134. Chương 134: Phiên ngoại – Kế hoạch cho tương lai

Xuyên Thành Kẻ Tồi Tệ Hiếu Thảo Mù Quáng A Thời Cổ Đại

Chương 134: Phiên ngoại – Kế hoạch cho tương lai

Xuyên Thành Kẻ Tồi Tệ Hiếu Thảo Mù Quáng A Thời Cổ Đại thuộc thể loại Linh Dị, chương 134 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thứ Hai đầu tuần, Kỷ Hoan và Khương Ngữ Bạch đến trường, liền bị Tôn Viện Viện trêu chọc: "Cuối cùng thì tuần này hai cậu cũng chịu vác mặt đến lớp rồi đấy". Vừa nói, cô nàng vừa nháy mắt với hai người.
Kỷ Hoan bật cười, lắc đầu giải thích: "Tuần trước bọn mình hơi bận một chút, lát nữa cho bọn mình mượn vở chép bài nhé".
"Được thôi, chuyện nhỏ mà". Tôn Viện Viện vừa cười vừa nói.
Nhìn hai người họ, Tôn Viện Viện chợt nhớ ra, vội vàng hỏi: "Kỷ Hoan, cậu có biết Trương Bằng Phi không?"
Kỷ Hoan lắc đầu, hoàn toàn không tài nào nhớ ra người này là ai.
"Là hội trưởng hội sinh viên của trường mình đó. Thứ Bảy vừa rồi mình đi sinh hoạt câu lạc bộ, anh ta đã nhờ người hỏi thăm về cậu. Chắc là muốn làm quen và tiếp cận cậu. Nhưng cậu yên tâm, mình không nói gì đâu. Mình đã từ chối khéo rồi, nhưng vẫn phải nhắc cậu một tiếng, Trương Bằng Phi hình như đang để ý cậu đấy". Tôn Viện Viện kể lại.
Kỷ Hoan gật đầu, môi khẽ cong lên thành một nụ cười: "Anh ta nào phải nhìn trúng mình, mà là nhìn trúng gia sản nhà mình ấy chứ. Cảm ơn cậu nhé".
Kỷ Hoan nghĩ ngợi một lát rồi nói tiếp: "À, trưa nay mọi người cùng đi ăn đi, mình mời. Khai giảng cũng được một thời gian rồi mà chúng ta chưa chính thức đi ăn chung lần nào cả".
"Được thôi, vậy bọn mình không khách sáo nhé". Tôn Viện Viện cười tủm tỉm nói.
Kỷ Hoan gật đầu: "Vậy lát nữa buổi trưa chúng ta cùng đi, còn bây giờ bọn mình ra phía sau ngồi trước đây".
"Đi đi, đi đi". Tôn Viện Viện nháy mắt với Kỷ Hoan đầy ẩn ý. Dù sao thì các cặp đôi yêu nhau trong lớp đều thích ngồi hàng ghế cuối.
Kỷ Hoan nắm tay Khương Ngữ Bạch đến ngồi ở hàng ghế sau. Hai người tranh thủ lúc chưa vào học để bổ sung nốt phần ghi chép còn thiếu sót.
Khi nghe giảng, Kỷ Hoan và Khương Ngữ Bạch lại rất nghiêm túc, không như những cặp đôi khác cứ thì thầm to nhỏ trong giờ học. Thậm chí, hai người còn trao đổi với nhau về các vấn đề bài học.
Sau khi tan học, Trương Bằng Phi mà Tôn Viện Viện vừa nhắc đến quả thật đã xuất hiện, nhưng anh ta không đến tìm Kỷ Hoan ngay mà tìm lớp trưởng Vương Siêu, có vẻ như đang nói về chuyện của hội sinh viên.
Nói chuyện xong, khi đi ngang qua cửa sau, Trương Bằng Phi còn cố ý gật đầu chào Kỷ Hoan, nhưng lần này anh ta không nói gì thêm.
Kỷ Hoan dĩ nhiên không để tâm, cô đâu có quen anh ta, có gì mà phải chào hỏi chứ.
Tan học buổi trưa, Kỷ Hoan, Khương Ngữ Bạch và Lý Toa cùng nhau đến một nhà hàng bên ngoài trường. Kỷ Hoan gọi rất nhiều món, mọi người ăn uống rất vui vẻ.
Thời gian trôi qua thật nhanh, thoáng chốc thời tiết đã chuyển lạnh, và chuyên ngành của Kỷ Hoan đã đến kỳ thi cuối kỳ.
