Xuyên Thành Một Kẻ Ngốc - Thất Nguyệt Ngạn
Chương 145: Ngoại truyện 4 - Văn An và Chử Dung Nhi
Xuyên Thành Một Kẻ Ngốc - Thất Nguyệt Ngạn thuộc thể loại Linh Dị, chương 145 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Năm Bách Việt thứ hai trăm linh một, Công chúa Văn An lên ngôi.
Việc đầu tiên Nữ đế làm khi thiết triều chính là giáng Nhị hoàng tử xuống tước Quận vương, đày đến biên giới phía Nam.
Tội danh là thông đồng với Hộ bộ tham ô công quỹ, chứng cứ rõ ràng.
Bách quan ngầm hiểu ý mà giữ im lặng, không một ai nói đỡ cho Nhị hoàng tử, không dám và cũng không nên.
Mỗi đời tân đế lên ngôi đều sẽ thanh trừng một nhóm cựu thần đứng sai phe cánh, thắng làm vua thua làm giặc, là lẽ thường ở đời.
Dẫu cho không có bằng chứng, bách quan cũng chẳng nhất thiết sẽ lên tiếng, huống chi thứ Nữ đế đưa ra lại là chứng cứ đanh thép.
Vài vị thần tử khéo léo thậm chí còn cảm thấy hình phạt dành cho Nhị hoàng tử là quá nhẹ.
Nữ đế lại chẳng buồn truy cứu đến cùng, dường như chẳng hề lo lắng chuyện thả hổ về rừng, vừa tự tin lại vừa nhân từ.
Bởi vì cùng lúc đó, người còn xem xét lại bản án cho Đại hoàng tử vốn đang chịu phạt tại hoàng lăng.
Điều đáng suy ngẫm là, sau khi Đại hoàng tử được phong làm Tiêu Dao Vương, đã được Nữ đế sắp xếp đến trấn giữ phương Nam.
Những đại thần có đầu óc nhạy bén không khỏi chấn động.
Ai cũng nói Nữ đế nhân từ, nhưng chiêu "sát kê cảnh hầu" (giết gà dọa khỉ) hay "gõ núi rung hổ" này còn tàn độc hơn bất kỳ thủ đoạn nào khác.
Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử đấu đá nhau cả đời, việc Đại hoàng tử bị đày ra hoàng lăng trước đó cũng là do thủ đoạn của Nhị hoàng tử gây ra, hai người gần như là kẻ thù không đội trời chung.
So với một Nhị hoàng tử không chịu cam tâm, Đại hoàng tử rõ ràng đã nhìn thấu sự thật này.
Có Tiêu Dao Vương là Đại hoàng tử trấn giữ phương Nam, áp chế Nhị quận vương, dẫu Nhị hoàng tử có mọc thêm cánh cũng chẳng thể gây ra sóng gió nào.
Thay vì truy cùng diệt tận hai vị hoàng tử, Nữ đế làm vậy không chỉ vẹn toàn tình phụ tử cho Thái thượng hoàng, mà còn giành được danh tiếng là một minh quân nhân từ, lại giải quyết hậu họa một cách hoàn hảo.
Có thể nói là nhất cử tam đắc (một mũi tên trúng ba đích).
Sau buổi bãi triều, Nữ đế trở về ngự thư phòng, nhìn về phía Chử Dung Nhi đang đứng hầu bên cạnh người: "Dung Nhi, nàng thấy Đại hoàng huynh - vị Tiêu Dao Vương này có thể áp chế được Nhị hoàng huynh không? Nhỡ đâu huynh ấy bị Nhị hoàng huynh thuyết phục, hai người lại cấu kết với nhau thì sao?"
Người đưa mắt quan sát vị Trưởng sử từng ở trong phủ Công chúa của mình, ánh mắt sâu thẳm.
Chử Dung Nhi khẽ cười: "Trong lòng Bệ hạ chẳng phải đã có câu trả lời rồi sao?"
