Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Lời thú nhận dưới mưa
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bốn mắt chạm nhau, Thẩm Hi Hòa nhìn thấy thoáng bối rối trong mắt Cố Tiêu. Hắn nói với tiểu nhị: “Chúng ta đã từng gặp rồi.”
Trần Ninh Viễn đứng bên cạnh cảm thấy bầu không khí quá đỗi kỳ lạ, bèn chắp tay với Thẩm Hi Hòa: “Hi Hòa huynh, ta chợt nhớ mẫu thân đang đợi ta về nhà dùng cơm, ta xin về trước đây, hẹn gặp lại huynh sau.”
Tiểu nhị chợt tỉnh ngộ: “À ra là đã gặp nhau rồi ạ. Thẩm công tử đến đây để giao sách sao?”
Linh Đang đi theo sau Cố Tiêu, mắt láo liên nhìn hết chỗ này đến chỗ khác.
Thẩm công tử.
Cố Tiêu vốn nghĩ Thẩm Hi Hòa sẽ không đến, nào ngờ hắn lại xuất hiện vào lúc này.
Thẩm Hi Hòa đáp: “Ừm, ta đến đưa sách.”
Tiểu nhị dẫn họ lên lầu hai. Trong phòng có chút tối, hắn bèn thắp đèn lên. Trên bàn đã bày sẵn trà và điểm tâm. Hắn nói: “Tiểu đông gia, cô xem thử đi ạ.”
Cố Tiêu nhận sách, tổng cộng sáu quyển, trong đó năm quyển là sách in, một quyển do chính Thẩm Hi Hòa chép tay. Cô nói: “Mười hai lượng bạc.”
Tiểu nhị vừa định đi lấy tiền, không ngờ Thẩm Hi Hòa lại gõ nhẹ lên bàn hai cái, rồi khẽ hỏi: “Không kiểm tra qua một lượt sao?”
Tiểu nhị: “Tiểu đông gia?”
Vị Thẩm công tử này làm việc rất cẩn thận, chưa bao giờ sai sót, thật ra không cần kiểm tra cũng được.
Cố Tiêu mở miệng: “Kiểm tra chứ.”
Sách cần kiểm tra lỗi câu chữ và số trang. Mỗi quyển sách có hơn một trăm trang.
Cố Tiêu lật xem từng trang, từng câu chữ, nhưng chữ là do cô khắc, sách là do Thẩm Hi Hòa in, thì làm gì có sai sót nào chứ.
Cô mím môi, ngẩng đầu nhìn hắn…
Thẩm Hi Hòa: “Có chỗ nào sai sao?”
Cố Tiêu không biết nên gật đầu hay lắc đầu, bèn tùy tiện đáp: “…Số trang không sai.”
Cố Tiêu không khỏi thầm nghĩ, sao lại có thể bất ngờ gặp mặt như vậy chứ. Cô cứ nghĩ Thẩm Hi Hòa sẽ đến vào buổi sáng như mọi khi, nên mới đợi ở hiệu sách.
Nếu nói cô sai, Cố Tiêu cũng không cảm thấy mình có lỗi gì. Ở Thẩm gia không được phép có tiền riêng, nhưng cô vẫn chưa xuất giá, cô chỉ là biểu muội bà con xa của Thẩm Hi Hòa, đâu phải người trong Thẩm gia.
Nếu nói không sai, nhưng cô lại cảm thấy áy náy với Thẩm Hi Hòa vì huynh ấy đã chuộc thân cho cô, áy náy vì đã mua đủ thứ đồ cho cô, áy náy vì đã chuẩn bị quà sinh nhật cho cô.
Cố Tiêu vốn định nói ra, cô định đợi điều kiện của Thẩm gia khá hơn một chút, hoặc đợi sau kỳ thi mùa thu năm sau của Thẩm Hi Hòa thì sẽ nói…
Dù sao cũng không phải lúc này.
Gió bên ngoài càng lúc càng mạnh, lá cây bị thổi rụng xuống đất rồi xoay tròn.
Cố Tiêu cuối cùng cũng lật xong tất cả các quyển sách, cô ghi vào sổ rồi bảo tiểu nhị lấy ra mười hai lượng bạc.
Thần sắc Thẩm Hi Hòa vẫn thản nhiên, nhận bạc xong liền xoay người định rời đi.
Tiểu nhị liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi gọi Thẩm Hi Hòa lại: “Thẩm công tử, bên ngoài trời đang mưa, chắc công tử không mang ô rồi, để ta đi lấy một chiếc ô cho ngài.”
