Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thế nhưng Cố Tiêu nói là làm, ngày nào nàng cũng chờ Thẩm Hi Hòa về để chuẩn bị bữa khuya cho chàng. Thực đơn hôm qua là cơm cuộn trứng và sườn, còn hôm nay là tiểu long bao và cháo đậu xanh.
Thẩm Hi Hòa ăn liền mấy ngày, buổi tối đọc sách không còn đói bụng hay mệt mỏi, cả người tràn đầy tinh thần phấn chấn. Điều này khiến bạn học Trần Ninh Viễn vô cùng thắc mắc.
Giờ đây việc học hành đang vô cùng căng thẳng, Trần Ninh Viễn đã dọn về nhà, phải tất bật chạy đi chạy lại giữa nhà và thư viện, khiến cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi.
Trần Ninh Viễn nói: “Hi Hòa huynh hình như cao lên rồi.”
Thẩm Hi Hòa đáp: “Thật ư?”
“So với trước đây, đúng là cao hơn hẳn rồi.” Trần Ninh Viễn thở dài thườn thượt, “Tinh thần của Hi Hòa huynh cũng tốt hơn rất nhiều.”
Thẩm Hi Hòa không muốn nói nhiều, chàng đã qua cái thời có chuyện gì cũng muốn kể cho người khác nghe rồi. Cố Tiêu tốt như thế, chỉ mình chàng biết là đủ rồi. Chàng đáp: “Về nhà ăn thêm một bữa cơm, thì sẽ không còn cảm thấy mệt mỏi như vậy nữa.”
Trần Ninh Viễn ngẫm lại cũng thấy đúng, Thẩm Hi Hòa ghi nhớ nhanh nhạy, học vấn lại giỏi giang, còn hắn thì vì bài tập mà phải đau đầu nhức óc.
Sau nhiều ngày trôi qua, Trần Ninh Viễn đã hoàn toàn bình thường trở lại với Cố Tiêu. Bây giờ ngẫm lại, hắn và Cố Tiêu vốn không có duyên phận, sau này Cố Tiêu có thể gả cho Thẩm Hi Hòa cũng coi như là một mối lương duyên tốt đẹp.
Trần Ninh Viễn vì tránh hiềm nghi, lúc Thẩm gia làm tân gia, hắn chỉ tặng một quyển sách, cũng không đến thăm.
Thế nhưng Thẩm Hi Hòa cũng thường xuyên giải đáp thắc mắc cho hắn, nên mối quan hệ của hai người vẫn rất tốt.
————
Hiện tại, ngoài việc làm mấy món đồ thủ công này, Cố Tiêu còn chuyên tâm chuẩn bị bữa ăn khuya cho Thẩm Hi Hòa. Nàng mua gì Chu thị cũng không hỏi han hay bận tâm, còn Trần thị và Lý thị thì càng không để ý tới.
Đôi khi có thịt cá tôm thừa ra, nàng sẽ mang lên bàn cơm cho mọi người cùng ăn.
Buổi chiều, Cố Tiêu ở trong phòng thử làm lá bạc.
Làm lá bạc cực kỳ đơn giản, chỉ cần dùng búa đập bạc thành những lá thật mỏng là được.
Cố Tiêu không chạm đến ngọc, nhưng rất thích kết cấu của vàng và bạc. Vàng bạc có thể tạo ra rất nhiều thứ, chẳng hạn như làm thành kẹp tóc, hoặc kéo thành sợi mỏng, làm thành lá vàng lá bạc.
Lá vàng lá bạc có thể dùng làm giấy dát vàng, giấy dát bạc, viết chữ lên đó sẽ mang một vẻ đẹp cổ kính.
Tất nhiên, người có thể sử dụng loại giấy này không phú cũng quý.
Muốn làm được lá bạc thì phải đập bạc thô ra thật mỏng, tốn rất nhiều thời gian và công sức. Làm lá bạc xong còn phải làm giấy, đây cũng không phải chuyện dễ dàng gì.
Thế nhưng quạt xếp làm bằng giấy dát bạc thì sẽ đẹp mắt hơn rất nhiều, cũng có thể bán được giá cao hơn. Nếu chỉ bán giấy dát bạc thì vẫn có thể bán được.
