Kế sách của Cố Tiêu

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người đang mắng chửi chính là Chu thị, giọng bà vang vọng khắp nhà: “Ta thấy ngươi đã đủ lông đủ cánh rồi! Ngươi dám nghĩ ra đủ thứ chuyện, Lý thị bụng mang dạ chửa, nó không muốn đi thì thôi, việc gì phải để Đại Nha đi? Đại Nha bé tí thế kia thì làm được gì chứ!”
Người đang khóc lóc là Lý thị: “Nương, Đại Nha bằng tuổi Tiểu Tiểu, nó có thể làm rất nhiều việc……”
Chu thị không muốn nghe thêm lời nào nữa: “Ngươi dám đem khuê nữ của mình ra so sánh với Tiểu Tiểu sao, ta thấy ngươi bị mỡ heo che mờ mắt rồi! Bánh cuốn là do ai nghĩ ra, là Tiểu Tiểu, trong nhà được ăn thịt là do ai mua về, cũng là do Tiểu Tiểu! Dù Đại Nha có làm được việc thì cũng chẳng mang về cho gia đình lấy một đồng tiền nào.”
“Ngươi chỉ biết khóc lóc thôi sao, Lý thị, ta nói thẳng cho ngươi biết, ngươi muốn đi thì đi, không đi thì để lão bà tử này đi.
Muốn để Đại Nha đi hỗ trợ, nó ngày nào cũng nhìn thấy, lỡ sau này gả chồng rồi lại quay sang giúp nhà chồng thì sao!”
Chu thị giận sôi máu, việc buôn bán này, bà và hai khuê nữ cũng chưa từng hé răng với ai, Lý thị đúng là ăn gan hùm mật gấu, dám để cho Đại Nha đi hỗ trợ.
Đôi mắt của Lý thị đã khóc sưng húp, Đại Nha rúc vào bên cạnh Lý thị, mặt mũi đầm đìa nước mắt.
Thẩm Nhị Lang không đành lòng nhìn thê tử và nữ nhi chịu ấm ức, nói: “Nương, là con muốn để Đại Nha đi…… ngài đừng trách Tĩnh Thục.”
“Ngươi cũng là cái đồ đầu gỗ không hiểu chuyện gì!”
Cố Tiêu cuối cùng cũng hiểu rõ mọi chuyện, cô mặc xong quần áo rồi bước ra khỏi phòng: “Nương, người đừng nóng giận, để Đại Nha đi là do con đề nghị.”
Rõ ràng đối với Thẩm Nhị Lang và Lý thị bà có thể mắng chửi thậm tệ, nhưng đối với khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Tiêu, Chu thị không thể mắng nổi một lời nào. Nhiều ngày như vậy, Cố Tiêu làm gì cũng đúng, lòng Cố Tiêu luôn hết lòng vì Tam Lang, nhưng càng hết lòng vì bà hơn.
Cố Tiêu muốn làm gì, vậy chắc chắn là vì muốn tốt cho Tam Lang và gia đình này.
Chu thị bớt giận đi nhiều: “Tiểu Tiểu nói vậy là có ý gì.”
Cố Tiêu hỏi: “Nương, người thấy huyện thành có lớn không?”
Chu thị đã đi qua vài lần, huyện thành rất lớn, đi mãi cũng không hết: “Tất nhiên là rất lớn.”
“Ngoài huyện thành ra còn có phủ thành, tỉnh thành, nương, quầy bánh cuốn của chúng ta cũng chỉ là chiếm một chỗ nho nhỏ trong huyện thành mà thôi.” Cố Tiêu vừa nói vừa khoa tay múa chân một chút, sau đó nói tiếp: “Đại Nha là cháu gái của người, tuy rằng sau này sẽ phải gả đi, nhưng mà Thẩm gia cũng chỉ có mười mấy miệng ăn, nương không nghĩ đến sau này sẽ đặt quầy bánh của chúng ta ở phủ thành, tỉnh thành hay sao?”
“Cho dù sau này Đại Nha phải gả chồng, thì đó cũng là cháu gái ruột của người, người trong nhà thì có gì mà không nói được, nếu nó thông minh, có thể học được chút tay nghề, thì sẽ được nhà chồng kính trọng, nhà chồng nó cũng sẽ nể trọng lão nhân gia ngài.”
