Chương 14: Biến hình bất ngờ!

Xuyên Thành Bé Mèo Con Của Tướng Quân Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chú Trần lúc này có vẻ hơi giống một ông cụ tính tình trẻ con. Vốn dĩ việc Hoắc Vân Sâm không đưa ông đi cùng chuyến này đã khiến ông cảm thấy tủi thân. Giờ lại nghe tin tướng quân bị rơi xuống nước, ông càng không ngừng tự trách.
Sau khi đưa ông cụ Hoắc cùng những người khác về khách sạn nghỉ ngơi, chú Trần vừa lau nước mắt vừa ngồi bên giường Hoắc Vân Sâm, nức nở trách móc không thôi.
Hoắc Vân Sâm ôm Phó Bạch vào lòng, vẻ mặt bất đắc dĩ. "Chú Trần, giờ cháu không sao nữa rồi, chú đừng tự trách mình như vậy."
"Sao mà tôi không tự trách cho được, nếu tôi ở bên cạnh chăm sóc tướng quân, ngài đã không rơi xuống nước rồi."
Hoắc Vân Sâm đáp: "Nhưng nếu cháu không rơi xuống nước, thì làm sao chân cháu có thể lấy lại cảm giác được?"
Chú Trần nghẹn họng, không biết nói gì. Phó Bạch "meo" một tiếng, lén lút viết chữ "Tuyệt" vào lòng bàn tay Hoắc Vân Sâm.
Hoắc Vân Sâm cong mắt cười, xoa đầu Tiểu Bạch.
Chú Trần im lặng một lúc, cũng thấy có lý. Nhưng đồng thời, ông cũng rất tò mò không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khi tướng quân rơi xuống nước. "Tướng quân, lúc ngài rơi xuống nước đã gặp phải chuyện gì vậy? Sao chân lại có cảm giác trở lại?"
Hoắc Vân Sâm kể lại những gì anh đã nói với bác sĩ: "Cháu cũng không rõ, lúc đó cháu đã hôn mê rồi, đến khi tỉnh lại thì đã ở trong bệnh viện."
Chú Trần gãi đầu bối rối: "Chẳng lẽ thật sự có liên quan đến truyền thuyết người cá?"
Hoắc Vân Sâm bình tĩnh nói: "Có lẽ vậy. Trước đây cháu vốn dĩ không tin những chuyện này, nhưng bây giờ đã trải qua một chuyện kỳ lạ như vậy, cháu cũng không thể không tin. Nhưng bất kể bên ngoài đồn đoán thế nào, đối với cháu mà nói, chân cháu có thể khỏi được là đã đủ rồi."
Mắt chú Trần đỏ hoe: "Đúng vậy, tướng quân, chân của ngài đã khỏi rồi!"
"Chú Trần, chú đến đây cũng mệt rồi, đi nghỉ một lát đi. Ở đây không cần chú chăm sóc đâu." Hoắc Vân Sâm nói xong, liền sắp xếp cho chú Trần sang phòng kế bên nghỉ ngơi.
Trong phòng chỉ còn lại anh và Tiểu Bạch.
Gia đình họ Hoắc chỉ ở lại Hải Đế Tinh vài ngày rồi bị Hoắc Vân Sâm "đuổi" hết về, chỉ giữ lại chú Trần ở bên cạnh để giúp đỡ một chút.
Còn những lời đồn đoán và tranh cãi bên ngoài, Hoắc Vân Sâm đều không bận tâm, anh chỉ tập trung an dưỡng trong bệnh viện.
Một tháng sau, Hoắc Vân Sâm đã có thể xuống đất đi lại, mỗi ngày đều tập đi một quãng ngắn.
Hôm nay, Hoắc Vân Sâm chống gậy chậm rãi đi dạo trong vườn. Chú Trần thì đến khách sạn tự tay nấu cơm, còn Phó Bạch nhàn nhã tung tăng đi theo anh. Đột nhiên, Hoắc Vân Sâm loạng choạng một cái, Phó Bạch còn chưa kịp phản ứng thì một y tá nam Omega đã vội vàng lao tới đỡ lấy anh.
