9. Chương 9: Rời khỏi làng ấp

Xuyên Thành Bé Con Ở Vương Quốc Tinh Linh

Chương 9: Rời khỏi làng ấp

Xuyên Thành Bé Con Ở Vương Quốc Tinh Linh thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thư Lê vẫn luôn nghĩ rằng học ngoại ngữ là một quá trình đòi hỏi rất nhiều thời gian.
Cậu đã học tiếng Anh từ nhỏ đến cấp 3, suốt mười mấy năm trời mà vẫn chưa thấm vào đâu. Vậy mà tiếng Tinh Linh lại khó gấp mười lần tiếng Anh?
Nếu bố Thư biết cậu chỉ cần một tháng đã thông thạo trăm từ, chắc ông ấy sẽ kinh ngạc đến mức sợ hãi.
Thư Lê chẳng hề thấy xấu hổ khi dùng tiếng Trung phiên âm hay cách phát âm bồi của mình.
Thầy giáo từng nói, chỉ cần tìm đúng phương pháp học tập, có thể đạt hiệu quả cao dù bỏ công ít.
Yêu tinh và tinh linh đều là sinh vật trường sinh, tuổi thọ dài lâu, thời gian vô tận, trẻ mãi không già.
Hiện tại cậu mới chỉ là đứa bé hơn hai tháng tuổi, tốn năm sáu năm để học một ngôn ngữ cũng không có gì đáng trách.
Sau khi trấn tĩnh tâm lý, tâm trạng Thư Lê từ lo lắng bồn chồn chuyển sang bình thản.
Nói chậm, nói lắp, sai từ, sai ngữ pháp có sao đâu? Cứ từ từ học.
Cậu đặt cho mình một mục tiêu nhỏ: sẽ giao tiếp bằng lời trong vòng một năm.
Nhưng mỗi ngày, Thư Lê lại bị những thiên tài ngôn ngữ xung quanh đánh cho tan tành.
Thật khó!
Quá khó!
Mới bắt đầu tập nói bập bẹ, những đứa trẻ khác đã nói chuyện lưu loát, không những vậy còn hát thiếu nhi trôi chảy.
Khoảng cách càng lúc càng lớn, lòng tự trọng của Thư Lê bị tổn thương chút ít.
Nhưng chẳng mấy chốc, cậu đã vực dậy tinh thần, tìm lại tự tin.
Không việc gì khó, chỉ sợ lòng mình không kiên trì.
Chỉ cần nhất định tiến bước, nhất định sẽ giành được thắng lợi.
Tháng tiếp theo, Thư Lê càng chăm chỉ học tập hơn. Cậu dùng ba quyển sổ tay ghi chép bài học tỉ mỉ: bên trái là phiên âm tiếng Tinh Linh, bên phải là giải nghĩa tiếng Trung, chữ viết từ thảo thư chuyển sang hành thư.
Viết nhiều rồi quen tay, ngón tay mũm mĩm của Thư Lê cũng linh hoạt hơn. Chữ hành thư viết vừa nhanh vừa đẹp, còn thảo thư ở quyển đầu tiên khác hẳn với hành thư ở hai quyển sau, quả thật trông chẳng khác gì vẽ bùa.
Hôm nay là tròn 100 ngày tuổi của nhóm bé con.
Buổi sáng, sau khi dạy xong hai bài hát thiếu nhi, Sit tuyên bố một tin vui với toàn thể bé con.
"Các cục cưng, chiều nay chúng ta sẽ rời khỏi làng ấp, các em vui không nào?".
Các bé con nhìn nhau, xác định mình không nghe nhầm. Cả đám reo lên, vỗ cánh bay vòng vòng trong không trung.
"Oaaaa—chúng ta sắp đến khu rừng Yêu Tinh rồi!".
"Có thể ở trong ngôi nhà xinh đẹp nữa!".
"Vậy Sit và Aisha còn dạy chúng ta nữa không?".
"Liệu khu rừng Yêu Tinh có động vật khổng lồ không? Mình muốn kết bạn với chúng".
