Chuyện Giường Ngủ

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Tiêu ngẩng đầu lên, thấy ánh mắt Thẩm Hi Hòa sáng rực. Thiếu niên xụ mặt ra vẻ người lớn, chắp tay sau lưng giáo huấn cô, dáng vẻ vô cùng nghiêm trang.
Cố Tiêu đáp: “Đã biết.”
Thẩm Hi Hòa lại nói thêm: “Trong lòng cũng không được nghĩ đến.”
Cố Tiêu: “…Vâng, đã biết.”
Hai người ra khỏi phòng. Thẩm Hi Hòa đi ra sân trước đốn củi. Cứ năm ngày hắn mới về nhà một lần, nên những việc nhà có thể làm đều được hắn hoàn tất: chẻ củi, gánh nước, nhóm lửa bếp núc. Hắn tuyệt đối không phải loại thư sinh chỉ biết đọc sách mà không gánh nổi gánh, vác nổi người.
Bữa tối do Chu thị nấu. Bà luộc một quả trứng gà cho Thẩm Hi Hòa, cháo buổi tối cũng đặc hơn mọi khi.
Khi nấu cơm, bà luôn lẩm bẩm dặn dò: “Ở thư viện đừng quá tiết kiệm, cũng đừng chép sách, phải chuyên tâm làm bài tập.”
Thẩm Hi Hòa thêm củi vào bếp, nói: “Nương, con tự biết tính toán mà. Chép sách cũng là một cách ghi nhớ thêm lần nữa, sẽ không chậm trễ đâu.”
Lần này Thẩm Hi Hòa mang điểm tâm về, đối với Chu thị mà nói đã là rất chu đáo, nhưng bà vẫn dặn: “Cũng đừng lúc nào cũng mang đồ về nhà.”
“Một gói điểm tâm thôi mà, có quý giá gì đâu.” Thẩm Hi Hòa ngẩng đầu, nhẹ giọng nói: “Nương… Sau này vẫn nên để đại oa đưa cơm cho con thì hơn.”
Chu thị đặt thìa xuống, hỏi: “Tiểu Tiểu đưa cơm không được sao?”
Thẩm Hi Hòa không nói nên lời, “Con…” Hắn chỉ là không thích thôi.
Chu thị vẫn thương con trai, nói: “Được rồi, chờ đợt này bận xong thì không cho Tiểu Tiểu đi nữa.”
Nhưng Cố Tiêu chỉ đi đưa cơm thôi mà đã vui vẻ đến thế, nếu không cho Cố Tiêu đi, Chu thị cũng không đành lòng. Bởi vậy, bữa tối bà múc thêm cho Cố Tiêu một muỗng cơm.
Gia đình họ Thẩm ăn cơm không có nhiều quy củ. Ai muốn nói thì nói, ai muốn ăn thì ăn. Thẩm lão gia tử cũng hỏi Thẩm Hi Hòa vài chuyện ở thư viện, ngoài ra không hỏi thêm gì nhiều. Cơm nước xong, Thẩm Hi Hòa đổ đầy lu nước trong nhà, quét dọn chuồng gà sạch sẽ, rồi lại dọn dẹp một lượt luống rau sau hậu viện.
Cố Tiêu cũng mệt mỏi cả ngày nay. Việc cô làm không nhiều nhặn gì, nhưng cũng không quá nhàn rỗi. Cô mang cái sọt đựng vật liệu gỗ vào nhà, dùng dao khắc lên đó.
Cỏ đầu xuân còn khá mềm, chờ thêm vài ngày nữa cỏ sẽ cứng lại, khi đó không thể tiếp tục bán lồng dế được nữa. Cố Tiêu muốn tích góp tiền, nên dù sao cũng phải tìm ra biện pháp khác.
Hôm đó nhìn thấy chiếc quạt xếp tiểu thiếu gia áo lam cầm trên tay, Cố Tiêu liền nảy ra ý định làm quạt xếp để bán.
Trên mặt quạt giấy có thể viết thêm vài dòng chữ, hoặc vẽ mai lan trúc cúc – những thứ mà giới thư sinh yêu thích nhất. Nếu muốn kiếm lợi nhuận, có thể thêm chút tâm tư vào cán quạt, như khắc hoa chạm rỗng, hoặc khắc hoa khắc chữ.
Trang sức cũng có thể làm thêm nhiều loại, như ý kết, đồng tâm kết. Cái nào đẹp thì làm cái đó.
Giấy Tuyên Thành để làm quạt giấy thì quá mềm. Hoặc là tự mình làm giấy, hoặc là phải dùng nhiều thêm vài tờ.
Sau khi hạ quyết tâm, Cố Tiêu định chờ đến ngày mai, sau khi Thẩm Hi Hòa đi rồi mới thử làm. Cô mệt mỏi cả ngày, liền ngồi ở mép giường nghỉ ngơi một lát.
Cánh cửa bị đẩy ra, tiếng kẽo kẹt vang lên trong phòng một cách cực kỳ đột ngột.
Thẩm Hi Hòa từ bên ngoài bước vào. Hắn đã rửa mặt chải đầu xong, tóc trên trán còn vương chút ẩm ướt. Hắn đóng cửa lại, rồi nhìn thấy Cố Tiêu đang ngồi trên giường, ánh mắt càng thêm âm trầm.
Cố Tiêu giật mình. Sao Thẩm Hi Hòa lại nhìn cô như vậy? Buổi chiều hắn đã giáo huấn xong rồi, cô cũng đâu có trêu chọc gì hắn đâu.
Thẩm Hi Hòa trầm giọng nói: “Cố Tiêu, rốt cuộc muội muốn làm gì?” Ngày thường Cố Tiêu vẫn ngủ trên tràng kỷ nhỏ, sao hôm nay lại ngồi trên giường?
Mãi sau Cố Tiêu mới hậu tri hậu giác hiểu ra ý của Thẩm Hi Hòa.
Lúc cô mới đến đây, Thẩm Hi Hòa vẫn còn ở thư viện, chưa về nhà. Tây phòng tổng cộng chỉ có một chiếc giường, cô đương nhiên là ngủ trên giường rồi.
Chiếc giường chỉ vừa đủ cho một người ngủ. Hèn chi còn có một cái tràng kỷ ở bên kia. Cố Tiêu thầm đấm ngực dậm chân, hèn chi, hóa ra đó là dành cho cô!
Cô đột ngột đứng lên, khom lưng vuốt phẳng nếp nhăn chỗ mình vừa ngồi, vội nói: “Muội muốn giúp huynh thử xem chiếc giường này có thoải mái hay không. Rất êm đó, huynh ngồi đi, huynh ngồi đi.”