"Tướng quân, ngài không sao chứ?" Y tá này là nhân viên phụ trách vật lý trị liệu của Hoắc Vân Sâm, mỗi ngày đều đến chăm sóc và theo dõi tình trạng hồi phục của anh. Cậu ta tên là Trần An.
Hoắc Vân Sâm lịch sự đẩy tay người nọ ra: "Tôi không sao, không cần đỡ."
"Meo." Phó Bạch cào cào ống quần Hoắc Vân Sâm, lo lắng ngẩng đầu nhìn anh.
Hoắc Vân Sâm mỉm cười trấn an: "Đừng lo, tôi không sao đâu."
Y tá Trần An vẫn muốn đến đỡ Hoắc Vân Sâm, nhưng ngại uy nghiêm của tướng quân nên không dám chạm vào. Cậu ta chỉ đứng đó lo lắng nói: "Tướng quân, ngài đừng gắng sức quá. Tuy giờ ngài có thể đi lại, nhưng vẫn không nên đi quá lâu."
Hoắc Vân Sâm lạnh nhạt nhìn cậu ta: "Cậu yên tâm, tôi làm việc có chừng mực. Tôi sẽ tập thêm một chút nữa."
Cảm giác có thể tự mình đứng dậy bước đi thật sự rất tuyệt vời. Mỗi ngày Hoắc Vân Sâm đều muốn luyện tập, hơn nữa là một quân nhân, anh hiểu rõ giới hạn cơ thể mình, nên cũng không hề cố chấp.
Trần An thấy tướng quân kiên trì, cũng không nói gì thêm, nhưng vẫn theo sát từng bước bên cạnh, căng thẳng chú ý đến anh.
Đợi Hoắc Vân Sâm tập luyện gần xong, cậu ta lập tức đẩy xe lăn đến để anh ngồi xuống. "Cảm ơn." Hoắc Vân Sâm lịch sự nói.
Phó Bạch nhảy lên đùi Hoắc Vân Sâm, vẫy vẫy đuôi, cuộn mình trên đùi anh.
Trần An thấy vậy, liền đưa tay ra định bế mèo đi: "Con mèo này thật không biết điều, tướng quân ngài vừa mới tập luyện xong còn mệt, sao lại có thể nằm đè lên chân ngài được. Hay là để tôi bế nó về nhé."
"Meo!" (Ta không biết điều chỗ nào chứ.)
Phó Bạch tròn mắt nhìn Trần An, cảm thấy lời cậu ta nói hôm nay thật kỳ lạ.
Hoắc Vân Sâm nghe Trần An nói về mèo của mình, cũng không vui nhíu mày: "Mèo của tôi rất ngoan, hơn nữa tôi sẽ tự chăm sóc nó, không phiền cậu phải bận tâm."
Sắc mặt anh lạnh hẳn đi, rồi không nói thêm lời nào, đẩy xe rời khỏi khu vườn cùng Tiểu Bạch.
Trần An lưu luyến nhìn theo bóng lưng anh. Ở nơi mà Hoắc Vân Sâm không nhìn thấy, trong mắt cậu ta tràn đầy sự ái mộ.
Một đồng nghiệp trông thấy liền trêu chọc, huých nhẹ vai cậu ta: "Còn nhìn nữa à? Người ta đi mất rồi kìa."
"Tôn Đạt, cậu nói gì vậy, tôi có nhìn gì đâu."
"Còn nói không nhìn, mặt đỏ hết cả lên rồi." Tôn Đạt chỉ vào mặt cậu ta cười.
Trần An vội lấy mu bàn tay che mặt, xấu hổ trừng mắt: "Cậu rảnh quá phải không!"