Kỷ Hoan và Khương Ngữ Bạch không đến công ty trong tuần thi cử, hầu hết thời gian họ đều ở thư viện trường để ôn tập.
Kỳ thi cuối cùng kết thúc, hầu hết sinh viên trong trường cũng bắt đầu rời đi về nhà. Tuy nhiên, Khương Ngữ Bạch không định về sớm. Cô còn phải làm việc khoảng mười ngày ở công ty Kỷ Hoan, sau đó mới về nhà ăn Tết.
Trong học kỳ này, Khương Ngữ Bạch đã kiếm đủ tiền từ Kỷ Hoan để trả hết khoản vay sinh viên. Cô cũng đã trả được hai mươi nghìn tệ trong số nợ nần còn lại của gia đình.
Khương Ngữ Bạch muốn kiếm thêm một ít tiền trước khi về nhà. Hàng năm vào dịp Tết, gia đình cô đều phải tiết kiệm chi tiêu tối đa. Mẹ cô đã tằn tiện hết mức để lo cho cô và em gái đi học. Năm nay gia đình đã trả được hai mươi nghìn tệ nợ ngoài, cô không muốn mẹ mình phải sống quá chật vật nữa.
Khương Ngữ Bạch ước tính sơ bộ, trừ hai mươi nghìn tệ đã trả, gia đình cô vẫn còn nợ người thân sáu mươi nghìn tệ. Khương Ngữ Bạch nghĩ rằng nếu mình cố gắng, có lẽ một năm nữa cô có thể trả hết toàn bộ nợ nần của gia đình.
Kỷ Hoan thấy Khương Ngữ Bạch đang nằm sấp trên bàn trà viết viết vẽ vẽ, cô cũng tiến lại gần xem.
Thấy những thứ Khương Ngữ Bạch viết có lẽ liên quan đến tiền bạc, Kỷ Hoan thở dài, cúi xuống hôn Khương Ngữ Bạch. Trước đây cô cũng biết gia đình Khương Ngữ Bạch khó khăn, muốn giúp Khương Ngữ Bạch trả nợ, nhưng Khương Ngữ Bạch không muốn cô giúp, kiên quyết tự mình trả số tiền này, Kỷ Hoan đành phải ủng hộ cô ấy.
Vì vậy, cô đã tìm mọi cách để tăng lương cho Khương Ngữ Bạch, nhưng đều bị từ chối. Cuối cùng vẫn phải tính theo mức lương đã thỏa thuận trước đó là một trăm tệ một giờ.
"Thế nào rồi?" Kỷ Hoan ôm Khương Ngữ Bạch vào lòng, dịu dàng hỏi.
"Đã trả hết khoản vay sinh viên rồi. Món nợ ngoài 80 nghìn tệ của gia đình cũng đã trả được 20 nghìn tệ, chỉ còn 60 nghìn tệ thôi. Mình muốn mẹ và em gái mình năm nay có một cái Tết sung túc hơn". Khương Ngữ Bạch tựa vào lòng Kỷ Hoan, nhẹ nhàng nói.
Thực ra Kỷ Hoan đã giúp cô rất nhiều rồi. Cô vẫn đang học đại học, tìm đâu ra công việc có mức lương 100 tệ một giờ chứ? Rõ ràng là Kỷ Hoan đang giúp cô mà thôi.
Khương Ngữ Bạch ngước mắt nhìn Kỷ Hoan, cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô ấy.
Kỷ Hoan dứt khoát ngồi xuống sàn, ôm Khương Ngữ Bạch lên đùi rồi hôn. Chẳng mấy chốc, Khương Ngữ Bạch đã bị hôn đến mềm nhũn, tựa hẳn vào lòng Kỷ Hoan.
Cô th* d*c, mặt hơi đỏ, khẽ c*n v** c* Kỷ Hoan một cái. Kỷ Hoan cái gì cũng tốt, chỉ có điều từ khi hai người ở bên nhau, tần suất hai người làm chuyện đó có vẻ hơi nhiều. Có những lúc Khương Ngữ Bạch gần như không chống đỡ nổi, cô không biết Kỷ Hoan lấy đâu ra nhiều năng lượng đến vậy.
Chẳng hạn như bây giờ, rõ ràng vừa nãy còn đang nói chuyện nghiêm túc, vậy mà bây giờ cô lại bị Kỷ Hoan ôm lên đùi rồi. Hơn nữa, tay Kỷ Hoan lại bắt đầu không yên phận nữa.
