Tôi là tác giả của cuốn tiểu thuyết đình đám “Cưng chiều thế thân nơi đáy lòng bạo quân”. Nhưng đời không như là mơ — chỉ vì thói quen bốc phét, xuyên tạc sự thật trong nguyên tác, tôi đã bị trời trừng phạt ngay khi xuyên vào chính thế giới mình tạo ra.
Từ lúc đó, một lời nguyền khủng khiếp giáng xuống: bất kỳ ai hỏi tôi điều gì, tôi buộc phải nói sự thật. Không thể nói dối. Không thể im lặng. Miệng tôi tự động bật ra chân tướng, bất chấp hậu quả.
Ngay khoảnh khắc vừa xuyên vào, tôi đã bị vây giữa một vụ án oan nghiệt — có người bị đẩy xuống hồ, nghi phạm là cả nhóm chúng tôi. Kẻ bên cạnh chỉ thẳng vào mặt:
“Có phải các ngươi đã đẩy Thái Tử điện hạ xuống nước?”
Tim tôi lập tức thắt chặt. Cứu cánh duy nhất là giả vờ ngất xỉu, hoặc chối bay. Nhưng không… cái miệng quái ác kia đã tự động bật ra:
“Không phải tôi… nhưng đúng là có người ở đây đã làm.”
Im lặng. Toàn bộ không gian như đông cứng.
Tôi biết, từ giây phút này, mạng sống của mình chẳng còn nằm trong tay mình nữa…
Truyện Đề Cử