"Ha, chúng sẽ nuốt chửng cậu. Giống vậy nè, GRAOOOO".
"Không đâu! Sit nói sinh vật trong khu rừng Yêu Tinh đều là bạn của chúng ta".
"Đúng, đúng, đúng. Nếu chúng ăn thịt tiểu yêu tinh thì sẽ bị Tinh Linh Vương trừng phạt".
"Woa, mình cũng muốn gặp Tinh Linh Vương...."
"Mình cũng muốn....Phải rồi, Sperion, không phải cậu từng được Tinh Linh Vương chúc phúc sao?".
"Đúng rồi ha, Sperion đã từng gặp Tinh Linh Vương".
"Tinh Linh Vương có phải là tinh linh xinh đẹp nhất, cao quý nhất, mạnh mẽ nhất thế giới như Sit nói không?".
Bị các tiểu yêu tinh vây quanh, không ngừng đặt câu hỏi, đầu óc Thư Lê luôn trong tình trạng hỗn loạn.
"Mấy cậu....từng...từng người nói thôi..." Dù đã học tiếng Tinh Linh hai tháng, khả năng nghe của Thư Lê vẫn chẳng tiến bộ chút nào. Nhiều người nói cùng lúc là lỗ tai tự động chuyển sang chế độ điếc.
Một bé yêu tinh tóc xoăn chớp đôi mắt to tròn long lanh, hỏi:"Tinh Linh Vương trông như thế nào?".
"Có phải...." Một tiểu yêu tinh khác vừa định lên tiếng thì bị tóc đỏ bịt kín miệng.
"Ưm ưm ưm?" Tiểu yêu tinh tức giận trừng mắt nhìn tóc đỏ.
Khuôn mặt non nớt của tóc đỏ đanh lại, lạnh lùng nói:"Từng người nói thôi".
Tiểu yêu tinh kia rủ tai, tỏ vẻ đã biết. Lúc này tóc đỏ mới buông miệng cậu ta ra.
Bảo Thư Lê miêu tả ngoại hình Tinh Linh Vương quả là khó khăn. Một người còn không thể nói một câu hoàn chỉnh thì làm sao có thể dùng ngôn ngữ sinh động phức tạp để tả người khác được.
Nhìn từng khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy tò mò, Thư Lê vắt óc sắp xếp ngôn ngữ:"Tinh Linh Vương tóc vàng, mắt xanh lá, cao...hẳn là rất cao? Cao như vậy...."
Để các bé con có ấn tượng cụ thể hơn, Thư Lê vỗ cánh bay về phía trước khoảng 1m8.
"Cao tầm này."
Chắc thế.
Thư Lê thầm nghĩ thêm hai chữ ấy trong lòng.
Thực tế, vào ngày cậu sinh ra, toàn thân Thư Lê đều chìm trong trạng thái mơ mơ màng màng. Vừa mở mắt đã bị "người khổng lồ" đập vào mặt, suýt nữa thì bị dọa cho nghẹt thở, nào biết Tinh Linh Vương cao bao nhiêu.
Dù sao cũng trên 1m8 là được.
Miêu tả xong, cậu từ từ đáp xuống đất, ngậm chặt miệng không nói chuyện.
Các bé con khác đều biết Thư Lê không giỏi nói chuyện, cụt hứng mà trở về chỗ ngồi của mình.
Sit kiên nhẫn chờ các bé con thảo luận xong xuôi rồi mới gảy nhẹ đàn hạc, giải đáp từng vấn đề một.
"Khu rừng Yêu Tinh vô cùng rộng lớn, bên ngoài nơi sinh sống của yêu tinh rất nguy hiểm. Nếu không có yêu tinh trưởng thành đi cùng thì các em không được tự ý vào rừng một mình".
"Ngoài anh và Aisha ra sẽ có giáo viên mới đến dạy các em".
"Mỗi bạn sẽ có một ngôi nhà, cần tự mình sắp xếp".
"Lễ hội trung thu sắp diễn ra, tất cả yêu tinh và tinh linh sẽ đến lâu đài thủy tinh trong vương quốc Tinh Linh, cùng nhau ca ngợi chủ nhân của vạn vật".