Khương Ngữ Bạch nắm lấy tay Kỷ Hoan, ngăn cô ấy lại. Cô cúi xuống cắn môi Kỷ Hoan một cái, nói: "Không được, bây giờ mới ba giờ chiều. Nếu để cậu làm, mình tỉnh lại chắc cũng phải chín giờ tối mất".
Kỷ Hoan hôn nhẹ lên tai Khương Ngữ Bạch, nũng nịu nói: "Hôm nay không phải được nghỉ rồi sao? Coi như là ăn mừng nghỉ lễ đi".
Khương Ngữ Bạch bật cười vì tức, cô đưa tay chọc chọc má Kỷ Hoan: "Nghỉ lễ có gì mà phải ăn mừng chứ? Đừng kiếm cớ nữa, mình không tin đâu".
"Vậy mình nhớ cậu cũng không được sao?" Kỷ Hoan ôm lấy eo thon của Khương Ngữ Bạch kéo cô vào lòng, cúi xuống hôn lên môi cô ấy. Khương Ngữ Bạch dần dần không chống cự nổi, chỉ trong chốc lát, cô đã bị Kỷ Hoan lừa lên giường.
Hai người dây dưa đến sáu giờ tối, Kỷ Hoan mới chịu dừng lại. Cô dọn dẹp cho Khương Ngữ Bạch và bản thân, sau đó ôm Khương Ngữ Bạch chuẩn bị nghỉ ngơi một lát.
Kỷ Hoan nhìn Khương Ngữ Bạch đang mềm nhũn trong lòng, dịu dàng hỏi: "Tết này cậu có về nhà không?"
"Ừm, mình sẽ đi làm thêm một thời gian, gần Tết mới về". Mặc dù Khương Ngữ Bạch mệt, nhưng vì buổi sáng đã ngủ cả buổi nên cô không buồn ngủ.
"Được, dù sao cũng chưa nghỉ Tết nhanh như vậy. Vậy khi nào cậu quay lại?" Kỷ Hoan lại hỏi, bạn gái còn chưa đi mà cô đã bắt đầu nhớ rồi.
Trong nhà có hệ thống sưởi sàn, điều hòa đầy đủ, nhưng không gì thoải mái bằng ôm cô bạn gái thơm tho, mềm mại trong lòng cả.
Kỷ Hoan xoa xoa chỗ hõm eo Khương Ngữ Bạch, hỏi: "À, trước giờ mình quên hỏi, nhà cậu ở đâu thế?"
"Sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?" Khương Ngữ Bạch nắm lấy ngón tay Kỷ Hoan đùa nghịch.
"Không có gì, chỉ là tiện miệng hỏi thôi. Mình còn chưa biết nhà cậu ở đâu, mình đúng là một cô bạn gái không đủ tư cách rồi". Kỷ Hoan hôn nhẹ lên tai Khương Ngữ Bạch nói.
"Cậu là người xứng đáng nhất". Khương Ngữ Bạch cười cong khóe mắt. Cô chưa từng thấy ai như Kỷ Hoan, gia thế tốt, không có thói quen xấu, lại rất chu đáo, chăm sóc cô từng li từng tí. Trừ việc thích dụ dỗ cô làm chuyện đó, hình như không thể tìm ra khuyết điểm thứ hai của Kỷ Hoan. Mà việc đó, hình như cũng không thể coi là khuyết điểm, bản thân cô cũng khá thích.
Thấy Kỷ Hoan vẫn đang chờ mình trả lời, Khương Ngữ Bạch cười nói: "Nhà mình ở huyện Ninh Hằng, gần thành phố Tân Giang. Chỉ là ngôi làng của mình tên là Hà Thượng, hơi hẻo lánh. Sau khi đi xe buýt lớn đến huyện, còn phải đợi xe đi vào làng. Là loại xe khách lớn ấy, một ngày chỉ có ba chuyến, sáng, trưa và tối. Từ huyện về làng còn mất gần một tiếng, khá xa".
"Vậy cậu về nhà vất vả quá. Để mình đưa cậu về nhé". Kỷ Hoan xót Khương Ngữ Bạch cứ phải đi lại như vậy.
Khương Ngữ Bạch cười: "Không cần đâu. Lúc mình về cũng gần Tết rồi, cậu cứ ngoan ngoãn về biệt thự ở bên cạnh chú và dì đi. Mình sẽ sớm quay lại với cậu".
