Chương 22: Cậu... cậu mang thai rồi sao?!

Xuyên Thành Bé Mèo Con Của Tướng Quân Tàn Tật

Chương 22: Cậu... cậu mang thai rồi sao?!

Xuyên Thành Bé Mèo Con Của Tướng Quân Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi xuống núi, Phó Bạch đói lả, đành để Hoắc Vân Sâm cõng đi ăn cơm.
Hai người ghé một nhà hàng ăn bữa tối đơn giản, rồi trở về ngâm mình trong suối nước nóng. Cả ngày mệt mỏi, giờ được ngâm trong làn nước ấm, Phó Bạch thoải mái thở phào một tiếng.
"Thật dễ chịu quá."
"Mệt rồi sao, Tiểu Bạch?" Hoắc Vân Sâm ngồi cạnh, tay đặt lên eo cậu, nhẹ giọng hỏi: "Có muốn anh xoa bóp cho em không?"
Bị anh chạm vào, Phó Bạch nhạy cảm vặn vẹo người, khẽ kêu: "Nhột quá."
Ngẩng đầu nhìn anh, cậu nhận ra ánh mắt Hoắc Vân Sâm trở nên thâm trầm khác lạ. Tim Phó Bạch đập thình thịch, đôi mắt tròn xoe kinh ngạc nhìn anh, lẽ nào anh muốn... làm chuyện đó ngay trong suối nước nóng?
Thật sự quá táo bạo rồi!
Chắc chắn không được!
Xấu hổ chết mất!
Phó Bạch đẩy Hoắc Vân Sâm một cái, lúng túng nói: "Tướng quân, chúng ta vẫn nên giữ khoảng cách một chút, mỗi người tự ngâm đi ạ."
"Em sợ gì chứ, anh có ăn thịt em đâu." Hoắc Vân Sâm bật cười, vừa nhìn đã đoán được cậu đang nghĩ gì. Dù anh có muốn thì cũng chẳng thể làm ở đây, nơi này đâu phải chốn riêng tư.
Huống hồ đây là lần đầu của cả hai, anh biết rõ Tiểu Bạch vốn ngại ngùng, ngay cả trong phòng còn đỏ mặt, nói gì đến nơi công cộng.
"Yên tâm đi, anh đâu có cầm thú đến mức đó, chỉ là thấy hôm nay em mệt rồi, muốn xoa bóp giúp em thôi."
"Nhưng Tướng quân cứ thế này, em... em hơi không kiềm chế nổi." Đúng là kiểu "im lặng thì thôi, mở miệng liền khiến người ta muốn trêu chọc". Hoắc Vân Sâm có đôi khi thật sự muốn trêu ghẹo cậu một trận, cố ý trêu chọc mà chẳng cho cậu được "ăn".
"Tiểu Bạch, em cũng chỉ ỷ vào việc anh cưng chiều em thôi." Hoắc Vân Sâm khẽ nói, rồi cúi người xuống, chặn lấy đôi môi Phó Bạch.
Phó Bạch khẽ run lên, nhưng vẫn đáp lại anh, nụ hôn càng lúc càng sâu đậm.
Mà lần này, dường như Phó Bạch cũng không còn muốn né tránh nữa. Cậu khẽ kề sát tai anh, giọng nhỏ đến mức chỉ hai người nghe thấy: "Tướng quân... chúng ta về phòng đi."
Hoắc Vân Sâm hơi ngơ ngác: "Em nói gì cơ?"
Phó Bạch đỏ bừng cả mặt, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Về phòng..."
"Em nói 'về phòng'... có cùng nghĩa với điều anh đang nghĩ không?" Hoắc Vân Sâm hỏi lại.
Phó Bạch gật đầu, e thẹn đáp: "Vâng."
Hoắc Vân Sâm: "..."
Vài phút sau, Hoắc Vân Sâm đã đè Phó Bạch xuống dưới thân, khẽ hỏi: "Tiểu Bạch, anh hỏi em lần cuối, em thật sự bằng lòng?"
Phó Bạch nhắm mắt lại, dứt khoát gật đầu: "Vâng, em bằng lòng."
Cậu đã sớm bằng lòng rồi, nếu đối phương là Tướng quân, vậy thì cậu bằng lòng.
Hoắc Vân Sâm khẽ bật cười, cúi xuống...
...
...
Chuyến đi này khiến tình cảm của hai người tiến thêm một bước lớn. Khi trở về, cả hai đều tinh thần phấn chấn, sắc mặt rạng rỡ hẳn lên.