Cố Tiêu đi qua kéo tay Chu thị: “Tất cả đều là vì tướng công thôi, huyện thành lớn như vậy, con nhất định sẽ không để cho bọn họ cướp mất việc buôn bán của nhà chúng ta.”
Sắc mặt Chu thị dịu lại không ít: “Vẫn là Tiểu Tiểu biết nhìn xa trông rộng.”
Cố Tiêu nói: “Đó là do nương dạy dỗ tốt, nếu không con chẳng hiểu biết gì cả.”
Chu thị thở phào nhẹ nhõm: “Nếu nó muốn đi thì để nó đi thôi, dù sao cũng phải biết thêm việc, nên học hỏi tiểu thẩm con đi.”
Đại Nha sụt sịt mũi: “Nãi nãi người yên tâm, cháu nhất định sẽ theo tiểu thẩm học hỏi thật nhiều.”
Chu thị nói: “Được rồi, đi ra ngoài rửa mặt đi, mới sáng sớm đã khóc sướt mướt thế này thật đen đủi.”
Lý thị lau mắt, mặt đầy vẻ cảm kích nhìn Cố Tiêu. Cố Tiêu về phòng làm quạt một lát, sau đó thì đi theo Thẩm Nhị Lang cùng họ đi huyện thành.
Trước khi đi, Chu thị đưa cho Cố Tiêu mười lăm đồng tiền: “Con đi mua một cân thịt về.”
Còn hai ngày nữa là đến kỳ nghỉ tắm gội của Thẩm Hi Hòa, sinh nhật hắn thì vào đầu tháng 5, còn bảy tám ngày nữa là tới. Bây giờ mà mua thịt……
Trước đây khi cô mua thịt về Chu thị đều đau lòng không thôi, hôm nay lại chủ động bảo cô đi mua thịt sao.
Cố Tiêu nhận lấy tiền rồi nói: “Mua thịt ba chỉ sao?”
Chu thị làm vẻ mặt: “Con muốn mua gì thì mua cái đó đi.”
Cố Tiêu chớp mắt: “Nương, sao người lại tốt như vậy chứ!”
“Lão bà tử này thì tốt chỗ nào chứ, ta là thấy trong nhà đã có thu nhập, thì mới mua chút thịt, nếu như không có tiền, thì ai dám nghĩ đến chuyện ăn thịt chứ.”
Chu thị đưa mười lăm đồng tiền, cũng đã đủ mua một cân thịt rồi.
Cố Tiêu nói: “Rau hẹ trong vườn đã mọc cao rồi, nương xem làm bánh nướng nhân thịt và rau hẹ ăn có được không ạ?”
Làm thành nhân bánh thì cả gia đình đều có thể ăn được một ít.
“Con tự quyết định đi, nếu có xương, thì mua hai cái xương về, nhị tẩu con……” Chu thị không nói hết câu, Lý thị bụng đã lớn rồi, cũng phải bồi bổ một chút.
“Lại mua thêm một cân đường đỏ về.” Chu thị lấy túi tiền ra, lại đưa thêm cho Cố Tiêu tám đồng tiền. “Cả ngày chỉ biết khóc, hài tử sinh ra chắc cũng là đứa hay khóc cho xem.”
Cố Tiêu nhận lấy tiền: “Nương là mua đường đỏ cho nhị tẩu sao, con sẽ đi mua.”
“Ai nói là mua cho nó chứ, đó là để ta tự mình ăn! Con đi đường cẩn thận một chút, đi sớm về sớm.”
Lý thị ở nhà, Trần thị đi muộn hơn chút, Đại Oa thì đi giúp Thẩm Nhị Lang. Cố Tiêu nhìn quầy hàng một lát, thấy không có việc gì liền đi hiệu sách.
Sửa xong sách sớm thì sẽ sớm có tiền trong tay. Cô làm cả một buổi sáng, nếu không phải Trương chưởng quầy bước vào, có lẽ cô cũng không biết đã đến giờ ăn trưa rồi.
Trương chưởng quầy nói: “Tiểu nhị đã mua cơm, cô nương nếu không chê thì ở lại đây ăn một chút đi.”