Đêm mà Văn An Công chúa kế vị, người đã đến thẳng hoàng lăng.
Sự nhân từ của Nữ đế tự nhiên không phải là diễn kịch, người thực lòng không muốn truy cùng diệt tận. Đối với vị huynh trưởng là Đại hoàng tử, người vẫn còn chút tình nghĩa ngày xưa.
Chử Dung Nhi đã đi theo cùng vào tối đó, nàng hiểu tâm ý muốn đối xử tốt với Đại hoàng tử của Nữ đế, đồng thời cũng hiểu rõ rằng, chỉ cần Đại hoàng tử có một chút lòng bất chính, Nữ đế nhất định sẽ rút lại sự nhân từ của mình.
Cũng may Đại hoàng tử sau bao biến cố thăng trầm, cũng vẫn còn chút tình nghĩa với Nữ đế, muội muội của mình.
Từ khi bắt đầu hiểu chuyện, hắn đã luôn đối đầu với Nhị hoàng tử, bao nhiêu năm nay chưa từng xem muội muội là đối thủ tranh giành, bản tính cũng không đến nỗi tàn độc, thế nên đối với muội muội vẫn luôn có vài phần quan tâm.
Cũng chính vì vài phần quan tâm còn sót lại đó mà hắn mới có thể bước ra khỏi hoàng lăng, trở thành Tiêu Dao Vương.
Ánh mắt Nữ đế trong trẻo nhìn Chử Dung Nhi: "Người hiểu trẫm nhất, quả thực chỉ có Dung Nhi mà thôi. Nói đi, nàng muốn ban thưởng gì nào?"
Từ khi kế vị đến nay, người đã đề bạt Khâu Lương, phong Tống Kiến Sương làm Tế tửu, nhưng với vị Trưởng sử luôn kề cận bên mình thì vẫn chưa ban thưởng.
Trước khi kế vị, người chưa từng kết giao với triều thần, đối với những thần tử luôn giữ thái độ trung lập cũng rất mực khoan hậu, người trong phe cánh của mình đếm trên đầu ngón tay cũng không quá năm người.
Cũng chính vì vậy, chúng thần đối với việc Nữ đế đề bạt Khâu Lương và phong Tống Kiến Sương làm Tế tửu đều không có ý kiến gì.
Nói cho cùng, cũng chỉ là một người từ Giám phó lên Giám chính, một người trở thành Quốc Tử Giám Tế tửu.
Khâm Thiên Giám tuy quan trọng, nhưng người có thể bước chân vào đó phải tinh thông bói toán; Quốc Tử Giám Tế tửu tuy là tòng tứ phẩm, nhưng lại ít dính líu đến việc triều chính.
Thế nên cục diện triều đình không có biến động quá lớn, chúng thần liền thấu hiểu mà tuân theo chỉ dụ của Nữ đế.
Nữ đế nghĩ, nếu người lại ban thưởng cho Chử Dung Nhi thêm một lần, chắc hẳn chúng thần cũng sẽ không phản đối.
Dĩ nhiên, dẫu có phản đối cũng vô dụng, người của mình, mình muốn trọng dụng, còn cần phải xem sắc mặt kẻ khác sao? Nếu ngay cả chút khí phách này cũng không có, người còn làm Nữ đế làm gì chứ.
Thần sắc Chử Dung Nhi thoáng chút mơ hồ trong chốc lát, sau đó cung kính đáp lời: "Thần cả đời này chỉ muốn hầu hạ bên cạnh Bệ hạ, không cầu mong gì khác."
Nữ đế ngước mắt nhìn Chử Dung Nhi, bất giác mỉm cười: "Trẫm cũng đã quen có nàng hầu hạ bên cạnh, nhưng trẫm cũng không thể ngăn cản tiền đồ của nàng. Nàng là người có năng lực, không cần phải ủy khuất bản thân."
