Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 152 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lưu Niệm Từ xoa cổ, "Muộn vậy rồi sao, Tiểu Tiểu, ta về đây."
Cố Tiêu nói: "Sắp đến bữa tối rồi, ăn cơm xong rồi về, ta đi nấu đây."
Lúc này, quán ăn đang đông khách, mùi thơm của canh xương hầm và tương mè lan tỏa khắp nơi.
Lưu Niệm Từ hít một hơi, "Vậy thì ta không khách sáo nữa, để ta gọi phu xe về báo với nương ta một tiếng, để bà khỏi lo lắng."
Thơm thế này, chắc chắn là ngon.
Lưu Niệm Từ cứ nghĩ tối sẽ ăn mì, dù sao đây cũng là quán mì, không ăn mì thì ăn gì chứ.
Ai ngờ, Cố Tiêu nấu cơm và cả thức ăn nữa.
Đây đã là bữa cơm nhanh gọn và đơn giản nhất rồi, có thịt chiên giòn trưa nay Ngô thẩm làm, bỏ vào lồng hấp lại, còn có món trứng hấp rắc tôm băm nhỏ bên trên, rồi sườn hấp, rau luộc và cá hấp.
Dù không thể nói là phong phú, nhưng đều là những món thanh đạm, thơm ngon, cũng không tệ chút nào.
Lại còn có mấy món dưa muối nữa, bữa cơm này, Lưu Niệm Từ ăn vô cùng mãn nguyện.
Ăn cơm xong, lại làm thêm một lát nữa, Lưu Niệm Từ mang theo một bộ trang sức về nhà.
Ông chủ Lưu đang uống trà nóng, ngước mắt lên nhìn, "Đại tiểu thư về rồi sao?"
Lưu Niệm Từ đứng thẳng lưng, "Dạ, con về rồi, nương đâu rồi cha?"
"Trong phòng đó."
Lưu Niệm Từ ho khan một tiếng, "Cha, cha xem con hôm nay có gì khác không."
Ông chủ Lưu liếc mắt một cái, "Có gì khác biệt được chứ, cả người toàn mùi thức ăn, cơm ở quán ăn đó có ngon không?"
Lưu Niệm Từ đương nhiên gật đầu, "Ngon lắm ạ, Tiểu Tiểu làm cho con ăn, không phải ăn ở quán ăn đâu, có cá, có thịt, còn có trứng hấp nữa."
Ông chủ Lưu nghẹn lời, nửa ngày sau mới thốt ra một câu, "Ở nhà làm mấy món này, có thấy con ăn được bao nhiêu đâu, cơm nhà người khác thì lại ăn ngon miệng thế."
Lưu Niệm Từ: "Đúng vậy, ngon lắm, Tiểu Tiểu khéo tay thật sự, cha, cha nhìn tai con đi."
Trong phòng hơi tối, Ông chủ Lưu nheo mắt nhìn hồi lâu, "Sao vậy? Sưng lên à?"
Lưu Niệm Từ hừ một tiếng, "Con đi tìm nương đây."
Đàn ông thì biết gì chứ, làm sao mà biết cái gì đẹp cái gì xấu được, Lưu Niệm Từ và nương nàng ta khen Cố Tiêu một lúc lâu, cuối cùng nói: "Nương, đôi bông tai này tặng người, ngày mai con còn muốn đến nhà Tiểu Tiểu nữa."
Hết tướng công rồi đến nữ nhi đều xoay quanh một tiểu cô nương, Lưu phu nhân không mong gì khác, chỉ cần Cố Tiêu không có ý xấu là được, nữ nhi cũng chẳng có bạn bè gì, thật vất vả mới gặp được một người hợp ý, có cùng sở thích.
"Đi đi, về sớm một chút, cũng đừng lúc nào cũng ở nhà người ta ăn cơm, mời họ đến nhà mình chơi đi."
Lưu phu nhân xoa tóc Lưu Niệm Từ, "Đừng có bày ra tính tiểu thư đấy, biết không?"
