Xuyên Thành Con Gái Của Nhân Vật Phản Diện Trong Truyện Tổng Tài Bá Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
1
Kiếp trước, ta là nữ phụ ác độc nhất trong truyện: suýt hại chết nữ chính, gần như khiến công ty nam chính phá sản, mối quan hệ của hai người họ cũng vì ta mà tanh bành.
Để giữ gìn sự ổn định của thế giới, ta bị đá ra khỏi cốt truyện và tống thẳng về "Cục Xuyên Thư" để chờ đầu thai.
Kiếp này, ta đầu thai thành con gái của nhân vật phản diện lớn nhất truyện Ôn Hành Niên.
Ta nghĩ, đã là cùng phe phản diện, chi bằng bắt tay nhau thống trị cả cái thế giới này!
"Thiếu gia, có kết quả xét nghiệm rồi. Cô bé này đúng là con ruột của anh."
Ôn Hành Niên khẽ cau mày, ánh mắt sắc bén dừng lại trên người ta.
Hắn đang đánh giá ta, còn ta cũng đang đánh giá lại hắn.
Ngoại hình ổn áp, nghe nói tài sản khổng lồ, tạm thời đạt chuẩn làm ba của ta.
Thế là ta chủ động lấy lòng bày tỏ thiện ý, ngọt ngào gọi:
"Ba ơi"
Ôn Hành Niên ho khan một tiếng, suýt nữa trượt khỏi ghế sofa:
"Đừng gọi bậy, ta còn chưa nhận đâu."
Lúc này chuông điện thoại reo lên, vừa nhìn tên người gọi, hắn khẽ nhíu mày, rồi quay sang quản gia:
"Dọn phòng cho con bé. Tạm thời đừng cho bên nhà cũ biết chuyện này."
Sau đó hắn đứng dậy, sải bước rời đi.
Ta nhanh chóng nhận ra tên của người vừa rồi trong điện thoại rõ ràng là tên của một cô gái,nếu ta đoán không lầm tám chín phần là tên nữ chính.
Ta lập tức chạy tới ôm lấy chân hắn:
"Ba ơi, ba định ra ngoài ạ?"
Ôn Hành Niên nhướng mày, ra hiệu ta nói tiếp.
Ta mỉm cười ngọt ngào:
"Con muốn đi cùng ba"
Hắn gạt tay ta ra, lạnh lùng:
"Không được."
2
Văn phòng rộng rãi sáng sủa.
Ôn Hành Niên đen mặt, xách ta ném lên ghế sofa:
"Ngồi im ở đây, không được chạy lung tung."
Nói xong, hắn trao đổi vài câu với thư ký rồi đi vào phòng trong.
Ta biết ngay, hắn lại đang làm mấy chuyện mờ ám gì đó ta từng là phản diện, quá hiểu mà.
Muốn được Ôn Hành Niên trọng dụng, trước tiên ta phải chứng minh năng lực của mình.
Vì vậy ta dụ dỗ chị thư ký ra ngoài mua bánh ngọt cho ta, rồi lén chuồn ra khỏi văn phòng.
Mới đi được nửa đường thì bị người của Ôn Hành Niên phát hiện tóm gọn, xách về.
Ôn Hành Niên lạnh lùng nhìn ta, trong tay cầm... một cây thước gỗ.
"Không phải bố bảo con ngồi yên rồi sao?"
Ta lấy tay ôm mặt tỏ vẻ dễ thương.
"Tại con ở đây chán quá. Con muốn ở lại với ba cơ."
Mặt hắn hơi dịu nhưng giọng vẫn nghiêm:
"Không được."
Một tên đàn em ngạc nhiên nhìn ta, còn nhéo nhéo má ta:
"Sếp ơi, đây là... con gái anh thật hả?"
"Con gái của anh đã lớn như vậy luôn rồi à?"
Ôn Hành Niên gạt tay bọn họ ra, lạnh lùng:
"Kệ con bé, chúng ta tiếp tục."
"Nói đến đâu rồi?"
Một tên đeo kính lên tiếng:
"Nói đến chuyện tập đoàn khoa học kỹ thuật Danh Sâm sắp tung ra sản phẩm mới, trùng loại với sản phẩm bên mình. Sợ là sẽ cướp mất khách hàng của chúng ta."
Ôn Hành Niên gật đầu, ngả người ra ghế, khoanh tay:
"Vậy mấy người có cách gì, nói ta nghe xem."
Tới rồi tới rồi! Ta rũ mắt, kiềm chế lại sự phấn khích trong lòng.
Để xem bọn họ tính giở trò gì đây!
"Ta quen giám đốc bên đó. Ngày ra mắt sản phẩm, ta lén cho hắn uống thuốc xổ, để hắn xì hơi thật to trong một sự kiện lớn như vậy!"
"Gần đây công ty họ mới mua một lô cây Kim Tiền, ta sẽ cho người tưới nước sôi cho chết hết!"
"Cậu làm thế là lỗi thời rồi! ta nghe nói họ mời được một cô gái có vận may cực vượng để trấn giữ phong thủy. Ta sẽ dụ cô ta về làm việc cho bên mình!"
Ta ngơ ngác ngẩng đầu: Gì vậy trời? Đây là hội học sinh tiểu học chơi đóng vai gia đình hả?
Toàn kế sách vớ vẩn, chẳng đủ sức rung chuyển đối thủ, phí lời!
Thế mà Ôn Hành Niên còn đập bàn tán thành:
"Cứ làm theo đi!"
3
Ta âm thầm nghiến răng.
