. Một chén không đủ thì hai chén, hai chén không đủ thì ba chén.
Nhưng cũng có đứa bé đặc biệt tham ăn, bụng đã no căng vẫn muốn ăn chén thứ tư. Đứa bé nâng chén đến nhờ Aisha rót thêm, nhưng bị cô vô tình từ chối.
Thư Lê uống xong hai chén mật hoa, cảm thấy no nê liền nấc một cái. Cậu buông chén, nhìn về phía yêu tinh trưởng thành tóc nâu.
Bữa sáng đã ăn xong, liệu có thể tiếp tục công việc xe chỉ được không?
Sit đang thích thú nhìn các bé ăn. Bỗng nhiên cảm nhận được ánh mắt nóng rực, quay đầu nhìn lại thì đối diện với đôi mắt xanh cỏ non.
Thư Lê bước những bước ngắn, đến trước mặt anh, ngẩng đầu, khoa tay múa chân một hồi, cố gắng để anh hiểu ý.
"Em cần tơ tằm để dệt một chiếc quần con."
Sit không hiểu, quay sang hỏi Aisha: "Em ấy muốn tôi đồ chơi hả?"
Aisha lắc đầu: "Hình như không phải."
Thư Lê đã nhiều lần khoe tay múa chân diễn tả "hình tứ giác" với cô. Lúc đầu cô tưởng cậu đòi đồ chơi nên đã tháo chiếc vòng Farnese không dùng nữa xuống cho cậu.
Mấy ngày trước, đứa bé lại đến tìm cô, khoe tay diễn tả "hình tứ giác" lần nữa. Aisha không hiểu, đành phải tìm mấy món đồ chơi hình tứ giác đưa cho cậu.
Nhưng Thư Lê không lấy thứ nào.
Aisha đành đưa đồ chơi cho các bé khác.
Từ lúc không lấy được món đồ mình thích, Thư Lê không đến tìm cô nữa.
Nói thật lòng, không giúp được đứa bé khiến cô cảm thấy có chút thất vọng.
Khiến cho yêu tinh đỡ đầu như cô cảm thấy mình có danh mà không có thực.
Hôm nay Sit đến, Thư Lê thế mà lại khoe tay diễn tả "hình tứ giác" với anh.
Aisha không thể hiện ra mặt, nhưng trong lòng vô cùng kinh ngạc.
"Hình tứ giác" rốt cuộc là thứ gì mà đứa bé lại chấp nhất như vậy?
"Thôi được rồi!" Sit lấy ra một chiếc đàn hạc năm dây rực rỡ ánh vàng từ trong túi nhỏ bên hông, nhẹ nhàng gảy dây đàn. Tiếng nhạc trong trẻo bỗng vang lên.
Các bé vểnh tai nhọn, không hẹn mà cùng nhìn về phía Sit.
Yêu tinh vốn đã nhạy cảm với âm nhạc. Nghe được tiếng đàn là không tự chủ được mà bị hấp dẫn, dần tụ tập quanh Sit.
Trong khi các bé khác háo hức, Thư Lê lại tỏ vẻ khó chịu.
Rào cản ngôn ngữ quá đáng sợ!
Xem ra học tiếng tinh linh là việc cấp bách.
Nhưng cậu phải học như thế nào?
Không có ai dạy cả!
Liệu cậu có học được không?
Là kẻ dốt đặc ngôn ngữ, Thư Lê không có chút lòng tin.
Sau khi Sit dùng tiếng đàn hấp dẫn nhóm bé, anh gật đầu với Aisha. Cô hiểu ý, búng tay một cái, trên bàn mây xuất hiện rất nhiều chiếc ghế nhỏ.
Năm dãy ghế xếp ngay ngắn thành hàng.
Sit đứng trước hàng ghế, bày động tác "mời" lịch sự: "Các bé con, mời ngồi----"
Các bé chỉ biết nhìn cậu, cậu nhìn tôi. Vẻ mặt mơ hồ.
Chỉ có Thư Lê hiểu, kích động chạy lên hàng đầu tiên, ngồi xuống chính giữa.
Cuối cùng cũng phải dạy bọn chúng tiếng tinh linh rồi sao?
Cậu ngồi xuống, các bé khác cũng sôi nổi nối theo.
Tóc đỏ và tóc trắng là nhanh nhất, giành hai ghế bên trái và phải của Thư Lê.
Đợi các bé ngồi ngay ngắn, Sit buông đàn, lấy từ túi ra một chuỗi thẻ gỗ. Trên mỗi thẻ khắc những chữ cái phức tạp.
"Các bé cưng, đã đến lúc các em được chọn cho mình một cái tên rồi."