Chử Dung Nhi lắc đầu: "Thần đã được trời cao hậu ái, có được tiền đồ tốt nhất rồi, không có chút ủy khuất nào, cũng không dám cầu xin thêm điều gì."
"Được trời cao hậu ái? Lời này là sao?" Nữ đế thoáng chút nghi hoặc, trực giác cảm thấy lời này có ẩn tình.
Chử Dung Nhi nở nụ cười dịu dàng, không mảy may giấu giếm: "Bệ hạ còn nhớ ngày đầu gặp thần ở phủ Công chúa không?"
Nữ đế gật đầu, ra hiệu cho nàng nói tiếp.
Chử Dung Nhi nói tiếp: "Ngày hôm đó thần thấy Khâu Lương và Tống Kiến Sương tính toán không sai một ly nào, nên đã nhờ họ bói một quẻ về tiền đồ của mình, họ nói..."
Lời nói bỗng dừng lại, nàng mỉm cười nhìn Nữ đế.
"Họ nói thế nào?" Đôi lông mày Nữ đế khẽ nhướng lên, đáy mắt lướt qua một tia hứng thú.
"Họ nói, tiền đồ của thần đều nằm ở Bệ hạ. Bệ hạ thế nào, tiền đồ của thần liền thế ấy. Vậy nên chỉ cần để thần ở bên cạnh Bệ hạ, đó chính là tiền đồ lớn nhất của thần rồi."
Nữ đế nghe xong lời này lại khẽ nhíu mày, giọng điệu mang ý vị không rõ ràng: "Nói cách khác, năm đó nàng liều mình cứu trẫm, là để giữ lấy tiền đồ của bản thân nàng sao?"
Chẳng hiểu sao, khi nhận ra sự thật này, người dường như có chút không vui...
Trong lòng Chử Dung Nhi khẽ rùng mình, nhưng mặt vẫn không biến sắc, vẫn mỉm cười nói: "Phải mà cũng không phải. Thần cũng là người tiếc mạng, không phải loại người vì tiền đồ mà đi tìm cái chết, chết rồi thì còn tiền đồ gì nữa, Bệ hạ nói có đúng không?"
Nhìn người trước mắt với đôi mắt sâu thẳm, Nữ đế không tự nhiên mà dời tầm mắt sang chỗ khác: "Điều đó cũng đúng, còn sống mới có tiền đồ."
Vậy nên, tại sao năm đó Chử Dung Nhi lại chẳng quản cái chết để cứu người?
Nhịp thở của Chử Dung Nhi chậm lại, đầu ngón tay âm thầm siết chặt, nàng vừa rồi đã nói dối.
Năm xưa khi bị vây hãm ở nhị phòng Chử gia, nàng đến cả năng lực bảo vệ nương thân cũng không có, vốn là loại người có thể vì tiền đồ mà dốc hết mạng sống.
Nàng trông thì yếu đuối, thực chất lại luôn to gan lớn mật.
To gan đến mức lấy mạng để đặt cược tiền đồ, to gan đến mức ngay lúc này dám dùng lời dối trá để lừa gạt quân vương, cốt để đánh cược lấy trái tim của Nữ đế.
Chử Dung Nhi đè nén bí mật thầm kín nơi đáy lòng, chậm rãi, lặng lẽ, dò xét trái tim Nữ đế.
Nàng nghĩ mình thật sự là một kẻ tham lam, trước kia dã tâm là tiền đồ, nay dã tâm lại chính là con người Nữ đế.
Nàng đã có tiền đồ, cũng nuôi lớn dã tâm của bản thân. Nàng muốn ôm Nữ đế vào lòng, mãi mãi chiếm hữu người, độc hưởng sự yếu đuối và tâm sự của người.
Đời người chỉ sống một lần, nàng muốn đánh cược thêm một lần nữa.
Dùng chân tâm đổi chân tâm, dùng quãng đời còn lại đổi lấy sự sủng ái duy nhất của Nữ đế.