Cho dù tốn nhiều công sức, Cố Tiêu cũng muốn làm.
Bữa tối của Thẩm gia rất đơn giản. Ăn tối xong, Cố Tiêu liền vào bếp chuẩn bị bữa ăn khuya. Hôm nay nàng có mua cá về.
Cá nhiều xương, không dễ ăn, điều này trái với quy tắc làm bữa ăn khuya của Cố Tiêu.
Cho nên Cố Tiêu lọc hết xương cá rồi băm nhuyễn, sau đó cho vào chảo dầu chiên thành những miếng chả cá to bằng lòng bàn tay.
Ngoài ra còn có món thịt băm xào rau xanh, một chén trứng gà hấp, ăn kèm với cơm là thích hợp nhất. Lương thực chính là cơm trắng.
Thẩm Hi Hòa đến múc cơm, gọi: “Tiểu Tiểu.”
Cố Tiêu hỏi: “Sao vậy huynh?”
Thẩm Hi Hòa nói: “Muội đứng lên một chút.”
Cố Tiêu đã ngồi xuống chuẩn bị ăn cơm rồi, nàng hỏi: “Huynh muốn làm gì?”
“Thì muội cứ đứng lên một chút đi.” Thẩm Hi Hòa đứng sang một bên, chờ Cố Tiêu đứng lên.
Cố Tiêu buông đũa, đứng trước mặt Thẩm Hi Hòa. Thẩm Hi Hòa vươn tay đặt lên đỉnh đầu Cố Tiêu, sau đó chậm rãi đưa tay về phía mình.
“Ta đã cao lên rồi, muội trước đây cao đến cằm ta, bây giờ chỉ cao đến chỗ này của ta thôi.” Thẩm Hi Hòa cúi đầu nhìn Cố Tiêu, tay đặt ở yết hầu khoa tay múa chân một chút.
“……”
Thẩm Hi Hòa nói: “Muội chắc là cũng cao lên, nhưng không cao nhanh bằng ta.”
Cố Tiêu nghiến răng nghiến lợi: “Sau đó thì sao?”
Chàng đang nói nàng lùn à? Thẩm Hi Hòa cười nói: “Ta cao hơn muội, có thể che mưa chắn gió cho muội. Cao lớn như vậy, có chuyện gì thì cũng sẽ đè lên người ta trước.”
“Người ta nói trời sập sẽ đè lên đầu người có vóc dáng cao.” Thẩm Hi Hòa xoa đầu Cố Tiêu, “Ta cao hơn muội nhiều như vậy.”
Thẩm Hi Hòa chỉ cần nhìn Cố Tiêu như vậy đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Khó trách Trần Ninh Viễn nói tinh thần của chàng rất tốt, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy Cố Tiêu, cho dù có về muộn cỡ nào, Cố Tiêu đều chờ chàng.
Còn có cơm ngon canh ngọt, lại còn có thể cùng nhau dùng bữa.
Lần này Cố Tiêu không trốn tránh nữa. Động tác của Thẩm Hi Hòa rất nhẹ, vuốt nhẹ nhàng như không có cảm giác gì, nhưng hình như trong lòng nàng lại dấy lên một chút cảm xúc khác lạ. Nàng nói: “Muội sẽ còn cao nữa.”
“Muội cao ta cũng cao, vậy thì ta cũng sẽ cao hơn muội.” Thẩm Hi Hòa nghĩ thầm, chàng nhất định sẽ che mưa chắn gió cho Cố Tiêu.
Cố Tiêu cúi đầu nói: “Huynh cao thì cứ cao đi... Mau ăn cơm đi, ăn cơm xong còn phải đọc sách nữa.”
Cháo đậu xanh và tiểu long bao, còn có một đĩa củ cải muối chua. Bánh bao này không giống với loại Trần thị bán, nhỏ hơn rất nhiều, lồng hấp cũng là loại lồng nhỏ, bên trong một lồng có mười cái bánh bao nhỏ.
Bánh bao vỏ mỏng nhân nhiều, một miếng có thể cắn nửa cái. Nhân bên trong là thịt và hành lá trộn lẫn vào nhau, vừa thơm vừa tươi ngon.
Cháo được nấu trong thời gian dài, đậu xanh và gạo đều đã chín nhừ, rất thơm và mềm.
