Xuyên Thành Kiếm Linh Thế Thân Của Tiên Tôn Phản Diện
Chương 3: Lời Kiếm Linh
Xuyên Thành Kiếm Linh Thế Thân Của Tiên Tôn Phản Diện thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chỉ thấy một thanh kiếm trường sinh lơ lửng giữa không trung, trên chuôi kiếm còn buộc hai gói giấy dầu bằng dây thừng.
Mặc dù chẳng muốn làm kẻ cản đường tình duyên của đôi uyên ương kia, song vì thời gian gấp gáp, Đường Lê đành phải can thiệp.
E rằng Tạ Thanh Tuyệt tắm xong trở về không thấy nàng đâu, lại phát hiện nàng trộm linh đan của hắn để chữa thương cho tên "nghiệt đồ" ấy, ắt hắn sẽ bẻ nàng làm đôi cho xem.
"Đây là…… Ly Tình Kiếm của sư phụ sao?" Mộc Vãn Ly kinh ngạc thốt lên.
Đường Lê chẳng rảnh rỗi giảng giải, trực tiếp ném đan dược xuống trước mặt Yến Vân Thương.
"Cho ta sao?" Yến Vân Thương khẽ nhướng mày. Nhìn về phía Đường Lê, hắn che miệng ho khẽ: "…… Là sư phụ sai ngươi mang đến à?"
Chuôi kiếm gật gật hai cái, là Đường Lê đang đáp lại.
"A Vân, Ly Tình có nghe hiểu chúng ta nói chuyện không?" Mộc Vãn Ly ngoảnh mặt sang Yến Vân Thương, ngạc nhiên hỏi.
"Chắc hẳn là kiếm linh." Giọng Yến Vân Thương khẽ run, giải thích: "Ly Tình Kiếm vốn có linh khí, cộng thêm tu vi sư phụ cao cường, bội kiếm của ngài hóa thành kiếm linh chẳng phải việc lạ…… Nếu ta đoán không sai, nó ắt còn biết nói chuyện."
"Còn biết nói chuyện nữa sao?" Mộc Vãn Ly không giấu nổi sự tò mò, cầm lấy Ly Tình Kiếm lên hỏi Đường Lê: "Ngươi thực sự biết nói chuyện ư?"
Bị Mộc Vãn Ly nắm trong tay, Đường Lê bất đắc dĩ lên tiếng: "Mộc cô nương muốn nghe ta nói điều gì nào?"
Mộc Vãn Ly mở to hai mắt, khó tin mà lẩm bẩm: "Bội kiếm của sư phụ…… vậy mà lại là một cô nương."
Thời gian không còn nhiều, Đường Lê chẳng còn tâm trí đâu mà trò chuyện với Mộc Vãn Ly, quay sang nói với Yến Vân Thương: "Chủ nhân bảo Yến công tử nghỉ ngơi cho tốt, sau khi dưỡng thương xong phải siêng năng tu luyện. Suy cho cùng, tu vi của công tử hiện tại…… thực sự chưa thể đạt được kỳ vọng của chủ nhân."
Mấy lời này vừa có thể biến hành vi hà khắc của Tạ Thanh Tuyệt thành một kiểu huấn luyện ma quỷ, vừa thể hiện khéo léo sự "quan tâm" của Tạ Thanh Tuyệt dành cho Yến Vân Thương. Mong rằng sẽ giảm bớt phần nào giá trị thù hận của hắn đối với sư phụ.
Yến Vân Thương nghe xong, vẻ mặt quả nhiên có chút động lòng như Đường Lê dự đoán.
Đột nhiên, hắn đứng dậy hành lễ với Đường Lê, trịnh trọng nói: "Phiền Ly Tình cô nương chuyển lời tới sư phụ, đệ tử…… tuyệt đối sẽ không phụ lòng kỳ vọng của ngài."
Cái bái lễ này của hắn quá mức trang trọng, động tác lớn khiến vết thương trên người bị kéo căng. Hắn khẽ rên một tiếng, sau đó khạc ra một ngụm máu, nhuộm đỏ mớ cỏ khô hỗn độn trên mặt đất.
"A Vân……" Mộc Vãn Ly lập tức lao đến đỡ hắn.
Đường Lê thấy bộ dạng thiếu niên ôm ngực đau đớn, trong lòng không khỏi chua xót. Nàng dùng thân kiếm nâng cánh tay của Yến Vân Thương lên, dặn dò: "Yến công tử cứ an tâm dưỡng thương, sớm ngày khỏe lại mới có sức lực tu luyện cho tốt, không phụ sự mong mỏi của chủ nhân."
Nói xong nàng liền biến mất. Trong đầu vang lên âm thanh của hệ thống: 【Giá trị thù hận của nam chính -20】
Đường Lê trút ra một tiếng thở dài thườn thượt.
Nàng thật sự quá khổ mà.
Trở về Kiến Tuyết Các, thấy trong phòng không có ai, Đường Lê âm thầm thở phào nhẹ nhõm, làm bộ như không có chuyện gì mà chui tọt vào trong vỏ kiếm nằm gọn gàng.
Nàng nhắm mắt lại dưỡng thần, tĩnh tâm chờ Tạ Thanh Tuyệt quay về.
Thế nhưng bên tai lại thình lình vang lên một giọng nói lạnh lẽo như băng: "Đi đâu đấy?"
Đường Lê bật mở hai mắt.
Cảnh vật trước mắt biến đổi trong nháy mắt. Nàng, cùng với cả vỏ kiếm, đã bị Di Cảnh Thuật dịch chuyển tức thời đến hồ liên hoa. Mất đi giá đỡ, nàng rơi bịch xuống đất, trượt ra khỏi vỏ kiếm một đoạn.
Hơi nước trên mặt hồ liên hoa tỏa lên lượn lờ. Trong làn khói mờ ảo, loáng thoáng hiện ra bóng lưng của một nam nhân.
Cây hoa đường lê bên hồ đang vào độ nở rộ nhất, một đóa đường lê rụng xuống, tạo nên một vòng sóng nhỏ lăn tăn.
Đóa hoa ấy chậm rãi trôi đến chỗ vật thể phát ra ánh bạc lấp lánh trong hồ. Ngay sau đó, nó được nhặt lên bởi những ngón tay thon dài thanh ngọc của người nọ.
Hơi nước dần tan bớt, Đường Lê nhìn thấy Tạ Thanh Tuyệt đang khoác một lớp y phục vừa mỏng vừa xuyên thấu. Bị nước làm ướt sũng, lớp áo dính chặt vào người, có mặc cũng như không. Vóc dáng hoàn mỹ với bờ vai rộng và vòng eo hẹp của hắn hiện lên rõ mồn một dưới lớp áo mỏng manh ấy.
Một tay hắn chống khuỷu lên bờ hồ, biếng nhác nâng cằm. Tay kia đang khẽ vê nắn đóa hoa đường lê.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Và dưới làn nước suối nóng, một chiếc đuôi giao nhân thon dài đang tỏa ra những điểm sáng bạc vụn vỡ dưới ánh trăng. Rực rỡ như trăng sáng, lấp lánh tựa sao sa.