Chương 93

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trương chưởng quầy đưa tay nhận lấy, nheo mắt ngắm nghía một lúc lâu, rồi hỏi: “Tiểu đông gia… đây là hạnh đào sao?”
Quả hạnh đào vốn tròn, Cố Tiêu đã chạm khắc một nửa, nửa còn lại chỉ phác vài nét theo đường cong tự nhiên của quả, vẫn có thể nhận ra đó là quả hạnh đào.
Thế nhưng, từ một quả hạnh đào nhỏ xíu như vậy mà có thể khắc thành một cây nho, trên đó điểm xuyết vài chùm nho, có những chiếc lá duỗi thẳng, có lá cuộn tròn, lại có lá như đang bay trong gió.
Trương chưởng quầy hơi há miệng kinh ngạc, rồi lại cầm một cái khác lên xem. Chà chà, cái này thì khắc hình quả thạch lựu, quả thạch lựu hơi hé miệng, để lộ những hạt căng mọng, mượt mà bên trong.
Một vật nhỏ xíu như vậy mà có thể chạm khắc lên đó đã đủ độc đáo rồi, Trương chưởng quầy còn phát hiện Cố Tiêu đã khắc những sáu quả thạch lựu, mà sáu quả này mỗi cái lại có hình dáng khác nhau.
Cái hồ lô cuối cùng thì khỏi phải nói, Trương chưởng quầy một tay cầm chắc hai cái, tay kia lại cầm thêm một cái nữa, lẩm bẩm: “Nương ta cũng đã lớn tuổi rồi, cái hồ lô này rất hợp với bà, phu nhân ta chắc sẽ thích thạch lựu hơn…”
Cố Tiêu mỉm cười nói: “Nếu Trương chưởng quầy thích, có thể mua nó.”
Trương chưởng quầy vội vàng đặt những quả hạnh đào chạm khắc lên bàn,
“Mua thì không cần đâu, đồ vật ta thích thì nhiều vô kể.”
“Chỉ là không biết nên định giá thế nào? Bây giờ những món đồ chạm khắc như tượng Phật, Quan Âm và đồng tử thì bán rất nhiều,” Trương chưởng quầy nói, “hoặc chạm khắc các loài thú linh tinh. Còn khắc trên những loại quả hạnh như thế này thì lại rất hiếm.”
Vì thế, ba món đồ Cố Tiêu chạm khắc này tuy nhỏ nhưng lại vô cùng tinh xảo.
Cố Tiêu chỉ là nghĩ ra vài thứ mới mẻ thôi, những vị sư phụ trước kia có thể khắc thuyền hoa trên hạt hạnh đào, tay nghề của nàng vẫn còn kém xa lắm.
“Thạch lựu và nho có ngụ ý con cháu đầy đàn, phúc lộc dồi dào, hồ lô tượng trưng cho phúc lộc. Không cần sợ không bán được, có thể ra giá cao một chút. Hơn nữa, những món đồ độc đáo như hạnh đào chẳng phải càng để lâu càng đáng giá sao?”
Trương chưởng quầy cười ha ha, “Đúng là như thế… Đồ Đa Bảo Các chúng ta bán đều là bảo bối, thứ không đáng giá thì không bán đâu.”
Tuy rằng không phải vàng bạc châu báu, nhưng ai nói chỉ có vàng bạc châu báu mới đáng giá chứ.
Trương chưởng quầy đột nhiên nói: “Tiểu đông gia, nếu không thì mua vài khối ngọc đi…”
Chạm ngọc thì Cố Tiêu thật sự không dám thử, nàng nói: “Chạm ngọc thì đành thôi vậy.”
Trương chưởng quầy đành bỏ đi ý nghĩ đó, hắn lại hỏi: “Tiểu đông gia đã dọn đến huyện thành rồi sao?”
Cố Tiêu gật đầu, Trương chưởng quầy cũng không hỏi thêm gì nữa, chuyện riêng tư của người khác, vẫn là không nên dò hỏi kỹ càng thì hơn.