"Con biết mà, con mà là tiểu thư gì chứ," Lưu Niệm Từ cười, "Chúng con còn muốn mở cửa hàng nữa, nương, con cần tiền."
Lưu phu nhân gật đầu, trong nhà thứ không thiếu nhất chính là tiền, chỉ cần nữ nhi vui vẻ là được, người mà tướng công đã xem xét qua, chắc cũng không tệ.
Cố Tiêu rất thích Lưu Niệm Từ, tính cách tự nhiên, hào phóng, rất đáng yêu.
Buổi tối, Cố Tiêu nói chuyện với Thẩm Hi Hòa, "Lưu cô nương là người rất tốt."
Thẩm Hi Hòa sửng sốt một chút, "Lưu cô nương là ai vậy?"
Cố Tiêu không hiểu ý trong câu này, "Lưu cô nương là nữ nhi của ông chủ Lưu, có tài vẽ tranh rất giỏi, hôm nay đến đây làm trang sức cùng muội."
Thẩm Hi Hòa "ồ" một tiếng, tài vẽ tranh giỏi sao, hắn cũng có thể học mà.
Hắn còn có tài viết chữ đẹp nữa, cũng có thể giúp đỡ.
"Tiểu Tiểu, vậy thì có chỗ nào ta có thể giúp đỡ không?" Thẩm Hi Hòa ăn chậm, như vậy dù ăn ít cũng sẽ no.
Cố Tiêu nói: "Nếu huynh có thời gian thì in sách đi, in xong thì đưa đến Thịnh Kinh."
Còn việc khác thì không cần Thẩm Hi Hòa hỗ trợ.
Thẩm Hi Hòa: "Ừ, vậy thì mấy ngày nữa được nghỉ tắm gội, chúng ta có nên ra ngoài đi dạo một chút không?"
Bây giờ đã là tháng chín rồi, lương thực các nơi cũng đã thu hoạch xong, Cố Tiêu muốn mua lương thực.
Còn có Trương chưởng quầy bọn họ muốn tìm một cửa hàng thích hợp, nhưng Cố Tiêu vẫn chưa tìm được, bây giờ lại muốn mở một cửa hàng trang sức nữa, cô còn không biết nên làm thế nào đây.
Cách tốt nhất chính là hợp tác với Trương chưởng quầy, thuê một gian cửa hàng, sau đó chia hoa hồng rõ ràng.
Sau này nếu cô không còn ở tỉnh thành nữa, thì còn có Lưu Niệm Từ ở đây, nên cô cũng có thể yên tâm.
Còn việc đi ra ngoài chơi, chắc là không có thời gian rồi.
Thẩm Hi Hòa nói: "Vậy muội đưa ta cùng đi dạo phố đi, Tiểu Tiểu, ta là nam tử, cao lớn khỏe mạnh, mạnh hơn Linh Đang rất nhiều."
Cơm cũng không phải là ăn phí, dù thế nào thì hắn cũng khỏe hơn so với tiểu hài tử Linh Đang chứ.
Cố Tiêu nghĩ cũng đúng.
Ngày hai mươi tháng chín, Cố Tiêu dẫn theo Thẩm Hi Hòa ra ngoài mua lương thực.
Thời gian trước bọn họ về quê sớm, trung thu tháng tám vẫn chưa thu hoạch xong, nhưng Cố Tiêu nhẩm tính, năm nay trong nhà có 31 mẫu đất, ước chừng thu hoạch được hơn hai ngàn cân lúa mạch, hơn một ngàn cân khoai lang đỏ, hơn một ngàn cân đậu, gồm đậu nành, đậu Hà Lan, đậu đỏ và đậu xanh.
Số lương thực này Chu thị không định bán đi, sau khi phơi khô xong thì để vào trong hầm ở nhà cũ.
Đậu và bột mì quán ăn phải dùng tới, dự trữ lương thực không có gì là sai cả.
Dù sao trong nhà cũng không thiếu tiền, cho nên không cần bán lương thực như trước kia nữa.
Cố Tiêu muốn mua thêm lương thực.