Nữ đế im lặng hồi lâu, rồi chuyển chủ đề: "Nhắc đến Khâu Lương và Tống Kiến Sương, trẫm mới nhớ ra một chuyện. Nàng biết không, ngay ngày mùng một Tết, Tống Kiến Sương vậy mà dẫn theo nương nàng ấy đến xin một đạo chỉ dụ hòa ly. Trẫm thật không ngờ, Tống phu nhân lại là một người thông tuệ đến thế."
"Phải ạ, Tống phu nhân là người hiểu lý lẽ lại quyết đoán." Chử Dung Nhi phụ họa một câu.
Nữ đế không khỏi cảm thán: "Quả thực đủ quyết đoán, vậy nên mới có được những ngày tháng tốt đẹp như hiện tại. Trẫm thấy bà ấy không chỉ quyết đoán, mà còn là một người thông minh."
Lòng Chử Dung Nhi khẽ động, nàng quỳ xuống: "Bệ hạ, thần biết mình muốn ban thưởng gì rồi."
"Ồ? Nói thử xem."
"Thần xin Bệ hạ ban một đạo thánh chỉ, cho phép nương thân của thần được hòa ly." Chử Dung Nhi nhắc tới người mẹ suốt ngày u uất của mình, nghĩ đến sự tự tại của Tống phu nhân sau khi hòa ly, không nhịn được mà nảy sinh ý định này.
Nữ đế lại không lập tức đồng ý, mà nói một cách đầy tâm huyết: "Dung Nhi, nàng phải biết tình cảm là chuyện của hai người, không thể để người ngoài như chúng ta tùy tiện quyết định. Trẫm không muốn hồ đồ ban hôn làm một ông Tơ bà Nguyệt quẫn trí, cũng không muốn tùy tiện hạ chỉ hòa ly, hủy hoại một cuộc hôn nhân. Chuyện này nàng nên về hỏi qua lệnh đường, xem liệu bà ấy có thực lòng muốn hòa ly hay không."
"Bệ hạ chỉ điểm rất đúng, thần sẽ về hỏi lại nương thân, sau đó mới đến cầu xin ân điển của Bệ hạ."
Nữ đế mỉm cười: "Đi đi, hôm nay cũng không có việc gì, nàng về nhà sớm một chút đi."
Tiễn Chử Dung Nhi rời đi, người phê duyệt xong tấu chương, bất giác nhớ lại cuộc đối thoại vừa rồi.
"Người đâu, truyền Khâu Lương tiến cung."
Đêm hôm khuya khoắt, Khâu Lương đang định nhanh chóng chui vào chăn ấm nệm êm thì bị thái giám truyền chỉ đưa ra khỏi nhà.
Trên đường đi, cô không khỏi cảm thán, được hoàng đế quá tin tưởng cũng là một loại hành hạ mà.
Cứ hở một chút là triệu cô vào cung bàn việc, cô chỉ muốn ôm chặt Tống Kiến Sương để "giao lưu" thật nhiều mà thôi.
"Khâu ái khanh đã biết xem tiền đồ, tưởng chừng cũng giỏi xem cả nhân duyên." Nữ đế mỉm cười. Đến tận ngày nay, người đã sớm hiểu rõ, Tống Kiến Sương tuy có tài học, nhưng ở phương diện bói toán lại phải dựa vào thuật xem tướng của Khâu Lương.
Khâu Lương tức khắc lĩnh hội được ý trong lời nói của người: "Bệ hạ muốn xem nhân duyên sao?"
Nữ đế gật đầu: "Trẫm đã lên ngôi, hậu cung vô chủ. Trước có hoàng tổ mẫu, sau có mẫu phi, trẫm muốn hậu cung có thể yên tĩnh một chút."
Ý người là, người muốn tìm một vị hoàng hậu không can chính, không có nỗi lo ngoại thích chuyên quyền, hơn nữa vị hoàng hậu đó cũng không được kiểu "thân ở Tào doanh tâm ở Hán", trong lòng lại vương vấn kẻ khác.