"Tất nhiên là không rồi." Tôn Đạt nhướng mày cười: "Này, An An à, tôi khuyên cậu tốt nhất là nên bớt mơ mộng đi. Hoắc tướng quân đâu phải người cậu có thể với tới."
"Tôi đâu có mơ mộng gì." Trần An cố chối, nhưng nói rồi lại cảm thấy bản thân cũng chẳng có gì kém cạnh, liền nhỏ giọng: "Biết đâu tướng quân lại thích kiểu người như tôi thì sao. Dù sao tôi cũng đã chăm sóc anh ấy một tháng rồi, gần gũi sẽ có lợi thế, lỡ đâu anh ấy lại thích tôi thì sao?"
"Cậu không bị sốt đấy chứ? Anh ta thích cậu chỗ nào, anh ta còn dịu dàng với con mèo hơn với cậu nữa." Tôn Đạt lắc đầu: "Nhưng nếu cậu thật sự thích anh ta, thì nhân lúc anh ta còn ở đây mau tỏ tình đi. Nếu không, đợi anh ta về Đế Đô Tinh rồi, cả đời này có lẽ cậu cũng sẽ không gặp được anh ta nữa đâu."
Lời nói của Tôn Đạt khiến Trần An chìm vào suy tư.
Đúng vậy, với tốc độ hồi phục của tướng quân, e là chưa đến một tháng nữa, anh ấy sẽ hoàn toàn khỏi hẳn và trở về Đế Đô Tinh.
Đến lúc đó, cậu ta còn có thể gặp được tướng quân sao? Trần An bắt đầu lo lắng.
...
Dạo gần đây Phó Bạch lúc nào cũng cảm thấy buồn ngủ. Rõ ràng không hề dùng đến linh lực, vậy mà vẫn cứ ngủ suốt.
Tướng quân sắp ra ngoài tập đi bộ, nhưng Phó Bạch buồn ngủ quá, nên cậu chỉ vẫy vẫy đuôi, để tướng quân tự đi.
Hoắc Vân Sâm nhìn bộ dạng ham ngủ của cậu, có chút lo lắng: "Gần đây sao lại thích ngủ như vậy? Bị làm sao thế?"
Nhưng đã tìm bác sĩ thú y kiểm tra rồi, Tiểu Bạch hoàn toàn khỏe mạnh.
Hoắc Vân Sâm đành để cậu lại trong phòng, một mình đi tập phục hồi chức năng.
Phó Bạch mơ một giấc mơ rất dài. Trong mơ, cậu biến lại thành hình dáng con người của mình. Có được hình người, cậu sống ở thế giới mới rất vui vẻ, có tướng quân che chở, cậu ở Đế Đô Tinh có thể nói là đi ngang không sợ ai, còn có chú Trần mỗi ngày đổi món làm đồ ăn cho cậu.
Cuộc sống rất hạnh phúc, mỗi ngày cậu đều rất vui vẻ.
Phó Bạch không khỏi cong khóe miệng, sung sướng lật người. Dường như bên ngoài có gió thổi vào, cậu cảm thấy hơi lành lạnh liền cuộn đuôi lại, định quấn lên người mình, nhưng quấn mãi vẫn thấy lạnh.
Phó Bạch ôm lấy bản thân, rùng mình một cái, rồi xoa xoa cánh tay.
Ủa?
Lông của mình đâu rồi?
Sao sờ vào có cảm giác hơi trơn láng?
"Hắt xì!"
Phó Bạch hắt hơi một cái, cậu dụi dụi mũi, mơ màng tỉnh lại. Đúng lúc này, có người đẩy cửa bước vào, Phó Bạch theo phản xạ quay người nhìn qua.
Khi nhìn thấy chú Trần, cậu vui vẻ định "meo" một tiếng. Kết quả là hộp cơm trong tay chú Trần rơi "loảng xoảng" xuống đất. Mặt ông đỏ bừng, run rẩy chỉ tay vào cậu: "Sao cậu... cậu lại trần như nhộng trong phòng tướng quân! Cậu là ai hả!!"