Cố Tiêu uống một chén cháo nhỏ, ăn hai cái bánh bao, phần còn lại đều chui vào bụng Thẩm Hi Hòa.
Ăn uống xong, Thẩm Hi Hòa lấy túi tiền từ trong túi áo ra: “Muội mua mấy thứ này chắc tốn không ít tiền, muội cầm lấy mà dùng đi.”
Cố Tiêu lắc đầu nói: “Huynh không cần cho muội, muội có tiền mà.”
Thẩm Hi Hòa thở dài. Nếu như chàng không biết Cố Tiêu có tiền riêng, chắc chắn sẽ nghi ngờ tiền của nàng là từ đâu ra.
Cố Tiêu có tiền, chàng biết. Bây giờ chắc đã góp đủ bảy lượng bạc rồi, nhưng Thẩm Hi Hòa muốn giả vờ như không biết gì cả.
Thẩm Hi Hòa nói: “Muội thì có thể có bao nhiêu tiền chứ, cứ cầm lấy đi. Bữa sáng và tối ta đều ăn ở nhà, trưa thì ăn bánh cuốn, không có chỗ nào cần dùng đến tiền cả.”
Cố Tiêu muốn nói, nàng thật sự rất có tiền, hơn nữa nàng cũng đã nói với Chu thị rồi, Chu thị cũng mặc kệ nàng, Thẩm Hi Hòa ở đây nói gì chứ.
Cố Tiêu nhỏ giọng hỏi: “Huynh có biết muội kiếm tiền bằng cách nào không...”
Thẩm Hi Hòa nhìn nàng một cái: “Chắc là điêu khắc mấy thứ đồ linh tinh gì đó, chỉ cần không ăn trộm không cướp giật là được.”
Cố Tiêu thở phào nhẹ nhõm: “Trong nhà chỉ có một người đọc sách là huynh, mọi thứ tất nhiên đều phải nghĩ cho huynh trước. Huynh cũng không cần lo lắng muội không có tiền, tuy rằng tiền muội kiếm được không nhiều lắm, nhưng không ăn trộm không cướp giật, luôn giữ khuôn phép. Nếu không có tiền thì muội sẽ tìm huynh xin.”
Thẩm Hi Hòa lẳng lặng nhìn Cố Tiêu một lúc, rồi do dự gật đầu.
Chàng cứ coi như là tin rồi đi.
“Tiền mà muội tích góp được, cũng đừng tiêu xài hoang phí.” Thẩm Hi Hòa không yên tâm mà lại dặn dò thêm một câu.
Cố Tiêu chỉ cần có thể kiếm được tiền, thì lúc tiêu tiền cũng không hề đau lòng.
Bây giờ mỗi tháng nàng đều có phần trăm lợi nhuận, bạc cứ như có cánh bay vào trong túi tiền của nàng, có gì mà không nỡ tiêu chứ.
Cố Tiêu mới vừa ăn xong nên chưa ngủ được, liền ngồi trên giường đếm bạc. Nàng có ba cái túi tiền, một cái để ngân phiếu, một cái để bạc vụn, một cái để tiền đồng tiêu vặt.
Ngân phiếu thì có một tờ năm mươi lượng, hai tờ mười lượng, bạc vụn có bảy lượng, tiền đồng có hơn ba trăm văn.
Nếu như Cố Tiêu có thể làm ra giấy dát bạc, thì sau này sẽ cần dùng đến rất nhiều bạc. Cho dù Đa Bảo Các ở Thịnh Kinh có thể kiếm được nhiều, nhưng phần chia đến tay cũng rất ít.
Hơn nữa còn phải tích góp tiền để mua cửa tiệm. Ý của Trương chưởng quầy là, cho dù không mua được cửa tiệm đang thuê này, thì cũng sẽ chọn một cửa tiệm tốt ở Thịnh Kinh mà mua.
Những cửa tiệm tốt ở trong thành Thịnh Kinh nếu không có mấy ngàn, thậm chí là vạn lượng bạc thì chưa chắc đã mua được.
Sau khi đếm bạc, rồi ghi chép sổ sách xong, Cố Tiêu liền viết ra thực đơn bữa ăn khuya ngày mai.