“Ba quả hạnh đào chạm khắc này sẽ tranh thủ đưa đi Thịnh Kinh, còn tường hoa kia thì phải làm thế nào?” Mấy ngày nay Trương chưởng quầy cũng đã thử những loại hoa khác, nhưng đều không dễ làm bằng hoa nguyệt quý và hoa cúc.
Cố Tiêu nói: “Nếu lầu hai có chỗ trống thì làm một nhã gian để các vị cô nương uống trà dùng điểm tâm, tường hoa thì làm ở một góc. Hoa phải cắm thật dày, không để lộ lá xanh, từ xa nhìn vào phải thấy một mảng lớn màu sắc mới được. Màu sắc nên nhạt một chút, hồng nhạt, vàng nhạt, xanh lam… đều được, sau đó chọn vài tấm lụa đẹp để trang trí.”
Trương chưởng quầy nhíu mày nói: “Màu xanh lam? Đâu có hoa nguyệt quý màu xanh lam đâu…”
“Nhưng mà có thuốc nhuộm màu xanh lam mà,” Cố Tiêu nhỏ giọng nói.
Trương chưởng quầy bừng tỉnh, màu sắc của hoa đều có thể nhuộm được, không nhất thiết phải là hoa thật. Hắn nói: “Đúng vậy, vậy cứ theo lời tiểu đông gia mà làm.”
Bàn bạc xong, Trương chưởng quầy tự mình đưa Cố Tiêu ra ngoài. Hắn cũng không hỏi Cố Tiêu lần sau sẽ làm gì, vì đã biết có hỏi cũng không đoán trúng được.
Cố Tiêu ra khỏi hiệu sách thì trực tiếp về Thẩm gia. Thẩm gia cách hiệu sách không xa, đi qua mấy con phố là tới. Trần thị và các cô đã ngừng việc buôn bán một ngày để chuyển nhà và thu dọn đồ đạc.
Đồ của Chu thị không nhiều lắm, bà ngồi trong nhà lấy dưa chuột và đậu que mang từ thôn Thượng Dương ra, chuẩn bị tặng một ít cho hàng xóm láng giềng.
“Bà con xa không bằng láng giềng gần, có việc thì vẫn là hàng xóm giúp đỡ nhiều hơn.” Chu thị chọn xong thì bỏ vào rổ, “Nếu mà phẩm hạnh không tốt, thì chúng ta sẽ không lui tới nữa, một rổ rau cũng không đáng giá bao nhiêu.”
Chu thị xách theo đậu que và mấy quả dưa chuột đã rửa sạch đi tặng cho láng giềng. Bà suy nghĩ sâu xa hơn, Trần thị và Thẩm Nhị Lang mỗi ngày đều ra ngoài bày quán, đây là công việc buôn bán kiếm tiền, chỉ sợ sẽ có người ghen ghét, nên qua chào hỏi một tiếng để tiện tạo mối quan hệ mới.
Mấy người phụ nữ ở đầu hẻm đang tán gẫu chuyện trong nhà. Chu thị trước tiên đưa một rổ rau qua cho vị phu nhân có nước da trắng nõn: “Đây đều là nhà tự trồng, đem về ăn thử đi.”
“Vậy thì cảm ơn, đại nương mới dọn tới đây sao?”
Chu thị gật đầu: “Con trai út ở đây đọc sách, nên cả gia đình liền dọn tới đây.”
“Sau này thường xuyên qua lại trò chuyện nhé. Đi về phía trước mấy chục mét sẽ có một cái giếng, mọi người sống ở đây đều từ chỗ đó gánh nước về.”
Chu thị nói lời cảm ơn. Sau đó, có một người khác liếc nhìn Chu thị, nói: “Ta đã thấy con trai của bà, ở ngay đầu hẻm bên kia bán bánh cuốn, chắc là kiếm được không ít tiền nhỉ.”
Nhìn bộ dạng người này lấm lét, toàn thân lộ ra mùi vị ghen ghét, Chu thị đã không thích rồi, nên bà đến cả rổ rau cũng không cho. Bà đáp: “Con trai của ta thì sao? Bà còn muốn nghe ngóng xem kiếm được bao nhiêu tiền nữa à?”