"Đương nhiên các em cũng sẽ được gặp Tinh Linh Vương cao quý thánh khiết của chúng ta".
Các bé con nghiêm túc nghe lời dạy bảo. Khi biết sắp được gặp Tinh Linh Vương, ai nấy đều hưng phấn mong chờ.
Thư Lê cầm bút lông chim, tay liệng như bay trên giấy, ghi chép lại những lời Sit nói.
Cần cù bù thông minh.
Mỗi ngày đi học, cậu đều ghi chép lại để tan học ôn tập, chỗ nào không hiểu thì hôm sau đến hỏi Sit.
Nỗ lực không phụ lòng người, trong hai tháng ngắn ngủi, khả năng nghe của cậu cũng cải thiện rõ rệt.
Còn kỹ năng nói thì... Xin lỗi vì cái miệng cứng ngắc của mình, chỉ có thể nhả từng chữ một, đừng mơ đến chuyện nói cả câu.
Sit nhìn tiểu yêu tinh tóc vàng nghiêm túc vẽ bậy, trong lòng thở than.
Sperion là tiểu yêu tinh chăm chỉ nhất mà anh từng dạy.
Ban đầu không rõ cậu cần sổ tay và bút lông chim để làm gì. Sau này mới biết là làm sổ ghi chép, dùng những ký tự chỉ mình cậu mới hiểu để ghi chú.
Cậu đang vô cùng nỗ lực học tiếng Tinh Linh.
Dù tiến bộ chậm chạp, nhưng hiện tại đã có thể giao tiếp đơn giản với các bé con khác.
Điều này khiến anh rất vui mừng.
Chỉ là trong lòng Sit vẫn có một nỗi lo.
Thiên phú ngôn ngữ của tinh linh và yêu tinh cực kỳ cao. Ngoài tiếng Tinh Linh ra còn phải học tiếng đại lục phổ biến, tiếng các chủng tộc khác, ngôn ngữ chính của các quốc gia, cùng với hàng loạt thần chú giao tiếp với thần linh thượng cổ.
Một yêu tinh ưu tú có thể tinh thông mấy chục ngôn ngữ, không chỉ vận dụng linh hoạt mà còn có thể dịch thuật một cách tự nhiên.
Sperion học một ngôn ngữ đã khó khăn như vậy, sau này học các ngôn ngữ khác thì làm thế nào đây?
Thư Lê không biết đến nỗi lo của Sit, càng không biết sau này bản thân sẽ phải học nhiều thứ tiếng hơn nữa.
Ghi chép xong, suy nghĩ của Thư Lê bay tới khu rừng Yêu Tinh ngoài kia.
Tuy làng ấp rất lớn, nhưng trong ba tháng, cậu cũng đủ để đi hết ngóc ngách. Nơi đây có thảm thực vật tươi tốt, côn trùng hiền lành, sinh vật dưới nước trong hồ cùng các bé con yêu tinh mới sinh, là ngôi nhà ấm êm vô cùng an toàn.
Bên ngoài làng ấp là vùng đất càng thêm rộng lớn, tràn ngập những điều chưa biết.
Thư Lê từ những bài hát thiếu nhi mà biết được, khu rừng Yêu Tinh chiếm diện tích vô cùng rộng lớn, giống như một lá chắn thiên nhiên màu xanh nằm giữa vương quốc Tinh Linh và thế giới bên ngoài.
Nếu có người vô tình vào rừng thì hoặc là mất tích, hoặc là quay trở lại lối vào.
Từng có tiểu yêu tinh ngây thơ hỏi Sit, những người mất tích đã đi đâu rồi.
Sit ngừng gảy đàn hạc, hiếm khi nghiêm túc nói:"Đã chết".
"A? Tại sao?" Các bé con hoảng sợ.
Sit rung mắt, lạnh nhạt nói:"Bên ngoài khu rừng có một lớp sương mù, người ngoài tiến vào sương mù sẽ rơi vào ảo cảnh, phóng đại ác ý trong lòng người đó. Người không vượt qua khảo nghiệm sẽ mất lý trí, tàn sát lẫn nhau, cuối cùng trở thành tù binh của thần chết. Còn người vượt qua khảo nghiệm sẽ tìm được đường ra, an toàn rời đi".
