Tôi ngơ ngác, mất vài giây không phản ứng kịp. Ai mà ngờ cơn đói lại khiến mình "nhìn thấy cả bình luận". Tôi cúi xuống, luồn tay vào trong áo sơ mi của người đàn ông, ngón tay lóng ngóng chạm lên da thịt. “Chồng ơi, mình sinh một đứa con đi.” Trong khi đó, Thẩm Độ tựa lưng lên đầu giường, tay cầm quyển sách, đến mí mắt cũng không thèm nhúc nhích. Anh lạnh lùng từ chối tôi. “Đừng quậy.” Câu nói ấy vang lên, khiến tôi không khỏi nổi giận.