Chú Trần nhạy bén nhận ra điều gì đó, cười tủm tỉm đầy ẩn ý: "Xem ra lần này hai người chơi rất vui vẻ nhỉ."
Phó Bạch chột dạ, mặt lập tức đỏ bừng: "Chú Trần, chú đừng nói linh tinh."
Nói xong, cậu đưa túi giấy trong tay cho chú: "Đây là quà bọn cháu mua cho chú, cháu lên lầu trước đây, mấy ngày nay mệt quá."
Cậu chạy biến như một con thỏ nhỏ, còn Hoắc Vân Sâm đứng nhìn theo, ánh mắt dừng lại nơi vòng eo cậu, ánh nhìn sâu xa.
Ba ngày nay đúng là đã làm nhóc con mệt rồi. Cũng tại mình cả.
Hoắc Vân Sâm nói: "Chú Trần, buổi tối làm chút canh tẩm bổ đi."
Sững lại một chút, chú Trần mới che miệng cười nói: "Được được được, tôi đi làm ngay đây, đi làm ngay đây."
Vì hai người đã đi đến bước cuối cùng, nên Phó Bạch cũng tự nhiên chuyển sang ở cùng phòng với Hoắc Vân Sâm. Ban đầu cậu không muốn, luôn có cảm giác như mình sẽ bị "ăn gọn", nhưng Hoắc Vân Sâm không chịu để hai người tách phòng. Cậu chẳng còn cách nào, đành thuận theo anh.
Sau khi trở về, hai người đều bận rộn một thời gian, đặc biệt là Phó Bạch, bận rộn liên tục suốt hai tháng ròng.
Mấy ngày gần đây, cậu ngủ rất nhiều, cứ ngồi ở đâu là ngủ gật ở đó.
Quay xong chương trình thực tế, vừa ngồi vào xe, Phó Bạch liền ngủ thiếp đi. Tô Khê gọi mấy lần cậu mới tỉnh giấc, dụi dụi mắt, ngái ngủ hỏi: "Sao vậy? Về đến nhà rồi à?"
"Nhà gì mà nhà! Tiểu Bạch, dạo này cậu buồn ngủ dữ lắm đấy nhé?" Tô Khê nghi ngờ nhìn vào bụng cậu: "Không phải là cậu mang thai thật đấy chứ?"
"Anh nói bậy bạ gì đó, tôi không thể mang thai đâu." Phó Bạch vẫn kiên định tin rằng mình không thể mang thai.
Nhưng Tô Khê vốn không biết thân phận thật của cậu, càng nghi ngờ hơn: "Tôi thấy tám chín phần là thật đấy. Cậu tìm thời gian đi kiểm tra đi, không muốn đi một mình thì tôi sẽ đi cùng cậu. Đừng để xảy ra chuyện lớn."
"Tôi có bệnh gì đâu mà phải đi bệnh viện."
"Chẳng lẽ cậu không phát hiện gần đây mình rất dễ buồn ngủ sao? Cậu còn cảm thấy mình không có vấn đề gì ư?" Tô Khê thật muốn gõ vào đầu Phó Bạch xem thử bên trong có phải là nước không. Cậu thay đổi rõ ràng như vậy mà bản thân lại không cảm nhận được gì sao?
Hắn đã từng nhìn thấy những vết đỏ trên người Phó Bạch, với kiểu vận động kịch liệt như thế với Tướng quân, không có thai mới là lạ!
Phó Bạch nhíu mày: "Chỉ là gần đây tôi hơi mệt mỏi thôi, thật sự không có gì đâu."
"Không có gì thì càng nên đi kiểm tra. Ngày mai tôi đi cùng cậu, cứ quyết định vậy đi, không được từ chối."
Tô Khê rất cứng rắn, Phó Bạch không cãi lại được hắn ta, cuối cùng vẫn phải đồng ý: "Được được được, ngày mai tôi đi, tôi đi là được chứ gì?"
Tô Khê đâu biết cậu là do mèo con biến thành, không phải là Omega, không thể nào mang thai được. Gần đây cậu buồn ngủ chỉ là vì người đàn ông kia đòi hỏi quá nhiều, cộng thêm công việc lại bận rộn mà thôi!