Thẩm Hi Hòa quay đầu lại, ánh mắt chạm phải Cố Tiêu. Cố Tiêu lấy lại tinh thần, nói: “Ta và Thẩm công tử tiện đường, để ta tiễn huynh ấy một đoạn vậy.”
Cố Tiêu chào tạm biệt tiểu nhị và Linh Đang xong, liền cầm ô đi xuống lầu.
Vẫn là chiếc cầu thang cũ ấy, nhưng có thêm một người bên cạnh thì cảm giác lại khác hẳn.
Mặc dù Cố Tiêu nói muốn tiễn Thẩm Hi Hòa một đoạn, nhưng người cầm ô lại không phải là cô.
Sau khi ra khỏi cửa, Thẩm Hi Hòa liền nhận lấy ô từ tay cô, “xoạt” một tiếng mở ra. Lúc này mưa vẫn chưa lớn lắm, hắn che ô lên đầu hai người, rồi nói với Cố Tiêu: “Đi thôi.”
Tiểu nhị đứng trước cửa hiệu sách, nhìn theo bóng dáng hai người rời đi. Chưởng quầy bọn họ luôn nói muốn để tiểu đông gia và Thẩm công tử làm quen với nhau, nào ngờ hai người đã quen biết từ trước rồi.
Nhưng nhìn thế nào cũng không giống như chỉ mới gặp nhau vài lần, bởi vì tiểu nhị thấy khi Thẩm Hi Hòa che ô, hơn một nửa chiếc ô lại nghiêng về phía Cố Tiêu.
Mưa thu không dịu dàng như mưa xuân. Đi được một đoạn, mưa đã nặng hạt hơn, trên những con đường lát đá đã xuất hiện những vũng nước lớn nhỏ.
Mưa gió mịt mù.
Cố Tiêu ngẩng đầu nhìn Thẩm Hi Hòa: “Huynh…”
“Ừ?” Thẩm Hi Hòa nghiêng đầu: “Sao vậy?”
Cố Tiêu đang cầm túi vải, cô hít sâu một hơi: “Huynh đừng nghiêng ô hết về phía muội, người huynh ướt hết rồi.”
Hôm nay Thẩm Hi Hòa mặc bộ quần áo mới do Cố Tiêu làm cho hắn. Đây là lần đầu tiên hắn mặc bộ này. Hắn thừa nhận mình cố ý đến đây, nhưng hắn không trách Cố Tiêu.
Thẩm Hi Hòa chỉ giận Cố Tiêu giấu giếm hắn, không tin tưởng hắn, nhưng Cố Tiêu vốn đã giấu hắn rất nhiều chuyện rồi, thêm chuyện này cũng chẳng thiếu.
Hắn không trách cô, cũng chẳng có lý do gì để trách. Cố Tiêu đối xử với hắn còn chưa đủ tốt sao? Hằng đêm chờ hắn về, làm quần áo cho hắn, giúp gia đình kiếm tiền.
Vai phải của Thẩm Hi Hòa đã bị nước mưa xối ướt sũng, áo choàng và cả quần áo bên trong cũng thấm đẫm. Hắn nói: “Ta vẫn ổn, không sao đâu.”
“Ổn cái gì mà ổn.” Cố Tiêu vươn tay định cầm lấy ô.
Cán ô màu gỗ chỉ vừa đủ cho một người cầm. Tay cô dừng lại giữa không trung một chút, sau đó lướt qua tay Thẩm Hi Hòa, dựng thẳng chiếc ô giấy dầu lên.
Nhưng ô chỉ thẳng được một lát, Thẩm Hi Hòa lại nghiêng về phía cô: “Ta đã nói rồi, ta sẽ che mưa chắn gió cho muội. Trời mưa to, mau về thôi.”
Hôm nay Thẩm Hi Hòa được nghỉ ngơi, giữa trưa thì trực tiếp về nhà.
Hắn luôn che cho Cố Tiêu, nên chỉ có vạt váy của cô bị ướt một chút, còn giày ướt thì là chuyện không tránh khỏi…
Bởi vì trên đường về, Cố Tiêu luôn miên man suy nghĩ, giẫm phải rất nhiều vũng nước.
Cô giẫm phải một vũng, nước liền bắn tung tóe vào người bên cạnh. Dù sao thì bộ quần áo trên người Thẩm Hi Hòa cũng đã không còn nhìn ra được đây là một bộ đồ mới nữa.
