Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 37: Thay Người (3)
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần thị trông cậy vào Cố Tiêu mang dây đeo lên huyện thành bán, Lý thị thêu khăn cũng toàn nhờ Cố Tiêu. Giờ Cố Tiêu không đi đưa cơm nữa thì mấy thứ đồ này biết bán ra ngoài thế nào đây.
Trần thị gượng cười nói: “Nương, Tiểu Tiểu đi đưa cũng tốt mà.” Lý thị xoa xoa bụng, phụ họa: “Đúng vậy, nương.”
Cố Tiêu nói: “Nương… con không sợ nắng, cũng không ngại mệt, cứ để con đi đi ạ.”
“Tiểu Tiểu à, nắng trưa độc lắm, con là con gái thì đi làm gì cho xa xôi mệt nhọc, lại còn phải ăn cơm trễ.” Chu thị bị Cố Tiêu làm cho lúng túng. Đứa nhỏ này thật khiến người ta đau lòng, không khóc không làm mình làm mẩy, còn nói mình không sợ mệt. Chu thị đã bắt đầu thấy Thẩm Hi Hòa thật lắm chuyện, rõ ràng có người đưa cơm cho rồi mà còn kén cá chọn canh.
Cố Tiêu nắm chặt tay: “Con không sợ đâu, được đi huyện thành con mừng còn không kịp, sao mà ngại mệt được chứ.”
Nếu không đi huyện thành, cô làm sao bán được đồ đây? Không bán được đồ thì làm sao tích góp tiền, không tích góp tiền thì bao giờ mới rời đi được? Tại sao Chu thị lại không cho cô đi nữa? Có phải Thẩm Hi Hòa đã nói gì rồi không?
Cố Tiêu tự nhận mình đã tận tình tận nghĩa với Thẩm Hi Hòa, trước kia thì đưa cơm cho hắn, ba ngày nay còn làm thêm đồ ăn khuya nữa. Xem ra chỉ bồi bổ mỗi đầu óc thôi thì không ổn.
Chu thị thở dài, biết nói thế nào đây, chẳng lẽ lại nói là Tam Lang không muốn nó đi đưa sao.
Cố Tiêu hít hít mũi: “Không đi huyện thành thì sẽ không gặp được tướng công, đồ cũng không bán được. Không bán được đồ thì làm sao tích góp bạc cho tướng công đây ạ.”
Tiểu cô nương cúi thấp đầu, mím môi, vẻ mặt đầy tủi thân, lòng Chu thị mềm nhũn ra: “Ai nói vậy, nếu con muốn đi huyện thành bán đồ thì lúc nào cũng có thể đi, cứ gì phải đi vào giữa trưa nắng nóng làm gì.”
“Đúng vậy!” Trần thị vội nói: “Nương, Tiểu Tiểu một lòng vì Tam Lang, người cũng không thể phụ tấm lòng khổ tâm của Tiểu Tiểu chứ ạ.”
Lý thị lau tay, phụ họa theo: “Đúng vậy đấy!”
Cố Tiêu chớp chớp mắt: “Nương nói thật sao? Ngày thường đi cũng được ạ?”
Lòng Chu thị đã hoàn toàn thiên vị rồi, bà cam đoan: “Ừ, chỉ cần làm xong việc, con muốn đi lúc nào thì đi lúc đó!”
Cố Tiêu hít sâu một hơi: “Vậy để Đại Oa đi đưa cũng được, con ở nhà nấu cơm cho tướng công cũng được. Chỉ cần tướng công có thể yên tâm đọc sách, con không đi cũng được ạ.”
Chu thị nhẹ nhõm thở ra: “Ở nhà trò chuyện với ta chẳng phải tốt hơn là chạy tới chạy lui rồi sao.”
Cố Tiêu nói: “Con tất nhiên nguyện ý ở nhà trò chuyện với nương rồi, nhưng mà con càng muốn kiếm tiền để người có cuộc sống tốt hơn ạ.”
Sau này cô tích góp đủ bạc rồi, nhất định sẽ thường xuyên trở về thăm Chu thị.
Chu thị trong lòng thoải mái, Trần thị và Lý thị nhìn nhau cười: “Vẫn là Tiểu Tiểu hiếu thuận nhất.”
Bữa trưa là canh xương hầm cải trắng. Trước kia Đại Oa đã từng đi đưa cơm cho Thẩm Hi Hòa nên quen đường quen nẻo. Trong rổ có hai cái màn thầu, một đĩa đồ ăn và một quả trứng gà.
Chu thị dặn dò Đại Oa không được chậm trễ trên đường, sau đó thì đi lo cơm nước cho Thẩm lão gia tử và những người khác.
Một cái màn thầu, ăn thêm mấy miếng đồ ăn, Cố Tiêu nghĩ không đi cũng tốt, sau này muốn đi buổi sáng thì đi buổi sáng, muốn đi buổi chiều thì đi buổi chiều.
Lại nói tới Đại Oa bên kia, hắn đã đi đến huyện thành, vội vàng chạy tới thư viện. Hắn đến sớm nên trước cửa cũng không có bao nhiêu người.
Đại Oa đứng chờ dưới tán cây, đây là chỗ cũ trước kia hắn thường đưa cơm, đảm bảo tiểu thúc vừa ra tới là có thể nhìn thấy hắn.
Ngày càng có nhiều người đi ra khỏi thư viện. Ánh mắt Đại Oa rất tinh, vừa liếc mắt một cái đã nhìn thấy Thẩm Hi Hòa.
Chỉ là Thẩm Hi Hòa căn bản không nhìn về phía hắn mà đi tới dưới một gốc cây khác, yên lặng chờ đợi.
Thẩm Đại Oa xách theo rổ chen qua, cao giọng hét lớn: “Tiểu thúc, tiểu thúc!”
Thẩm Hi Hòa theo hướng giọng nói nhìn qua, hắn nhíu mày, đáy mắt lộ rõ vẻ không thể tin: “Sao lại... là cháu?”