Cố Tiêu làm sao có thể không biết xấu hổ mà ở lại ăn cơm được chứ: “Ta quay về ăn là được, người nhà đang bán đồ ăn ở đầu hẻm, ta không yên tâm lắm, nên muốn qua đó xem sao.”
Trương chưởng quầy thật lòng muốn cô ở lại: “Cứ ăn một chút đi, sẽ không mất quá nhiều thời gian, ăn xong rồi đi qua đó cũng được, cô nương cũng đã sửa sách cả một buổi sáng rồi, chắc cũng mệt mỏi rồi.”
Cố Tiêu hít sâu một hơi, đột nhiên nghĩ ra lý do để từ chối: “Hôm nay thật sự không được, huynh trưởng của ta có đồ muốn đưa cho ta, hắn ở thư viện đọc sách, giữa trưa cũng chỉ được nghỉ một lát, nên không thể chậm trễ.”
Trương chưởng quầy cũng không miễn cưỡng cô nữa: “Vậy cô nương cứ qua đó trước đi.”
Cố Tiêu suýt nữa thì quên mất Thẩm Hi Hòa, nhưng dù sao cũng chỉ là hai bộ quần áo, đưa cho Đại Oa cũng như nhau cả thôi. Cô ra muộn như vậy, chắc Thẩm Hi Hòa cũng đã quay về thư viện rồi.
Từ hiệu sách đến thư viện cũng phải mất một đoạn đường, lúc Cố Tiêu tới nơi thì cửa thư viện đã không còn nhiều học sinh nữa.
Trước quầy bánh vẫn có một số người vây quanh, không thấy Thẩm Hi Hòa đâu. Thực ra Cố Tiêu biết vì sao Thẩm Hi Hòa cứ muốn cô vá quần áo, bởi vì cô vá đẹp chứ sao, một miếng vá lớn như vậy mà cũng có thể vá khéo léo như lá tre xanh sao.
Đại Oa có ánh mắt tinh tường, từ xa đã nhìn thấy Cố Tiêu trở lại: “Tiểu cô, cháu sẽ làm bánh cho người ngay đây.”
Cố Tiêu nói: “Ừ, ta nhân tiện tới lấy quần áo của tiểu thúc ngươi.”
Thẩm Đại Oa: “Tiểu thúc vẫn chưa ra đâu.”
“Chưa ra?”
“Dạ, cháu cũng không biết thúc ấy đi đâu rồi, tiểu cô ăn trước đi.”
Quầy hàng rất bận, Thẩm Đại Oa cũng không để ý kỹ, dù sao cũng không thấy Thẩm Hi Hòa đâu, nhưng lại thấy Trần Ninh Viễn.
Bánh cuốn làm rất nhanh, rất nhanh sau đó Cố Tiêu đã được ăn bánh cuốn với nhân thịt kho nóng hổi, đậu nành vàng óng ánh như tan chảy trong miệng. Cô đang ăn ngon lành thì đột nhiên nhìn thấy Thẩm Hi Hòa từ trong thư viện đi ra.
Trong tay Thẩm Hi Hòa đang cầm quần áo: “Tiểu Tiểu vừa mới đến đó à? Ta cũng vừa mới ra.”
“Hôm nay tan học muộn, nên ra muộn một chút, quần áo ta đã mang tới rồi.”
Trên tay Thẩm Hi Hòa chỉ cầm một bộ quần áo, Cố Tiêu hỏi: “Chỉ có một bộ sao?”
Thẩm Hi Hòa cổ họng khô khan: “…… Bộ kia ta quên mất rồi, ngày mai lại đưa cho muội.”
Trạng Nguyên tương lai sau này làm Tể tướng, có thể đọc nhanh như gió, đã gặp qua thì không thể quên, nhưng lại có thể quên mất một trong hai bộ quần áo sao.
Cố Tiêu: “……Được rồi.”
Thẩm Hi Hòa là lần đầu tiên nói dối, tai hắn đỏ bừng. Cũng may là chỉ có lỗ tai đỏ lên, nếu không thật không biết giấu mặt vào đâu.
Nhưng nếu hắn không nói dối, thì nên giải thích như thế nào rõ ràng đã tan học từ sớm, nhưng vì không thấy Cố Tiêu đâu nên hắn đã quay lại đường cũ, trốn sau bức tường, chờ đến khi nhìn thấy cô thì mới đi ra.