Xuyên Thành Em Gái Của Đại Lão Ẩn Danh
Chương 332: Chốn nhân gian chỉ bốn trăm danh sư hương
Xuyên Thành Em Gái Của Đại Lão Ẩn Danh thuộc thể loại Linh Dị, chương 332 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 332
Chốn nhân gian chỉ bốn trăm danh sư hương
Nguyễn Tuyết Linh ngồi quay lại, cười nhạo mà nhìn về phía Hứa phu nhân, “Nhà chúng ta Dạng Dạng ra khỏi cửa, hội này để ta đem lễ vật về. Nước hoa này là do nàng tự tay điều chế, đương nhiên ta muốn mang bên mình. Hứa phu nhân cũng có con gái, chẳng lẽ không hiểu sao?”
Hứa phu nhân định phản bác, nhưng lời vừa tới miệng thì chợt im bặt, chỉ lặng lẽ chớp mắt một cái.
Con gái Hứa Huyên Nghiên, lần này ra khỏi nhà chơi, thật đúng là lần đầu tiên nàng không bắt nàng đem lễ vật. Lúc trước còn phải tìm nàng xin tiền để mua đồ.
Mặt khác, nhìn náo nhiệt phu nhân trên mặt đều cười tươi nhưng lại có chút căng thẳng.
Các nàng cũng đều nghĩ đến cùng một điều: trong nhà có con gái. Đem lễ vật không phải không có, nhưng lần nào ra khỏi nhà về, đều bắt các nàng đem lễ vật, thật đúng là không có.
Thấy Hứa phu nhân không nói nên lời, Nguyễn Tuyết Linh mỉm cười đắc ý, “Cũng khó trách, Hứa phu nhân mắt sắc sảo nhìn thấy Dạng Dạng đem lễ vật cho ta, tựa như không hiểu chuyện đời, trực tiếp cướp lấy. Này không hỏi đã tự mang đến, không biết còn tưởng rằng Hứa phu nhân muốn hương liệu đều phải trộm đó.”
Hứa phu nhân trợn mắt nhìn Nguyễn Tuyết Linh, khí thế trào sôi, “Ngươi!!”
Bên cạnh tiểu tỷ muội Tề phu nhân lập tức giữ chặt nàng, khuyên nàng bình tĩnh.
Mấy ngày này Nguyễn Tuyết Linh hớn hở bao nhiêu, Hứa phu nhân lại tức giọng bấy nhiêu. Giờ nghe thấy lời nhạo báng của Nguyễn Tuyết Linh, sao có thể nguôi giận, “Chê cười, kẻ hèn chỉ là một lọ nước hoa tam vô, cũng dám bảo ta, ai nhìn trúng chứ?”
Tề phu nhân thấy tình cảnh này cũng đứng ra, cười nhạt, “Cố Dạng từ bao giờ học làm thơ? Ta chẳng nghe nói bao giờ. Không biết là sư phụ nào dạy cô ấy làm hương sư?”
Hứa phu nhân cũng quay sang nhìn Tề phu nhân, “Cố Dạng từ nhỏ đến lớn học cái gì, Nguyễn Tuyết Linh đều phải thổi phồng lên. Cố Dạng muốn học điều hương, nàng không biết?”
“Điều hương đâu thể so sánh với cắm hoa trà nghệ gì đó, muốn học phải tìm danh sư, cũng không phải ai cũng học được.” Hứa phu nhân nói, rồi quay sang Phó phu nhân cười nhạt, “Ta tưởng Phó phu nhân là người có tiếng nói nhất về điều hương.”
Nghe vậy, mọi người đều quay sang nhìn Phó phu nhân.
Phó phu nhân, tức Phó Minh Tu, xuất thân từ thế gia điều hương ở Kinh thành. Nhà họ Phó ở Cẩm thành có vị thế đặc biệt, chính bởi mối quan hệ thông gia với thế gia ở Kinh thành.
Chính vì gia thế từ mẹ, Phó phu nhân trong giới phu nhân khá kiêu ngạo, khiến Cố gia và Hứa gia, vốn không giàu có lắm, cảm thấy khó chịu, khiến cô ấy gần gũi với Đường phu nhân hơn.
Phó phu nhân đặt ly cà phê xuống, thần thái ngạo mạn, “Điều hương sư là nghề bí ẩn nhất thế giới, chỉ hơn bốn trăm danh sư hương trên toàn thế giới. Nó đòi hỏi khứu giác nhạy bén, không phải ai cũng có thể tự nhận mình là hương sư.”
Phó phu nhân nói xong, nhìn Nguyễn Tuyết Linh với ánh mắt châm chọc, đầy ý nghĩa.
Nguyễn Tuyết Linh nhíu mày.
Hứa phu nhân cùng Tề phu nhân liếc nhau, thầm hả hê.
Những người khác đều ngượng ngập, thích thú theo dõi cuộc tranh cãi.
Từ khi hôn ước giữa Cố gia và Tiết gia bị hủy bỏ, Tiết gia phá sản sau đó, mọi người đều đoán Cố gia có thể sẽ liên hôn với Phó gia. Rốt cuộc Phó Minh Tu theo đuổi Cố Dạng sau lưng cô ấy, cũng là sự thật mà giới người đều nhìn thấy.
Nhưng Phó phu nhân đối với những lời này lại khá khó chịu, thái độ đối với Cố Dạng cũng không tốt. Dù không nói rõ, nhưng thái độ quá mức, Phó gia lấy con dâu, cần phải là con gái danh môn gia đình.
Ngầm ý, Cố Dạng chính là kẻ giả danh thiên kim, tính gì danh môn thiên kim? Cũng tưởng tiến vào nhà họ Phó chăng?