“…”
Người này thấy Chu thị không dễ đối phó, nên lập tức im bặt, không nói thêm lời nào. Chờ Chu thị đi rồi, bà ta liền nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất: “Đồ nhà quê, bà ta nghĩ ai cũng thèm tiền của bà ta chắc?”
Những người khác đều được tặng rau, không ai phụ họa bà ta, đều cảm thấy Chu thị là người có thể qua lại thường xuyên.
Cố Tiêu thấy Chu thị đã trở lại, liền nhận lấy cái rổ trong tay bà: “Nương, buổi tối ăn đậu que xào dưa chuột nha.”
Từ thôn Thượng Dương đem tới không ít rau xanh, đậu que, dưa chuột, củ cải. Không có thời gian muối nên chỉ có thể ăn tươi. Bữa trưa ăn chính là đậu đũa xào đậu que.
Chu thị nói: “Vậy thì ăn đậu que xào dưa chuột đi.”
Cố Tiêu ho khan một tiếng: “Chỉ ăn mỗi món này thôi à…”
Nếu như Thẩm Đại Oa nói như vậy, thì Chu thị nhất định sẽ tức giận, nhưng Cố Tiêu thì khác.
“Nhà chúng ta chỉ còn dư lại vài trăm văn tiền, sau này chỗ nào cũng cần dùng đến tiền.” Chu thị vỗ nhẹ tay Cố Tiêu, “Chúng ta nên tiết kiệm một chút.”
Cố Tiêu thở dài: “Nếu như con có thể kiếm nhiều tiền hơn thì tốt rồi.”
Cho dù bánh cuốn là do Cố Tiêu nghĩ ra, chữ để in sách cũng là Cố Tiêu khắc, nhưng trong lòng Chu thị, Cố Tiêu tuổi còn nhỏ, vẫn là một hài tử, làm sao có thể để nó đi kiếm tiền chứ. Bà nói: “Trong nhà có đại ca và nhị ca con, còn có Tam Lang nữa, con còn cần phải phiền lòng sao?”
Cố Tiêu nói: “Vậy nếu như con kiếm được tiền, thì có phải là có thể mua thịt ăn rồi không?”
Chu thị giật mình: “Trong nhà cũng không thiếu chút tiền của con, nhưng mà cũng không thể ngày nào cũng ăn thịt chứ…”
Cố Tiêu lại lấy Thẩm Hi Hòa ra nói: “Ngày mai tướng công sẽ trở về, nương, người để tướng công trở về không phải vì thức ăn ở thư viện không ngon và tắt đèn rất sớm sao? Con muốn nấu thật nhiều món ngon cho tướng công, không bột sao gột nên hồ…”
“Ta nói không lại con…” Chu thị mở miệng nói, “Con là một cô nương thì biết đi đâu mà kiếm tiền chứ?”
Cố Tiêu nói: “Con có thể thêu khăn, còn có thể đan lồng dế mà.”
Chu thị không quản được nàng: “Con chính là quá ngốc nghếch, Tam Lang cho con tiền thì con cứ giữ lại đi, sao cứ đem đi mua thịt hết vậy? Cũng không nhìn xem nhà ta có bao nhiêu người.”
Cố Tiêu mới không ngốc đâu. Nếu không phải đã nếm được mùi vị của thịt, thì Trần thị và các cô sẽ làm việc chăm chỉ để kiếm tiền sao? Cái này gọi là treo củ cải trước mũi, không, là bánh bao nhân thịt mới đúng.
Còn chưa tới giờ ăn cơm tối, nếu Chu thị đã đồng ý rồi, Cố Tiêu liền đi ra ngoài mua thịt. Phải nói là căn nhà này chọn rất tốt, cách sạp thịt cũng rất gần.
Cố Tiêu cũng không dám mua quá nhiều, chỉ mua một cân thịt ba chỉ và bốn cái giò heo về.
Xách theo thịt về nhà, mắt Trần thị sáng rỡ: “Sao còn mua thịt về thế, nương có biết không?”
Công ra công, tư ra tư. Chu thị nói làm bánh cuốn có thể mua thịt, nhưng người trong nhà một miếng cũng không được ăn.
Cố Tiêu nói: “Nương nói nhị tẩu đang ở cữ, nên cần bồi bổ.”