Cố Tiêu mấy lần muốn mở miệng giải thích, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
Chuyện này mà truy cứu thì phải bắt đầu từ rất lâu trước kia rồi. Ban đầu cô chỉ muốn tích góp đủ bảy lượng bạc rồi rời khỏi Thẩm gia mà thôi.
————
Chu thị thấy hai người cùng nhau trở về, dĩ nhiên cho là Cố Tiêu ra ngoài đón người. Bà nói: “Trời mưa lớn như vậy, con ra ngoài đón nó làm gì? Có lạnh hay không? Mau đi thay quần áo đi, lát nữa ta sẽ nấu cho con một chén canh gừng.”
Cố Tiêu nhìn Chu thị, mím môi cười: “Nương, tướng công đã ướt hết rồi.”
Chu thị nói: “Cũng không nhìn xem thời tiết thế nào, bộ quần áo mới Tiểu Tiểu làm cho con cứ thế mà mặc ra ngoài, cũng không sợ làm dơ. Con nhìn xem, toàn là bùn đất! Mau đi thay ra đi! Ta mang đi giặt.”
Mặt Thẩm Hi Hòa dính một chút nước. Cố Tiêu đứng một bên sững sờ hồi lâu. Chu thị không phải thương yêu Thẩm Hi Hòa nhất sao, sao lại…
“Nương, ai mà biết trời sẽ mưa chứ, trời vừa mới đổ mưa mà.” Cố Tiêu lắc lắc chiếc ô giấy dầu, đứng ở ven tường, sau đó nói với Thẩm Hi Hòa: “Huynh mau vào phòng thay quần áo đi.”
Thẩm Hi Hòa gật đầu. Chu thị vào bếp nấu canh gừng. Hôm nay không cần đến thư viện bày quán, cơm trưa là bánh bao hấp.
Cố Tiêu thay giày và quần áo ra. Sau khi ăn cơm trưa xong, Thẩm Hi Hòa liền vào thẳng phòng. Cố Tiêu đứng bên ngoài, do dự một lát mới vươn tay gõ cửa.
Bên ngoài có tiếng mưa rơi. Thẩm Hi Hòa đẩy cửa ra, hỏi: “Sao vậy?”
Cố Tiêu hít sâu một hơi: “Huynh có quần áo nào bị rách không, dù sao muội cũng đang rảnh…”
Thẩm Hi Hòa: “Muội vào đi.”
Cố Tiêu thường đến đây, nơi cô ngồi nhiều nhất chính là chiếc ghế dài nhỏ trước bàn. Cô yên lặng ngồi đó: “Đưa quần áo cho muội đi!”
Thẩm Hi Hòa không đi lấy quần áo, hắn ngồi xuống bên cạnh Cố Tiêu, nhẹ giọng hỏi: “Muội đến đây, chính là muốn vá quần áo cho ta sao?”
Cố Tiêu: “Nhân tiện thôi mà, muội muốn qua hỏi huynh tối nay muốn ăn gì…”
Thẩm Hi Hòa nhìn Cố Tiêu một lát, thở dài rồi nhìn sang chỗ khác: “Không có chuyện gì khác sao?”
Cố Tiêu cúi đầu: “Muội muốn nói thêm chuyện sáng nay chúng ta gặp nhau… thì không còn chuyện gì khác nữa rồi.”
Thẩm Hi Hòa đứng dậy thắp đèn, trong phòng liền sáng bừng. Hắn tắt que diêm, sau đó xoa đầu Cố Tiêu: “Ta không có quần áo nào bị rách hết. Buổi tối muội làm gì thì ta ăn cái đó… còn chuyện trưa nay, ta sẽ không nói với nương đâu.”
Mũi Cố Tiêu hơi cay xè.
Thật ra cô có chút sợ hãi, còn có chút không nỡ. Chu thị đối xử với cô rất tốt, hai tẩu tử cũng rất quan tâm tới cô, còn Thẩm Hi Hòa…
Thẩm Hi Hòa khẽ cười một tiếng: “Ta không quan tâm chuyện khác, ta chỉ muốn hỏi một câu, lúc muội ở hiệu sách đột nhiên nhìn thấy ta, thì trong lòng có cảm giác gì?”
Từ đầu đến cuối, Thẩm Hi Hòa đều biết Cố Tiêu đang lén tích góp tiền riêng. Hắn chưa từng hỏi, thậm chí còn che giấu giúp cô.
