Chương 15: Hiểu Chuyện 2

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lý thị ngẩn người, tuy nàng ta là người thẳng tính nhưng cũng không ngốc. "Đúng vậy, Tiểu Tiểu muội nói rất đúng, nên kiếm thêm nhiều tiền cho Tam Lang."
"Hằng ngày Nhị tẩu có thêu một ít khăn tay, Tiểu Tiểu nếu vào thành có thể giúp tẩu bán đi không?" Tất cả đều phải căng mắt thêu từng đường kim mũi chỉ, Nhị nha thêu cả ngày, trên tay cũng bị đâm vài lỗ kim, nên Lý thị không thể giao toàn bộ cho Chu thị.
Đây chỉ là chuyện tiện đường nên Cố Tiêu sẵn lòng giúp đỡ. Cô sau này sẽ rời đi, nhưng hiện tại vẫn còn ở Thẩm gia, nên vẫn muốn có mối quan hệ tốt với mọi người trong nhà.
"Vậy muội sẽ thử xem sao." Cố Tiêu vừa khuấy cháo vừa nói: "Vậy còn chỗ của nương..."
Lý thị nói: "Nương làm chủ trong nhà, phần lớn chắc chắn phải nộp lên, nhưng chỉ cần Tam Lang có thể thi đậu, tẩu làm gì cũng cam lòng."
Cố Tiêu sờ mặt, lời cô đã nói ngày hôm qua bọn họ đều nghe thấy hết rồi.
Sau khi ăn sáng, người nhà họ Thẩm tiếp tục xuống ruộng làm việc. Lý thị dẫn theo mấy đứa trẻ cùng dọn dẹp nhà cửa, giặt quần áo, sau đó chuẩn bị nấu cơm trưa.
Nhị nha lớn lên có khuôn mặt thanh tú, ngoan ngoãn làm việc bên cạnh Lý thị. Sau khi nấu xong cơm trưa, Lý thị đem những chiếc khăn đã thêu xong đưa cho Cố Tiêu.
Cố Tiêu xách cơm lên đường. Cảnh sắc mùa xuân tươi đẹp, trên đường có những bông hoa dại đủ loại màu sắc, tâm trạng cô rất tốt, đi bộ một quãng đường dài cũng không cảm thấy khó khăn như vậy nữa.
Khi đến thư viện vẫn còn sớm, Cố Tiêu bán được hai cái lồng dế, sau đó cũng không bán thêm được cái nào nữa. Cô nhìn quanh cổng thư viện, phát hiện có người cũng đang bán lồng dế, một cái giá hai văn tiền.
Cố Tiêu thở dài, làm ăn buôn bán chính là như vậy, chỉ cần nghe thấy chút động tĩnh là người khác cũng sẽ bắt chước làm theo. May mà cô đã quyết định làm quạt để bán.
Đúng lúc đó, Thẩm Hi Hòa từ thư viện đi ra. Hắn thấy Cố Tiêu hậm hực liền nhíu mày, nhưng cũng không hỏi gì nhiều.
Ăn cơm xong, Cố Tiêu liền thu dọn bát đũa. "Tam ca, huynh cố gắng đọc sách, muội về trước đây."
Thẩm Hi Hòa gật đầu: "Ừ, muội về đi." Cố Tiêu vui vẻ hay không thì có liên quan gì đến hắn chứ.
Cố Tiêu nói: "Vậy muội đi đây."
Cố Tiêu dạo quanh cổng thư viện vài vòng, thật vất vả mới bán hết số lồng dế trong tay. Nếu hôm nay không bán được, có lẽ ngày mai sẽ không bán được cái nào nữa rồi.
Cố Tiêu đi đến tiệm vải trong huyện thành, muốn hỏi xem tiểu nhị có thu mua khăn không.
Những chiếc khăn thêu tốt sẽ được tiệm vải thu mua, giá một văn tiền một cái. Bán xong khăn, Cố Tiêu ở tiệm vải chọn được một bao vải vụn, tốn năm văn tiền. Bán được bốn cái lồng dế, đến cả bánh nướng nhân thịt cô cũng không nỡ mua, quay người liền đi vào hiệu sách.
Hiệu sách ngoài bán sách, còn bán giấy, bút, mực và thuốc màu.
Cố Tiêu còn thừa mười hai văn tiền. Một chiếc bút lông thỏ giá mười văn tiền, một thỏi mực thông thường giá mười lăm văn, thuốc màu còn đắt hơn nhiều, giá hai mươi văn.
Tiểu nhị ở quầy hỏi Cố Tiêu muốn mua gì. Cố Tiêu nhìn quanh một lượt: "Ta muốn mua một xấp giấy."
Tiểu nhị lấy ra 25 tờ cho cô: "Tổng cộng mười văn tiền."
Cố Tiêu đau lòng rút tiền ra, cầm xấp giấy trở về nhà Thẩm gia.
Về đến Thẩm gia, trước tiên Cố Tiêu đưa cho Lý thị mười văn tiền, sau đó liền vào thẳng phòng. Lý thị vì cảm kích Cố Tiêu giúp đỡ mình bán khăn, cho nên mọi việc trong nhà đều lo liệu hết, để Cố Tiêu an tâm ở trong phòng.
Cố Tiêu phải làm quạt xếp. Đầu tiên giấy làm quạt cần phải cứng, dùng nước dán năm tờ giấy lại với nhau mới đủ dùng. Sau đó đem giấy đi phơi. Cố Tiêu đem cái sọt lại đây để làm cán quạt.
Cán quạt dùng tre để làm là tốt nhất, nhưng vì không có tre, nên Cố Tiêu chỉ có thể dùng gỗ. Một cây được vót mỏng, trên rộng dưới hẹp. Mười lăm nan quạt, hai nan quạt ngoài cùng phải làm rộng và dày hơn.
Dao khắc đã bị rỉ sét, nên không dễ dùng chút nào. Cũng may Cố Tiêu đã quen việc này, nên với cô cũng không khó khăn gì. Phần dưới cán quạt khoan một lỗ tròn, sau đó lại dùng vải vụn để chà nhám và đánh bóng.