Cái chết không phải là dấu chấm hết, mà là khởi đầu cho một hành trình kỳ lạ đối với Shelir. Được ban tặng cơ hội sống lại, bị ràng buộc bởi một hệ thống bí ẩn, cậu được đưa đến một thế giới ngập tràn ma pháp.
Háo hức với thân phận mới, Shelir không ngừng suy đoán: "Mình sẽ là ai đây?"
Hệ thống gợi ý đầu tiên: "Cậu sẽ sở hữu vẻ đẹp vĩnh hằng, trẻ trung bất diệt."
Shelir thầm nghĩ: "Chắc chắn là tinh linh cao quý!"
Hệ thống tiếp tục: "Trí tuệ của cậu sẽ siêu phàm, không ai sánh bằng."
Shelir reo lên: "Vậy ra mình là thiên sứ giáng trần!"
Cuối cùng, hệ thống khẳng định: "Cậu toàn tri toàn năng, thấu hiểu mọi bí mật của thế giới này."
Shelir tự tin kết luận: "Không cần đoán nữa! Vẻ đẹp, trí tuệ, toàn năng... mình chắc chắn là Thần Quang Minh vĩ đại!"
Nhưng rồi, một lời tiết lộ khác khiến Shelir rùng mình: "Vô số kẻ sẽ điên cuồng vì cậu, không tiếc phát động chiến tranh chỉ để chiếm hữu, để cậu luôn kề bên như hình với bóng."
Shelir bỗng chần chừ: "Khoan đã... miêu tả này nghe sai sai. Chẳng lẽ mình là... lam nhan họa thủy sao?"
Hệ thống đáp gọn lỏn: "Không, cậu là một tấm gương."
Shelir: "???"
Hệ thống giải thích thêm: "À, đó là về sau thôi. Ban đầu, cậu chỉ là người hầu cận của Hoàng Hậu."
Một linh cảm chẳng lành chợt ập đến, Shelir run rẩy hỏi: "Công việc của tôi... không phải là trả lời câu hỏi 'Thế gian ai đẹp được dường như ta' đấy chứ?"
Hệ thống cười tủm tỉm: "Đoán đúng rồi! (=^_^=)"
Từ Thần Quang Minh vĩ đại đến Ma Kính... Shelir chỉ muốn gào lên: "Một chút may mắn cũng không có!"
Hệ thống tri kỷ an ủi: "Shelir đừng ủ rũ chứ! Không thể làm Thần Quang Minh thì cậu có thể làm... người đàn ông của Thần Quang Minh mà!"
Shelir: "???"
Thần Quang Minh chợt xuất hiện, nhíu mày: "Được phát người yêu sao?"
Truyện Đề Cử






