125. Chương 125: Trọng sinh

Xuyên Thành Nam Phi Của Bạo Quân

Chương 125: Trọng sinh

Xuyên Thành Nam Phi Của Bạo Quân thuộc thể loại Linh Dị, chương 125 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cỗ xe rung lắc, Ôn Trì vốn đã khó chịu suốt chuyến đi nên dần quen đi, cậu nhắm mắt định chợp mắt một chút, nào ngờ lại ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Khi tỉnh dậy, cậu thấy xe đã dừng hẳn, không còn rung lắc như trước nữa. Nhược Phương và Nhược Đào ngồi im lặng bên cạnh, thấy cậu mở mắt, Nhược Đào lập tức nói:
"Công tử, chúng ta đến nơi rồi."
Nhược Phương hỏi: "Người có đi được không?"
Nghe vậy, Ôn Trì mỉm cười: "Tất nhiên là đi được."
Dù khó chịu đến mấy, cậu vẫn chưa đến mức không thể bước đi.
Được Nhược Đào đỡ dậy, Ôn Trì đứng vững rồi định cúi xuống bế A Cô – chú mèo vẫn quấn quýt quanh chân cậu – nhưng chưa kịp cúi, Nhược Phương đã nhanh tay bế A Cô lên.
Nhược Phương nháy mắt cười với cậu: "Công tử cẩn thận thân thể, mấy chuyện nhỏ này để nô tỳ làm."
Rõ ràng A Cô không thích ở trong vòng tay Nhược Phương, cứ giãy giụa, kêu khe khẽ đầy uất ức.
Ôn Trì thấy vậy lòng d softened, đưa tay định bế:
"Nó cứ động mãi, để ta bế thì hơn."
Nhưng chưa kịp chạm vào A Cô, Nhược Phương đã ôm mèo lùi lại, giọng hiếm khi cứng rắn: "Vẫn là để nô tỳ bế thì hơn."
Ôn Trì sững người, thấy nàng không chịu nhượng bộ, đành xoa đầu A Cô rồi theo Nhược Đào xuống xe.
Tiểu Toàn Tử và những người khác đã đứng chờ sẵn bên ngoài.
Ngước mắt nhìn, Ôn Trì nhận ra họ đang đứng trước một tòa nhà, xung quanh khá vắng vẻ, rõ ràng không phải khu phố nhộn nhịp mà như nơi hẻo lánh ngoài thành.
Tiểu Toàn Tử bước lên gõ cửa.
Chẳng bao lâu, cánh cửa dày nặng được mở hé, một phụ nữ trung niên ló đầu ra. Thấy là Tiểu Toàn Tử, bà vội bảo gia nhân mở rộng cửa:
"Ôi chao, công công đến rồi!"
Đêm đã khuya, gió thổi khiến Ôn Trì hơi nhức đầu, cậu kéo chặt áo khoác, cùng mọi người theo bà vào một biệt viện.
Nơi này được chăm sóc khá chu đáo, sạch sẽ, rộng rãi, đèn lồng treo thành hàng xua tan bóng tối, bên trong gọn gàng, chăn nệm mới thay, còn thoảng mùi nắng.
Ôn Trì rửa mặt sơ qua, thay đồ rồi nằm xuống ngủ thiếp đi.
------
Sáng hôm sau.
Ôn Trì vẫn chưa tỉnh thì đã nghe thấy bên tai những bước chân khẽ khàng. Dù mọi người cố gắng nhẹ nhàng, nhưng đông người nên vẫn gây nên tiếng động.
Chẳng mấy chốc, có người lần mò tìm bàn tay cậu dưới chăn, rồi kéo ra ngoài.
Ôn Trì cau mày, theo phản xạ định rút lại, thì một ngón tay đã đặt lên cổ tay cậu. Người đó nhận ra cậu định rút về nên hơi dùng sức giữ lại.
Thế là Ôn Trì chẳng thể tiếp tục ngủ.
Cậu mở bừng mắt, từ mơ hồ đến rõ ràng, dần thấy một vòng những gương mặt quen lẫn lạ đang cúi xuống nhìn mình.
Ôn Trì: "..."
Bỗng nhiên cậu cảm thấy mình như con khỉ trong vườn thú.
Cuối cùng, như thường lệ, Nhược Đào phá vỡ bầu không khí: nàng mím chặt tay, nét mặt vì kích động mà buồn cười: "Công tử, người tỉnh rồi? Nô tỳ mời đại phu đến khám cho người."
Nói xong, nàng nhìn về phía đại phu đang bắt mạch cho Ôn Trì: "Đại phu, thế nào?"
Đại phu tập trung một lúc, rồi thở phào: "Chúc mừng, chúc mừng, đây là có hỉ rồi."
Nghe vậy, khuôn mặt Nhược Đào lập tức rạng rỡ:
"Lời này là thật sao?"
Đại phu hừ một tiếng, thu tay lại, vuốt râu:
"Lão phu chưa từng nói dối. Chỉ là công tử lo nghĩ quá nhiều, ít nhiều ảnh hưởng đến thai nhi, sau này cần tĩnh tâm dưỡng thai. Lát nữa ta viết đơn thuốc, các người ra hiệu lấy."
Tiểu Toàn Tử ở phía sau cũng không kìm được xúc động, quỳ sụp xuống dập đầu liên tục chúc mừng, mãi mới được Nhược Phương đỡ dậy.
Nhược Phương chợt nhớ ra gì đó, hỏi: "Đại phu có biết đứa bé đã bao lâu chưa?"
"Chỉ mới vài tuần."
Nhược Phương bật cười: "Nhỏ quá."
"Rồi sinh ra sẽ chẳng nhỏ nữa."
Nhược Đào cười rạng rỡ, quay sang nhìn Ôn Trì vẫn đang ngẩn người: "Đúng không, công tử?"
Một lúc lâu Ôn Trì mới hoàn hồn, chậm rãi quay sang nhìn nàng, rồi dần hiểu ra ý đại phu.
Trong đầu cậu trống rỗng.
Dù trước đây từng nghĩ đến việc có con, nhưng khi thật sự đến, cậu vẫn bị sóng cảm xúc cuốn trào, vừa ngỡ ngàng vừa khó tin.
Cậu... có con rồi?
Cậu có con rồi!
Ôn Trì chẳng biết nên bất ngờ hay vui mừng, bật dậy khỏi giường.
Ba người Nhược Đào, Nhược Phương, Tiểu Toàn Tử giật mình, vội vã đỡ cậu.
Đại phu và hai tiểu đồng bật cười trước vẻ hốt hoảng ấy: "Đừng lo, thai mới hơn hai mươi ngày, chỉ cần tránh lao lực hay nhiễm lạnh là được."
Nghe vậy, cả ba hơi đỏ mặt nhưng vẫn giữ tay đỡ Ôn Trì.
Ngồi tựa đầu giường, Ôn Trì đưa tay xoa bụng mình. Không biết có phải ảo giác không mà cậu như cảm thấy có một sức sống nhỏ bé đang thu hút mình.
Thật khó tin rằng trong bụng cậu đang nuôi dưỡng một sinh mệnh. Cảm giác ấy kỳ diệu đến mức như đang mơ.
Khi tiễn đại phu đi rồi, Tiểu Toàn Tử vẫn ở lại canh chừng, khiến Ôn Trì chợt hiểu ra — họ sợ cậu lại lén bỏ đi tìm Tạ Diệp, nên không rời nửa bước.
Cậu vừa bực vừa buồn cười, dù gì cũng chẳng dại đem bụng bầu mạo hiểm.
Tối đó, Tiểu Toàn Tử bưng bát thuốc an thai đến.
Ôn Trì vốn ăn ít, nay thấy bát thuốc đen sì bốc mùi nồng hắc thì suýt nôn. Hồi nhỏ từng bị ép uống thuốc bắc nên nay vừa ngửi đã muốn ói.
"Không, ta không uống!" Cậu hoảng hốt xua tay, lắc đầu liên tục.
Tiểu Toàn Tử đành đưa cho Nhược Đào.
Nhược Đào thì cứng rắn hơn: "Công tử, đại phu bảo uống thì phải uống. Nô tỳ còn chuẩn bị kẹo cứng cho ngài đây."
Nàng lấy ra hai viên kẹo giấy gói mỏng, chìa cho cậu xem.
Nhược Phương cũng khuyên: "Vì đứa bé mà uống đi, uống rồi con mới mau lớn."
Ôn Trì thở dài, xoa bụng, cuối cùng miễn cưỡng cầm bát, nhắm mắt uống một hơi.
Đắng khủng khiếp, lại kèm mùi vị khó tả. Cậu nhăn nhó, mắt đỏ hoe, nhìn viên kẹo trong tay Nhược Đào đầy tội nghiệp.
Nhược Đào xót ruột, vội bóc kẹo đưa cậu. Ngọt ngào lan ra nhưng chẳng thể át hết vị đắng.
------
Đến khi chuẩn bị tắm, Ôn Trì muốn tự làm như trước nhưng Nhược Phương, Nhược Đào nhất quyết không chịu, còn gọi thêm mấy tiểu thái giám vào.
Ôn Trì cực kỳ uể oải, bị họ nhìn chằm chằm đến nỗi không dám cựa quậy. Cuối cùng cũng phải thỏa hiệp.
Nhóm tiểu thái giám nghiêm túc như bàn chuyện quốc gia, còn mang vào bồn lớn và ghế bọc da bò cho cậu ngồi.
Khi tắm, họ bàn tán về đứa bé trong bụng cậu, nói nếu sinh vào mùa hè thì tốt hơn, mùa đông lạnh dễ làm bé ốm.
Ôn Trì cúi đầu, qua làn nước nhìn bụng mình vẫn phẳng như cũ — nếu không phải vì cơn buồn nôn dữ dội đêm qua, chắc Nhược Phương và Nhược Đào cũng chẳng nghĩ đến chuyện này.
-----
Tác giả có lời muốn nói:
A Trì nhà ta có con rồi, một sinh mệnh bé nhỏ đang đến đây~