"Vậy cũng được". Kỷ Hoan hôn nhẹ lên môi Khương Ngữ Bạch.
Khương Ngữ Bạch bật cười trước vẻ mặt tủi thân của cô, cô cúi xuống hôn Kỷ Hoan: "Được rồi, mình còn chưa đi mà?"
"Ừm, nhưng mình vẫn nhớ cậu".
Đến hơn bảy giờ tối, hai người mới dậy. Kỷ Hoan gọi đồ nướng bên ngoài về. Trong tủ lạnh có bia và Coca. Cô và Khương Ngữ Bạch ngồi ở phòng khách, vừa ăn đồ nướng vừa xem TV.
Sáng hôm sau, Kỷ Hoan và Khương Ngữ Bạch đến công ty. Chu Lâm cũng có mặt ở đó. Khi đi tìm Kỷ Hoan, bà vô tình nhìn thấy Khương Ngữ Bạch ở ngay cửa.
Khương Ngữ Bạch cũng ngây người ra một chút, tiếng "dì" đã đến miệng nhưng cô cố gắng chuyển hướng: "Chào Chu tổng".
Chu Lâm bị cô chọc cười: "Chào cháu. Dì đi tìm Kỷ Hoan đây".
Bà gật đầu với Khương Ngữ Bạch rồi bước vào văn phòng Kỷ Hoan.
"Mẹ, sao mẹ lại đến đây?" Kỷ Hoan đứng dậy khỏi ghế tựa, cười hỏi.
"Không có gì, dạo này mẹ không có nhiều việc, đến xem con đang làm gì thôi mà". Chu Lâm ngồi xuống ghế sofa, cười nói.
"Chăm chỉ làm việc mà còn để bạn gái ở bên cạnh thế kia sao?" Chu Lâm trêu con gái.
"Điều kiện gia đình Ngữ Bạch không được tốt lắm, con muốn cô ấy làm trợ lý bán thời gian cho con, cũng là để sớm thích nghi với môi trường công sở". Kỷ Hoan nghiêm túc giải thích.
"Vậy cũng không nên để con bé làm trợ lý cho con mãi. Nó ở bên con, sau này cũng sẽ giúp gia đình quản lý công ty. Nó đã ở bên con được mấy tháng rồi nhỉ?"
"Dạ". Kỷ Hoan gật đầu, không hiểu vì sao mẹ lại hỏi như vậy.
"Vậy thì tốt. Con bé chắc đã thích nghi với môi trường công ty rồi. Để nó đi theo mẹ đi. Dù sao cũng cần phải được rèn luyện ở cấp cao, sau này mới có thể cùng con quản lý công ty". Chu Lâm suy nghĩ một lát rồi nói.
Kỷ Hoan không nói gì. Vậy thì cô sẽ không gặp được Khương Ngữ Bạch thường xuyên nữa sao?
Thấy con gái im lặng, Chu Lâm cười nói: "Được rồi, cứ quyết định vậy đi. Lát nữa mẹ sẽ dẫn Ngữ Bạch đi cùng".
Kỷ Hoan lẩm bẩm một lúc, nhưng cô cũng biết rằng đi theo mẹ, Khương Ngữ Bạch có thể học được nhiều điều hơn. Cô đành gật đầu: "Vậy cũng phải hỏi ý Ngữ Bạch nữa chứ. Nếu cô ấy không muốn, không thể ép buộc được đâu".
"Biết rồi". Chu Lâm cười lắc đầu, bà còn tưởng con gái mình sẽ độc thân cả đời, ai ngờ lại là một người si tình đến vậy.
Sau khi Chu Lâm ra ngoài và nói chuyện này với Khương Ngữ Bạch, Kỷ Hoan cũng đi theo ra ngoài.
Khương Ngữ Bạch thu dọn đồ đạc một chút. Thấy Kỷ Hoan vẻ mặt buồn bã, cô bật cười. Cô nháy mắt với Kỷ Hoan: "Chào Giám đốc Kỷ, vậy tôi lên lầu trước đây nhé".
Nói rồi, Khương Ngữ Bạch đi theo Chu Lâm. Kỷ Hoan chỉ có thể nhìn theo một cách đầy tiếc nuối, ánh mắt tràn ngập vẻ không muốn Khương Ngữ Bạch rời đi chút nào.