"Tuyệt thật đấy!".
Các bé con không hẹn mà cùng kinh ngạc cảm thán.
Trong khu rừng Yêu Tinh, ngoài sương mù ra còn có rất nhiều ma thú cấp cao hung hãn nguy hiểm. Một khi có người xâm lấn địa bàn của chúng thì e rằng người đó sẽ lành ít dữ nhiều.
Cả khu rừng chỉ có nơi sinh sống của các yêu tinh là an toàn tuyệt đối.
Thư Lê rất tò mò về thế giới bên ngoài.
Thế giới bên ngoài chỉ đại lục nằm ngoài khu rừng Yêu Tinh.
Bởi vì cậu luôn nghĩ, bản thân đột nhiên xuyên tới thế giới này là vì cậu chính là anh hùng được thần linh triệu gọi.
Anh hùng đánh bại Ma Vương mới có thể trở về thế giới của mình.
Ma Vương có thể ở đâu?
Nhất định ở một chỗ nào đó trên đại lục.
Trong khoảng thời gian học tiếng Tinh Linh, cậu cũng góp nhặt được một ít tin tức hữu dụng.
Về cơ bản, nhạc thiếu nhi của yêu tinh giống như một bài thơ tự sự, kể về dòng lịch sử và những truyền thuyết xa xưa.
Thư Lê biết được, từ 10.000 năm trước, trên đại lục từng nổ ra một trận chiến long trời lở đất giữa các vị thần. Vô số anh hùng đã ngã xuống để phong ấn Ma Vương muốn hủy diệt thế giới.
Thế giới này có Ma Vương đã đủ rồi!
Căn cứ vào những manga, anime, tiểu thuyết mà cậu từng đọc, Đại Ma Vương bị phong ấn vạn năm như vậy thường sẽ phá vỡ phong ấn, một lần nữa gây tai họa cho thế gian.
Còn người anh hùng là cậu, chỉ cần rèn luyện bản thân thật tốt, tìm được Ma Vương, đánh bại hắn, phong ấn hắn là có thể giải phóng thế giới. Sau đó ẩn sâu công danh, trở về quê hương đoàn tụ với gia đình.
Cậu quả là một nhà chiến lược.
Thư Lê tự khen mình một cái.
Sau bữa cơm trưa, Aisha phát cho mỗi bé con một cái túi lớn, nhắc bọn họ thu dọn hành lý, chuẩn bị rời khỏi làng ấp.
Hành lý chính là đủ loại "báu vật" mà các bé con thu thập được trong làng ấp.
Thư Lê có rất nhiều "báu vật" không nỡ vứt bỏ.
Ngày thường thám hiểm làng ấp, nhìn thấy thứ gì thích là cậu lại mang về chất đầy giường hoa.
Cuộn tơ tằm trắng muốt, hạt giống như đá quý, lá cây không khô héo, vỏ xác côn trùng đẹp đẽ, đá cuội trơn bóng, cùng với đủ loại quả hạch nhét đầy túi lớn.
Chiếc túi nặng trĩu, xách trên tay còn tốn sức, hai cánh mỏng manh sau lưng liệu có vác được không?
Thư Lê tỏ vẻ nghi ngờ.
Cậu thử dang cánh, dùng sức vỗ.
"Ái ui".
Thân thể vác theo túi lớn bay lên được khoảng mười mấy cm thì bắt đầu quá sức, toàn thân lắc lư lảo đảo.
Thư Lê sợ mình rơi khỏi giường hoa nên vội vàng đáp xuống, buông túi lớn ra.
Chao ôi~
Chiếc túi nặng như vậy, cánh nhỏ của cậu bay không nổi!
Thư Lê phiền não ngồi trên giường hoa vò đầu.