Một lũ ăn hại! Thế này mà cũng đòi làm phản diện?
Ta trèo lên ghế, giơ nắm tay béo múp của mình lên:
"Ta còn có cách khác! Cách của mấy người vô dụng hết !"
Mọi ánh mắt dồn về phía ta, ai nấy đều bày ra vẻ bất ngờ kinh ngạc.
Trừ Ôn Hành Niên. Hắn liếc ta một cái, định bế ta xuống.
Ta nhanh nhẹn né tránh, giọng hùng hồn:
"Vì công ty kia trùng sản phẩm với chúng ta, thì ta thuê người ăn cắp kỹ thuật lõi của họ! Ra mắt sản phẩm trước họ, rồi quay lại kiện ngược họ tội đạo nhái!"
"Không được thì cắt nguồn vốn của họ! chúng ta sẽ lôi kéo các công ty đối tác của họ, khiến họ không còn nguồn tài trợ và không thể đầu tư vào công tác tiếp theo."
"Mấy người thấy sao?"
Cả phòng im phăng phắc.
Một tên da ngăm ngăm sững sờ:
"Ác... ác thật…"
Ta hài lòng gật đầu: Rốt cuộc cũng có người hiểu hàng thật.
Ngay sau đó, ta bị Ôn Hành Niên xách cổ áo lên, ánh mắt nham hiểm:
"Giỏi quá nhỉ?"
Ta ưỡn ngực, đầy tự hào:
"Tất nhiên rồi"
Sau lưng tên đeo kính kia đẩy đẩy gọng kính, nghiêm túc nói:
"Ôn tổng, mấy trường hợp này thường là xem hoạt hình nhiều, đọc sách ít."
Ôn Hành Niên xoa cằm:
"Tìm trường cho nó đi học."
Ta giãy nảy, đập đôi chân ngắn của mình giọng uất ức:
"Tại mấy người quá ngốc, mấy chiêu đơn giản vậy cũng nghĩ không ra!"
Để sớm được hắn công nhận, ta lại giở bài đáng thương:
"Ba ơi, con không muốn đi học đâu, con chỉ muốn ở bên ba thôi"
Không có tác dụng.
Thứ Hai tuần sau, ta đeo cặp, cố chống cự lần cuối,nhưng vẫn bị Ôn Hành Niên đè đầu ép vào cổng trường.
Không có ta, mấy kẻ ngốc này thua thảm hại là cái chắc!
4
Ta mặt mày ủ rũ bị cô chủ nhiệm dắt vào lớp học. Cô chỉ tay về phía dãy bàn gần cửa sổ:
"Ôn Chức, em ngồi chỗ đó nhé."
Ta chống cằm ngáp ngắn ngáp dài, buồn ngủ, đi mẫu giáo thì có gì hay ho? Một đám nhóc con thậm chí còn không kiểm soát được việc đi ị và đi tiểu của mình, học cái gì mà học?
Đúng lúc ta sắp lăn ra bàn ngủ thì phía sau bỗng thò ra một bàn tay bụ bẫm, giật luôn hộp bút của cậu bạn ngồi bên cạnh ta.
"Mượn chơi hai tiết nha"
Mượn hai tiết, kết quả chơi cả ngày không thấy trả.
Bạn cùng bàn của ta chủ nhân của hộp bút chì len lén nhìn thằng nhóc mập kia, giọng đáng thương:
"Cậu… trả lại cho mình được không?"
Thằng nhóc mập lè lưỡi:
"Không trả Không là không!"
Đồ ngốc, đến bắt nạt người khác mà cũng không biết cách.
Ta xoa hai bàn tay vào nhau, bẻ tay răng rắc, đưa ngón trỏ lắc lắc trước mặt nó:
"Bạn học à, bạn không thể làm như vậy được … quá ngây thơ."
"Để ta dạy cậu, muốn bắt nạt người ta thì phải chơi lớn.
Ví dụ như nhét xác chết vật như chuột, ếch, rắn vào ngăn bàn nó, rồi lừa nó vào nhà vệ sinh sắt vài cái, tát nước.push.chảy nó, giật luôn thẻ ăn của nó."
"Đó mới là bắt nạt!"
Thằng nhóc mập trố mắt nhìn ta, rồi bĩu môi "Oaaaaa!!" khóc nức nở bỏ chạy.
Gì vậy? Khóc cái gì mà khóc?
Lại một nhóc vô dụng. Ta giậm chân đầy tiếc nuối. Không lẽ ở cái trường này không tìm được người thông minh hơn hả trời?
"Cảm ơn cậu."
Cậu bạn cùng bàn người vừa bị cướp hộp bút lí nhí cảm ơn ta bằng giọng sữa mềm xèo.
Bị bắt nạt từ nhỏ, gia cảnh lại không khá giả, vẻ ngoài thì yếu đuối dễ bị ức hiếp… đúng kiểu sẽ trưởng thành với một tâm lý mèo móp. Rất có tiềm năng phát triển thành một nhân vật phản diện phụ.
Ta bỗng thấy hứng thú.
Nữ phụ độc ác như ta sao có thể một mình chiến đấu? Nhất định phải xây dựng thế lực, thu phục tâm phúc.
Và cậu nhóc này… chính là ứng cử viên hoàn hảo!
"Không cần cảm ơn. Sau này nếu còn bị bắt nạt, nhất định phải nói với tớ."
Cậu nhóc gật đầu thật mạnh, mắt sáng rực:
"Được "
Tiểu đệ: đã thu phục xong.