Sáu mươi lượng mà Chu thị đưa cho cô vẫn chưa động vào, tháng trước tiền chia hoa hồng là 165 lượng, hoa hồng bán đồ sứ là 270 lượng, quán ăn mỗi ngày có thể kiếm được mấy trăm văn, nhưng Cố Tiêu chi tiêu nhiều, cho nên số tiền này đã dùng để chi tiêu hằng ngày rồi.
Cô lấy ra năm lượng bạc để mua lương thực, số tiền còn lại thì tích góp lại, chờ đến Thịnh Kinh thì mua nhà ở.
Gạo ở tỉnh thành bán mười văn một cân, bột mì trắng tám văn một cân, cô mua gạo và bột mì mỗi loại 200 cân, mấy thứ khác như đậu và gạo kê thì mua hết một lượng bạc, chừng này đã đủ ăn đến sang năm rồi.
Thẩm Giải Nguyên liền đẩy xe theo sau Cố Tiêu, hễ Cố Tiêu hỏi có muốn mua không, thì hắn đều nói mua.
Cố Tiêu: "Vậy thì cứ lấy chừng này đi, làm phiền đưa tới quán ăn Thẩm gia."
Mua nhiều thì sẽ đưa tới tận nhà, còn nếu mua ít thì không được.
Chừng đó là để giữ lại trong nhà ăn, còn đồ mà quán ăn dùng tới đều là do Hứa Giang một tay xử lý, không cần Cố Tiêu phải lo lắng.
Cố Tiêu lấy túi tiền ra, còn chưa kịp mở ra thì Thẩm Hi Hòa đã lấy bạc ra đưa rồi.
Tiểu nhị nhìn Cố Tiêu, lại nhìn Thẩm Hi Hòa, "Công tử, cái này?"
"Bọn ta là người một nhà." Thẩm Hi Hòa đặt bạc lên quầy, quay đầu hỏi Cố Tiêu, "Còn mua gì nữa không?"
Cố Tiêu thầm nghĩ nên mua thêm mấy quyển sách về, tiền đều tiêu hết để mua sách, để xem hắn còn tiền để mua thứ khác hay không.
"Mua thêm một ít trái cây nữa."
Mua nhiều một chút, ăn không hết thì đem phơi khô, để mùa đông ngâm nước uống.
Cố Tiêu nhỏ giọng nói với hắn: "Huynh kiếm được tiền thì cứ tự giữ lấy đi, muội có mang theo bạc mà."
Thẩm Hi Hòa: "Ta là nam nhân, là trụ cột của gia đình."
Hắn có để tiền ở đó cũng vô dụng, bình thường cũng chẳng có chỗ nào cần dùng tiền, bây giờ đang là mùa thu, trên đường có bán táo, lê, hồng, còn có quýt đưa từ miền nam tới, và dưa lưới vận chuyển từ phía tây tới nữa.
Mua mấy sọt hồng về, ăn không hết thì có thể phơi thành hồng khô, một đống đồ chất đầy cả nửa sân, mùa thu lá vàng, khắp nhà đều là mùi thơm của trái cây.
Buổi chiều, hai người đi tới chỗ lái buôn xem cửa hàng.
Mua cửa hàng để làm buôn bán, nên chỉ cần vị trí tốt là được, trong tay lái buôn quả thật có mấy gian, diện tích lớn bằng quán ăn thì tiền thuê một năm là ba mươi lượng, còn mấy gian nhỏ hơn thì tiền thuê một năm là hai mươi lượng.
Cố Tiêu hỏi: "Còn chỗ nào nhỏ hơn không?"
"Cô nương, căn nhỏ hơn thì vị trí sẽ không được tốt lắm."
Cửa hàng để làm buôn bán, thì phải có vị trí tốt mới được.
Cố Tiêu muốn bán một ít đồ trang sức, cùng lắm là bán thêm ít quạt xếp, ô giấy dầu, đồ chơi vải nỉ, nên không cần quá lớn, cho dù ở trong ngõ nhỏ cũng được.
"Có thì cũng có, cô nương đi nhìn thử xem, sau khi xem xong thì nói tiếp."