Tóc đỏ và tóc trắng mỗi đứa vác theo một cái túi lớn, xiêu xiêu vẹo vẹo mà bay vào giường của cậu. Có lẽ do túi quá nặng, cả hai đứa đều không kiên trì được. Tay vừa buông, chiếc túi nặng như đá từ trên trời giáng xuống, đập cho giường hoa rung lên "ù ù".
Thư Lê vội che hai tai lại.
Một lúc sau, rung chấn mới biến mất. Cậu bỏ hai tay ra khỏi tai, ngẩng đầu nhìn hai tiểu yêu tinh vẻ mặt vô tội đang lơ lửng giữa không trung.
Tóc đỏ và tóc trắng lè lưỡi xin lỗi cậu.
Thư Lê thở dài, ngồi xếp bằng trên nhụy hoa, hai tay chống cằm nhìn trừng trừng ba chiếc túi lớn.
Làm thế nào để vận chuyển chúng đi bây giờ?
Ba người cùng nhau khiêng từng cái ra ngoài?
Lỡ không thể vào lại thì làm thế nào?
Tổn thất quá lớn, bọn họ không thể mạo hiểm như vậy được.
Đôi mắt xanh màu cỏ non của Thư Lê liếc sang, thấy Aisha đang bay về phía này.
Aisha tới thúc giục bọn họ.
Các bé con khác đều đã tập hợp trước cửa lớn, chỉ còn ba người họ là chưa thấy đâu.
Aisha dáo dác tìm xung quanh, phát hiện ba đứa đang ngồi xếp bằng trên giường hoa, mặt mày ủ ê mà nhìn ba cái túi còn to hơn người chúng.
Không cần hỏi cũng biết là vì sao.
"Cần chị giúp đỡ không?" Aisha dịu dàng hỏi.
"Cần!" Thư Lê gật mạnh một cái, mắt sáng rực nhìn túi trữ vật bên hông Aisha.
Tâm tư của bé con hiện lên mặt cả rồi, Aisha sao nỡ lòng từ chối? Cô dứt khoát bỏ cả ba chiếc túi vào túi trữ vật.
Phiền não được giải quyết, ba đứa bé vui vẻ bay về phía cửa lớn của làng ấp.
Trước cửa lớn, rất nhiều bé con đang tay xách nách mang, cầm theo tất cả gia sản của mình. Chỉ là túi của bọn họ không to bằng của Thư Lê, chẳng thấy mang gì mấy.
Budno nhìn ba người họ không mang theo gì, vui sướng khi người gặp họa mà làm mặt quỷ.
Tóc đỏ lập tức đáp trả.
Tóc trắng đứng cách một khoảng vung vẩy nắm đấm.
Thư Lê ưu nhã ôm cánh tay, bình tĩnh nhìn cậu ta.
Nếu nhóc béo này biết hành lý của bọn họ có người lớn cầm giúp thì không biết có hâm mộ đố kỵ hay không?
"Đinh đinh đinh..."
Aisha bay lên trước, rung chuông nhỏ trong tay.
"Các bạn nhỏ xếp hàng nào."
Các bé con ngừng đùa giỡn, đứng thành hai hàng một cách bài bản.
Các bé nam một hàng, các bé nữ một hàng.
Aisha nhìn về phía Sit gật đầu, ý là có thể mở cửa rồi.
Sit vỗ cánh bay tới gần cửa lớn, duỗi tay ấn lên ma trận trên đó. Trong thoáng chốc, ma trận loé lên ánh sáng vàng rực rỡ.
Cánh cửa chạm trổ tinh xảo cao 4m từ từ mở ra.
Đợi đến khi ánh sáng lui tán, cửa lớn cũng đã hoàn toàn mở rộng.
Aisha rung chuông, cùng Sit dẫn theo hai nhóm bé con bay ra ngoài.
Thư Lê đứng cuối hàng, các bé con đứng trước lần lượt bay đi, cậu cũng vội vàng đuổi theo.
Bước ra khỏi cánh cửa, tầm mắt trở nên rộng mở thoáng đãng.
Nhưng cậu còn chưa kịp thưởng thức phong cảnh xinh đẹp bên ngoài thì đã bị một rừng yêu tinh trưởng thành đứng đó doạ sợ.