Khâu Lương vốn định nói người mà Ngài tìm vốn chẳng đâu xa, ngay trước mắt đây thôi. Từ hồi Nữ đế còn là Công chúa, cô đã xem qua rồi, nhân duyên của Nữ đế chính là Chử Dung Nhi.
Nhưng chuyện ngoại thích chuyên quyền này... không thể không coi trọng.
"Vậy thần xin mạo phạm."
Khâu Lương suy nghĩ một chút, trước tiên hỏi câu đầu tiên, kết quả nhìn thấy vẫn là Chử Dung Nhi.
Xem ra Chử Dung Nhi có trở thành hoàng hậu cũng sẽ không nâng đỡ Chử gia.
Câu hỏi thứ hai là trong lòng Chử Dung Nhi có ai, lần này cô lại nhìn thấy Nữ đế.
Khâu Lương với nguyên tắc "giúp người giúp cho trót", lại hỏi tiếp xem trong lòng Nữ đế có ai không.
Cô lại nhìn thấy Chử Dung Nhi.
Khá lắm, hai người này rõ ràng đều có ý với nhau, lại còn là thiên tác chi hợp (trời sinh một cặp) không để lại bất kỳ hậu họa nào, thế mà còn lôi cô tới bói toán làm gì chứ, đùa cô chắc!
Nữ đế kiên nhẫn chờ đợi, thấy sắc mặt Khâu Lương thay đổi, không nhịn được hỏi: "Có gì không ổn sao?"
Khâu Lương lắc đầu, ổn, quả thực không thể ổn hơn được nữa.
Cô suy nghĩ rồi thận trọng thưa: "Thần tính ra có một người trong lòng luôn có Bệ hạ, lại không có tâm tư nâng đỡ gia tộc, hơn nữa tính tình lương thiện, tài trí nhạy bén, xứng đáng làm bậc mẫu nghi thiên hạ."
"Ồ? Là người nào?" Nữ đế truy vấn.
Khâu Lương do dự một chút, tránh nặng tìm nhẹ đáp: "Thần chỉ tính ra người này là nữ tử, lại có quen biết với Điện hạ, từng cùng nhau hoạn nạn, hơn nữa trong lòng Điện hạ cũng đã có người nọ, còn những thứ khác thì không tính ra được nữa."
Đừng có hỏi cô, trò chơi của đôi tình nhân trẻ các người tự đi mà chơi, đừng kéo cô vào. Cô không muốn ăn "cẩu lương" đâu, cô chỉ muốn về nhà ôm Tống Kiến Sương thôi.
"Lại có người như vậy sao?" Nữ đế ngẩn ra, trong đầu bỗng chốc lướt qua dáng vẻ của Chử Dung Nhi.
Người bất giác nắm chặt ngón tay, phất tay cho Khâu Lương lui xuống.
Quen biết, cùng hoạn nạn, đều khớp cả rồi.
Nhưng trong lòng Chử Dung Nhi thật sự có người sao?
Nữ đế có chút không chắc chắn, người thậm chí còn không rõ chính mình bắt đầu có Chử Dung Nhi trong lòng từ bao giờ...
Ngày hôm sau, Chử Dung Nhi đến ngự thư phòng, nhắc lại chuyện cũ, xin Nữ đế hạ chỉ hòa ly.
Nhịp thở Nữ đế khựng lại, lại khớp thêm một điểm nữa: Chử Dung Nhi đã ủng hộ nương thân hòa ly với Chử nhị gia, tự nhiên sẽ không nâng đỡ Chử gia. Còn về phía ngoại tổ, cũng chỉ là một thế gia nhỏ, dường như chẳng còn mấy người nữa.
"Trẫm chuẩn tấu, còn một việc nữa."
Chử Dung Nhi ngẩng đầu, chờ Nữ đế nói xem đó là việc gì.
Nữ đế lại nhìn nàng đăm đăm, nửa ngày không nói lời nào.