Nhưng Cố Tiêu đang nghĩ gì? Tiền đã góp đủ rồi, bây giờ lại bị phát hiện, có phải cô đang nghĩ rằng có thể rời đi rồi không? Tiểu đông gia của hiệu sách, có thể đi bất cứ lúc nào mình muốn. Ngực Thẩm Hi Hòa cảm thấy rất khó chịu. Rõ ràng người nên giải thích không phải là hắn, nhưng người cảm thấy lo sợ lại là hắn.
Cố Tiêu qua đây, rốt cuộc là sợ hắn sẽ nói cho người khác, hay là…
Cố Tiêu đưa mắt nhìn ngọn đèn, hai tay nắm chặt vạt áo: “Lúc đó trong lòng muội vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.”
Thẩm Hi Hòa nhíu mày: “Cái gì?”
Cố Tiêu buông tay ra: “Muội nói muội vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Mặc dù muội có chút giật mình, nhưng nhìn thấy huynh, trong lòng vẫn thấy rất vui. Mấy ngày trước huynh tới hiệu sách đưa sách, thật ra muội có ở bên trong. Sau khi huynh đi, muội có đứng ở cửa sổ nhìn theo huynh…”
Thẩm Hi Hòa hỏi: “Sao lại vui?”
Bởi vì có chút thích, cho nên nhìn thấy Thẩm Hi Hòa mới có thể vui như vậy.
Cố Tiêu không muốn nói ra, cô chỉ nói: “Cũng không phải là rất vui mừng, chỉ là có một chút vui vẻ mà thôi.”
Thẩm Hi Hòa muốn hỏi một chút là bao nhiêu, rốt cuộc là bao nhiêu? Có phải cô vui mừng khi nhìn thấy hắn hay không.
Thẩm Hi Hòa nói: “Muội không sợ ta sẽ kể chuyện này cho nương biết sao?”
Nếu Cố Tiêu sợ, thì cô căn bản sẽ không đến hiệu sách. Vốn dĩ cô đến hiệu sách cũng đâu nhìn thấy Thẩm Hi Hòa…
“Huynh vừa mới nói sẽ không nói ra mà!”
Thẩm Hi Hòa: “Ta sẽ không nói, ta chỉ muốn hỏi muội có sợ hay không thôi.”
Sợ thì cũng có chút sợ, nhưng Cố Tiêu cảm thấy Chu thị sẽ không nói gì. Chu thị đối xử với cô rất tốt, cô có thể nói số bạc đó đều là tích góp cho Thẩm Hi Hòa. Dù sao thì chỉ cần đổ lên đầu Thẩm Hi Hòa, sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Cố Tiêu nói: “Huynh không nói thì muội sẽ không sợ. Nếu huynh nói thì muội chắc chắn sẽ sợ. Chuyện này xảy ra với ai thì họ cũng sợ thôi.”
Nghe cũng có lý lắm.
Thẩm Hi Hòa không muốn làm Cố Tiêu sợ, hắn chỉ muốn làm cho Cố Tiêu vui vẻ.
“Ta sẽ không nói ra. Nếu sau này có bị phát hiện, thì muội cứ đổ hết lên người ta, cứ nói là tích góp cho ta.”
Cố Tiêu: “Huynh là một người đọc sách, có thể tích góp được nhiều tiền như vậy sao?”
Thẩm Hi Hòa: “…”
“Muội làm đồ thủ công cho hiệu sách, Trương chưởng quầy mang đi bán, tiền kiếm được sẽ chia cho muội một nửa. Quạt xếp, quạt tròn, đồ khắc gỗ, ô giấy dầu, còn có đèn kéo quân nữa…” Cố Tiêu nghĩ dù sao hắn cũng đã biết rồi, “Chiếc quạt xếp mà muội tặng cho huynh cũng là do muội tự tay làm ra.”
Thẩm Hi Hòa nói: “Tự tay làm sao?”
“Đúng vậy.”
Thẩm Hi Hòa cũng không nghĩ nhiều. Mấy thứ cô làm chắc đều mang ra ngoài bán. Nhưng còn chiếc quạt xếp kia, Trần Ninh Viễn cũng có một chiếc trong tay.
Thẩm Hi Hòa hỏi: “Đều là muội tự tay làm sao?”
Cố Tiêu hơi ngẩng đầu: “Sau này bán nhiều thứ hơn, thì muội không còn làm nữa.”
Nói cách khác, chiếc quạt mà Trần Ninh Viễn đang cầm, cũng là do Cố Tiêu làm.
Thẩm Hi Hòa mím môi, im lặng nhìn Cố Tiêu.